cô dâu của anh ✗ yugeun
kim yugyeom ngỏ lời muốn mua lại tiệm hoa của chúng ta kìa…
kim yugyeom ngỏ lời muốn mua lại tiệm hoa của chúng ta kìa…
Dương, một anh chàng lái xe ôm công nghệ bình thường như bao người, hay ít nhất đó là những gì mà người ngoài đánh giá về cậu. Thế làm sao mà cậu ta lại có thể chạy xe trên lan can cầu hay dẹp loạn một băng đảng máu mặt để giúp đỡ bạn bè...?"Taxi Man" là một câu chuyện đời thường nhưng cũng hơi bất thường một tí, chúc mọi người có những phút giây thú vị với câu chuyện.…
Cuộc đời của chúng ta là 2 bản hoà nhạc đối lập nhau. Em như khúc ca mang trong mình giai điệu êm ru, dịu dàng, trong sáng mà vui tươi, rộn rã. Còn anh - khúc hát vương vấn những đau thương, sầu bi, đa cảm mà thật bí ẩn. Đối với anh, em là đoá hướng dương rực rỡ, được ông trời ưu ái mà ban cho thứ ánh sáng ấm áp soi sáng cuộc đời, còn anh chỉ là bông sen tuyết, ngoan cường nhưng lại rất đơn độc. Em nở rộ dưới ánh nắng vàng chói chang của cuộc sống, còn anh lại một mình phát triển dưới cuộc đời khắc nghiệt. Tưởng chừng như chúng ta không thể dung hoà, ấy vậy mà ông trời lại để ta gặp gỡ rồi trở thành điểm yếu của nhau, bù đắp lẫn nhau. Mới đầu tưởng chừng chỉ là những rung cảm ở tuổi mới lớn, lâu dài mới biết đó thực sự là " yêu". Lần đầu tiên trong cuộc đời, em biết được cảm giác mong ngóng một người, sẽ thấy rất chán nản vì không có họ ở bên, sẽ chỉ mong trôi qua từng phút từng giây để có thể gặp mặt. Lần đầu tiên trong cuộc đời, anh biết thế nào là quan tâm, chăm sóc một người, sẽ cảm thấy lo lắng khi người ấy bị thương, cũng sẽ thấy nhớ những cử chỉ, hành động đáng yêu của đối phương mà vô thức mỉm cười. Cả anh và em, chúng ta đều là những " lần đầu tiên " của nhau; đều vì nhau mà tồn tại, mà cố gắng; đều vì nhau mà biết thế nào là " yêu"; đều vì nhau mà biết cảm giác nhớ nhung, muốn bao bọc che chở, dung túng đối phương suốt đời." chào mừng em đến với ngôi nhà tình yêu của đôi ta, nơi anh sẽ cất giữ em mà yêu thương dung túng suốt đời "" chào mừng anh đến với thế giớ…
Tôi tên là an nhiên có nghĩa là an nhiên và thành thản Tuy tôi tên là an nhiên nhưng cuộc đời tôi chẳng đc an nhiên như cái tên của mình Tuổi thơ của tôi là những mảnh ký ức nhuốm máu và nước mắt. Không có cổ tích, không có phép màu, chỉ có nỗi đau và tiếng hét bị nuốt chửng trong im lặng.Đêm đó - đêm định mệnh - mẹ tôi ôm tôi trong vòng tay đầy vết thương, còn người đàn ông gọi là "cha" đã giáng xuống đời tôi bản án của một kiếp người không được phép tin vào tình thân.Kể từ khoảnh khắc ấy, trái tim tôi hóa đá. Tôi không còn chờ đợi yêu thương, cũng chẳng mong được cứu rỗi. Tôi chỉ sống - hoặc đúng hơn là tồn tại - để chờ một điều gì đó đủ mạnh để xé toang màn đêm đang nuốt lấy cuộc đời mình.Đây là câu chuyện của tôi - An Nhiên- và hành trình của một kẻ bước ra từ địa ngục, và đi tìm đến ánh sáng của bản thân…
Chỉ đơn giản là những cảm xúc dành cho anh ..…
Một ngày nọ, soobin & yeonjun, hai học bá vô tình phải đối đầu nhau trong 1 kì thi thì họ sẽ ra sao?truyện mình viết không hay, vui lòng không toxic, có gì sai xin hãy sửa hoặc nói với mình ạ.…
Có những bản nhạc không dành để trình diễn,chỉ để chơi trong những ngày lòng mình vắng tiếng người.Có những người đến không để yêu,mà để khiến ta hiểu ra rằng trái tim vẫn còn biết thổn thức.Tại một học viện âm nhạc dành riêng cho những cậu ấm cô chiêu, hai người con trai gặp nhau - trong buổi chiều đầy gió, ở một lớp học đàn vốn không có quá ba người.Cậu - Ái Ngọc Thanh An, như một nét mực chảy chậm trên nền lụa trắng.Và người kia - Bách Việt Thừa, là gam trầm của cây piano, lạnh lùng, kiêu bạc, nhưng cũng là nơi âm thanh lặng lẽ trú ngụ.An là người theo đuổi trước - không vội vàng, không ép buộc, chỉ là sự hiện diện dịu dàng từng ngày một.Thừa lạnh lùng, khép kín, không dễ dàng để ai chạm vào - nhưng đôi mắt lại mang theo thứ dịu dàng chưa từng được nói ra.Tình cảm đến như tiếng nhạc rơi trong chiều thu - lặng lẽ, nhưng không ai giả vờ không nghe thấy.Và rồi, khi bản nhạc tưởng như đã chạm đến cao trào... biến cố xảy đến.An buông tay.Thừa không giữ.Mãi sau này, trên một sân khấu lạ giữa mùa trở gió, Thừa nhìn lên -và âm thanh ấy,người ấy,trở lại như đoạn nhạc chưa bao giờ kết thúc.…
Xem thì biết…
Viết tùy theo cảm hứng. Và đừng nói Chika lười nhé, Chika sẽ tủi thân lắm. Tại vì mẹ Chika Không thích cho Chika lấy máy nhìu. Mẹ toàn giữ máy thôi hà... Vì là mới tập viét và vẫn còn đang trong quá trình tu luyện nên truyện có hơi dở, Chika hứa sẽ cố gắng viết cho thật hay. Cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ.…
"Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, dù cho ta có xa nhau" - nơi đây có hai chuyện tình không viên mãn…
Lần đầu mình viết truyện ạ!Dù thuyền có như thế nào thì mình vẫn đẩy thuyền nha☺️Mình viết theo cảm xúc nên có thể truyện sẽ không hay... mọi người thông cảm nha…
câu truyện kể về chàng trai Gonzalez từ thời anh anh học cấp ba rồi yêu cô lớp trưởng xinh đẹp và sư nghiệp cầu thủ có nhiều biến cố và nhiều đối thủ .truyện mình có nhiều tên giống cầu thủ các bạn thông cảm nha…
Thành viên có truyện thì xếp top. Bạn nào thích thì vào chơi cũng được.…