-justin jay- cupid
Chuyện tình yeww của cặp gà bông…
Chuyện tình yeww của cặp gà bông…
Cảm xúc của tui khi đọc những câu chuyện xàm l…
Đây là truyện mình edit tiếp tục từ trên mạng do hai bạn editor: Đặng Gia và Diệp Nhược GiaiSố chương: 228 ( 224 chương và 4 ngoại truyện) Thể loại: Song trọng sinh, trạch đấu, cổ đại, sủng, ngọt, HE. Từ chương 1 đến chương 117 là do hai bạn editor đã edit rồi, mình sẽ đăng lại. Từ chương 118 đến hết mình sẽ edit tiếp tục.Văn án: Trước khi trọng sinh nàng gả cho thế tử Sở quốc công. Sau khi trọng sinh nàng trực tiếp gả cho Sở quốc công (nam phụ và nam chính là 2 anh em họ nhé).Nói về sự khác biệt giữa hai vị tướng công. Lục Minh Ngọc đỏ mặt: Cao hơn, ngọt ngào, tuấn tú hơn và mãnh hơn...🌸 Nữ chính kiếp trước cha bị mù, mẹ mất sớm sau đó gả cho Sở Tùy 2 bên nồng thắm được 1 năm thì nữ chính bị người ta sát hại, trọng sinh trở về năm năm tuổi lúc này cha mẹ vẫn còn. Nữ chính quyết tâm bảo vệ mẹ và sau đó thay đổi số phận thành viên trong gia đình kèm theo quyết tâm tán đổ Sở Tùy (người chồng kiếp trước), cơ mà không, kiếp này Sở Tùy đã phải nhường vai chính cho Sở Hành- nam chính của chúng ta cũng là anh họ chồng kiếp trước của nữ chính.Sau bao nhiêu lần anh hùng cứu mỹ nhân cộng thêm vô vàn lần tình cờ gặp mặt kèm theo đó nữ chính phát hiện độ tra của nam phụ từ kiếp trước lẫn kiếp này nên chết tâm với anh này. Lúc này thì chị có khoảng trống để nhận ra người đàn ông của cuộc đời mình là chính là Sở Hành.🌸 Nam chính của chúng ta vừa cao lớn, lại đẹp trai, kiếp trước ra chiến trường nên bị hỏng 1 mắt cụt 1 tay và sau đó không may chết khi tuổi đời còn trẻ nhưng kiếp này anh cũng trọng sinh…
Thane thực sự lo sợ bản thân sẽ mất đi Baden lần nữa.…
Dô đê :vv…
thẩm du tinh thần.textfic; lowercase…
Truyện của Willieeee <33…
Đây là bách vui lòng không đòi nam chínhAuthor : tree and gralic…
One-year difference. A world apart.…
Một vài các độc giả khi lướt qua có lẻ sẽ thắc mắc một đứa nhóc con 16 tuổi thì trãi đời được bao nhiêu nhở?Vâng, tớ không cố để trở thành một đứa trãi đời hay tự cho mình bất hạnh hay đại loại thế. Tớ chỉ muốn viết ra đây một vài bài học xương máu bản thân tự rút ra. Khiến cuộc sống này lạc quan hơn, cũng như khiến những bạn bước vào độ tuổi dậy thì nhìn cuộc sống mình bằng một khía cạnh khác. Nhất là các bạn đang cảm thấy đau khổ, tối tâm, lạc lõng hay trống rỗng ( hay là những bạn tận hưởng âm nhạc của Billie Elish ) mình không cố ý xúc phạm ai cả. Vì mình cũng là một đứa thích chìm đắm trong những bản nhạc buồn. Ý mình là độ tuổi mà suy nghĩ chúng ta trở nên phức tạp và mâu thuẫn.Disclaimer : tớ là một đứa đang trong quá trình hồi phục của 2 chứng bệnh tâm lý, trầm cảm và rối loạn ăn loại ( loại binge eating disorder ) topic ( sách, blog hay cậu gọi nó là gì cũng được ) "What I've learned at the age of sixteen" giống như một liều thuốc cũng giống như một quyển nhật ký trong quá trình chữa bệnh của tớ. Mong các bạn đang có cùng vấn đề sẽ đâu đó tìm được sự đồng cảm đâu đó trong topic này và đương nhiên là trở nên lạc quan hơn >~<.Dong dài thế là đủ rồi shall we star?…
chỉ là đôi lúc có những thứ không thể nói thành lời. Như những dòng tôi viết.........…
Đoạn đường đó luôn có nàng đứng sau, ai cũng biết duy một người biết rõ lại tự mình xóa mờ đi.Đoạn đường đó xuất hiện thêm một người, không ai biết, kẻ biết lại chần chừ không dám tiến thêm.Đoạn đường đó, đi mãi, đi mãi ...... Nhưng, đích đến nơi đâu?…
Thanh xuân, tôi dành trọn tình cảm cho Người vậy mà người sánh vai với Người lại chẳng phải là tôi.…
Nói về một cô nàng cực kì cực kì may mắm và có được thứ nhiều người mong muốn…
ahn keonho là cái đồ bánh bèo…