zeuvi | r21 | mảnh hồn xuân vấn vương
nhà văn viết truyện người lớn park dohyeon vì bản thảo mà phải khám phá bản thân.…
nhà văn viết truyện người lớn park dohyeon vì bản thảo mà phải khám phá bản thân.…
thằng kiệm lời gặp cái máy nói.đại gia gặp đại náo thiên lôi.> hániu <*viết vu vơ vui vẻ, hihi*…
Ôi anh ơi! Con tim em tuy không phải là thủy tinh nhưng cũng mong manh tương tự. Em trao anh con tim em vì tin anh sẽ nâng niu trân trọng nó. Nhưng em nào ngờ anh thẳng tay đập nát nó. Không chỉ con tim em vụng vỡ mà cả lòng tin em trao đều đổ vỡ. Em mong chúng ta đừng gặp gỡ nhau thêm một lần nào nữa.Em ơi tôi yêu em là sự thật. Chỉ vì một chút sự kiêu khích mà chính tôi đã gieo nổi buồn vào trái tim em, làm nó đau bằng nỗi day dứt giấu kín và bắt nó đập bằng những phút giây hoang lạc. Tôi chưa từng muốn làm nát nó dù chỉ là một trong số những bông hoa dịu dàng cài trên tóc đen khi em cùng với tôi bước trên con đường của chúng ta. Hãy cho tôi cơ hội gặp lại và để tôi xoa dịu lại trái tim em.....…
Nắm tay anh đi , anh sẽ cho em những thứ em từng ước ... Nắm tay anh đi , anh sẽ nâng niu , dìu dắt cho em từng bước !Biết đôi ta sẽ mâu thuẫn nhưng vẫn sẽ đi cùng hướng ...Chỉ mong sóng gió qua đi anh và em vẫn đi chung đường !…
Nội Dung :Nữ tử mang hỉ phục hoa lệ đứng trước nam nhân mang huyền y cùng một nữ tử khác ôm ấp. Đôi mắt ướt nhòa, đẫm lệ, ánh mắt chua xót đặt tại nam nhân. Nữ tử cất giọng : "Huyền, chàng cạnh ta cũng chỉ vì một nữ tử chốn phong trần này muốn ư?"Nam nhân đôi tay vuốt ve mái tóc người trong ngực mình, nhàn nhạt nhìn nữ tử trước mắt nói : "Hết cách rồi, cần nàng ấy hài lòng, ta cái gì cũng đều làm theo.""... Vậy sao? Đem tình cảm của ta ra đùa bỡn, các người vui vẻ lắm ư??" Nữ tử gào lên vô thức, hai bàn tay nhỏ nắm lấy một mảnh hỉ phục, run run dùng sức làm hỉ phục phẳng phiu phút chốc trở nên nhăn nheoChính chàng lấy thứ tình ái nàng nâng niu ra để mua vui cho người khác? Và rồi chàng thản nhiên vứt đi những thứ nàng từng trao, vui cười ái ân bên người trước mắt nàng, để nàng thấy được nàng chẳng là gì với chàng nữa.Để nàng rõ ràng mình đã thành con rối, mặc cho chàng tiêu khiển cho đến buồn chán, tiếp đến con rối hết giá trị liền bị chàng bỏ đi không luyến không tiếc.Bấy nhiêu tình cảm nàng dành cho chàng, thật nhiều yêu thích với chàng, nhiều nhiều sự quan tâm, cái hi vọng nàng đem đặt hết cho chàng, trong giây lát hết thảy tan vỡ, vỡ vụn.Thành hôn hôm nay... không phải hoan hỉ mà là bi ai đối với nàng.Ngày trọng đại nhất của một nữ tử là nàng, đáng lẽ nên có tiếng cười mang viên mãn hạnh phúc, chứ chẳng phải trớ trêu và than khóc, thương đau vô vọng như này.Nàng còn lại gì ngoài mảnh đen tối âm u, uất ức tội lỗi, tuyệt vọng đau buồn của một tân nương bị vứt bỏ?…
Xà moi đọt dừa và các anh em của cậu.Cún trắng và tất cả những người mà tôi thấy cutoa cutoe.…
Đứng trên bờ vực sự sống và cái chết, Takemichi nghe được những âm thanh đau đớn đang gào thét cầu xin cậu mở mắt. Tiếc thật đấy, dù cậu đã cố níu lại nhưng một thứ gì đó đã kéo cậu vào vực sâu, một nơi tối tăm hơn cả cuộc đời cậu. Cậu chả thể nghe được tiếng của bọn họ nữa.Ba năm sau một giấc ngủ dài, cậu tỉnh lại tại một nơi hoàn toàn xa lạ và giường như phần kí ức nào đó của cậu đã bị khóa lại.Không những vậy, sau khi suất viện cậu còn nhặt được hai cục cưng từ trên trời rơi xuống gọi cậu là mẹ.Cuộc sống sa hoa cùng với đại gia đình ( cả bố và mẹ take) là thứ mà hầu hết ai cũng muốn. Nhưng cậu vẫn có cảm giác phải tìm lại mảnh kí ức đã mất. Cậu từ bỏ cuộc sống của một cậu ấm để đến Nhật Bản, nơi mà hiện lên đầu tiên trong kí ức của cậu.-" takemichi về rồi... " ------------- có lẽ sẽ giống thể loại tổng tài (. ❛ ᴗ ❛.)- cốt chuyện đi lệch nguyên tác- tuổi tác là thứ phi logic nhất trong truyện, đừng soi mói điều đó ಡ ͜ ʖ ಡ cre: tui nhặt trên wattpad ko biết ở đâu cả (◞‸◟;) ai biết thì ghi hộ nha…
Một "người" và hai "chó" nhỏ, cùng nhau trên hành trình gửi gắm những tâm tư.Hai chữ nhân duyên dẫn lối."Thư sẽ trao khi duyên đã định. Mọi cảm xúc xin dành lại chốn đây."Phong thư ấy... Liệu có đến tay?...Những vị khách đến rồi đi, Là khoảnh khắc mà họ khao khát níu giữ.Hay, một nỗi lòng luôn giấu kín trong tim...Trong làn khói trà mỏng manh, những câu chuyện được viết tiếp.Một thế giới đứng ngoài dòng chảy thời gian, nơi bạn sẽ nhận ra, ngay cả trong chia ly và im lặng, vẫn có những kết nối không bao giờ mất đi.…
kiệt tác đầu tiên của ta. Tổng hợp nhiều thế giới giả tưởng lại với nhau nên cần có hiểu biết về các thế giới giả tưởng mới hiểu được…
"Chúng tôi hẹn hò trong bốn năm đại học, chia tay và quay lại vô số lần, lần nào cũng là tôi giận dỗi nằng nặc đòi buông tay, chính anh ấy đã níu tôi lại. Vậy mà ngay sau lễ tốt nghiệp, anh ta lại dám chủ động nói lời chia tay, còn bảo là do lỡ rung động với người khác.""Sao em lại hôn anh?Là do em bị điên đó, được chưa?"…
[DROP]-Lưu ý-+Truyện tục+Nsfw?+Truyện 0 có thật mà chỉ do tớ tưởng tưởngĐọc kỹ lưu ý trc khi đọc, chỉ nhận góp ý ko nhận gạch đá, truyện đầu tay mong mọi người ủng hộ…
Tên sách: Chia ta một cái đuôiTác giả: Tây Đại TầnVăn án:Bạch Tiểu Hồ ra đời nâng chính là cửu vĩ hồ, lấy có chín cái du quang thủy hoạt rối bù cái đuôi to tự hào, ngay khi độ thiên kiếp thì chín cái đuôi bị Thiên Lôi bổ cá không còn một mống, chỉ còn lại một quang ngốc ngốc cái mông.Bạch Tiểu Hồ sợ ngây người, uất ức, bi phẫn, không thể không khắp thế giới tìm kiếm có thể làm cho cái đuôi của mình mọc ra lần nữa phương pháp xử lí.Nàng nghĩ nâng mấy trăm năm trước từng gặp phải một con làm bộ đáng thương tiểu bạch miêu, vì điểm hóa nó, nàng đưa ra của mình chín cái lông đuôi, trợ giúp đối phương tu thành cửu vĩ mèo. Đối phương cái đuôi cùng mình hệ ra đồng nguyên, nếu như nó nguyện ý phân nàng một cây cái đuôi, nàng là có thể đem cái đuôi chiết cây đến từ mấy trên mông đít á!Vì vậy nàng bắt đầu tìm khắp nơi con kia cửu vĩ mèo, lại phát hiện nó chẳng biết tại sao không có đứng hàng tiên ban, ngược lại nhiều lần luân hồi chuyển thế là người, hơn nữa hắn đang ở thế giới kia ma khí tứ ngược, sắp hỏng mất.·Lục Át làm cuối thời thứ nhất lính đánh thuê tiểu đội đối với dài, mọi người đối với hắn vừa kính vừa sợ, có một ngày trong đội ngũ gia nhập một cái tiểu cô nương.Tiểu cô nương dáng dấp nũng nịu, lên zombie lại chợt không được, duy nhất tật xấu đúng là, nàng mãi cứ nhìn mình chằm chằm cái mông nhìn.Lục Át không thể nhịn được nữa dưới, đem tiểu cô nương bức đến góc: "Ngươi rốt cuộc đang nhìn cái gì?"Ai ngờ tiểu cô nương lại hai mắt nước mắt hoa: "Đuôi…
Là nơi xả những bức tranh của Vincent van Gogh.…
Đừ𝚗𝚐 𝚗𝚑ớ đế𝚗 𝚚𝚞á 𝚔𝚑ứ, 𝚌𝚑ú 𝚝â𝚖 đế𝚗 𝚑𝚒ệ𝚗 𝚝ạ𝚒, 𝚗𝚑ì𝚗 𝚟ề 𝚑ướ𝚗𝚐 𝚝ươ𝚗𝚐 𝚕𝚊𝚒. ____________________________ Liệu cậu có buông thả cho quá khứ và sống tiếp hay lựa chọn níu kéo rồi chết trong ân hận? Tôi luôn mong cậu sẽ ở cạnh bên, nhưng chẳng ai biết được ngày mai cả. Nếu một ngày tôi không thấy cậu nữa, Chuyện gì sẽ xảy ra giữa cậu và tôi? ____________________________Đôi ta chia nhau vào hai năm trước, cả hai bỏ lỡ nhau trên ngã rẽ cuộc đời. Mùa xuân năm ấy ta đã chẳng gặp lại, tiếng giọng người cũng đã dần phai đi. Tôi và cậu là hai cực trái ngược, cuộc sống của chúng ta cũng khác nhau. Gặp được nhau cũng chỉ là tình cờ, nhưng tôi mong không quên kỉ niệm đó. Giờ đây khi tháng năm thay đổi, tôi vẫn sống với nụ cười tươi. Chỉ mong khi ánh chiều buông xuống, màu đỏ cam ấm áp nhuộm lên muôn vật. Khi cái lạnh mùa đông dần biến mất, tôi và cậu sẽ cùng uống cà phê. Tiếng chuông vang lên lần nữa, ngày mới đã bắt đầu. Mong hôm nay tôi sẽ gặp lại cậu, mong hôm nay cậu sẽ nở nụ cười. ____________________________Written by TheHangingMan146 _Shadow_Đăng trên somebody_is_dead - Wattpad Mallory Kai - NoveltoonBìa: TheHangingMan146Date: 28/2/2022 - ....…
Nếu ví tình yêu của người quân tử dành cho người thiếu nữ như một cánh hoa rơi.Có kẻ bạc tình ngoảnh mặt bước đi.Có người vội vàng giơ tay níu giữ nhưng vô tình để tuột mất.Nhưng có người nhẹ nhàng đưa tay, gió đưa cánh hoa rơi trọn lòng bàn tay.Đó là thuận ý trời, là vừa lòng người. Là bậc quân tử không thể vì nữ nhân mà mặc giang sơn sự nghiệp nhưng lòng trai chí lớn cũng không thể vì cơ đồ mà hy sinh người con gái đã đem lòng yêu.Thế nào được gọi là "Trăm đao vạn kiếm không thắng nổi sợi tóc mai của nàng"? Lấy cảm hứng từ phi vụ "parkour cướp dâu" thế kỉ của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn. Truyện gửi gắm quan điểm, tư tưởng và tình cảm cá nhân của tác giả!Ngoại truyện 1: Điểm yếu của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn.Tác giả: Diệc Nguyện Vi ChiThể loại: Dã sử, điền văn, tản văn.Wattpad © diecnguyenvichi…
Có những tình yêu sinh ra để dang dở - như những chiếc lá vàng rơi trên phố Trần Hưng Đạo, đẹp đến nao lòng, nhưng chẳng thể níu giữ.…
Cái này là nghe nhạc hay quá nên lên đây viết á😄. Đây là câu chuyện hư cấu do tui đẻ noáa ra trong sự ngẫu hứng của đứa nhóc mê viết lách🙋Chúc mọi người đọc vui vẻ💓…
Quá mệt mõi để níu giữ tình yêu không hồi đáp. Quá khó khăn để đặt xuống đoạn tình cảm mười mấy năm. Chỉ còn nhờ vào thời gian, từng chút một chôn chặt hồi ức của hiện tại.…
"Mai này, ngày lưu luyến trong em ngừng viết về anh. Sau này, một ai sẽ nâng niu hồi ức trong em. Rồi đến một mai, cùng ly cà phê và ngây dại, ngỡ rằng dôi mình giây phút đã từng..Liệu em sẽ lại vụn tan cùng đôi thoáng rung động.."…
Câu chuyện kể về một thanh niên 23 tuổi Saki Yamamoto, đang chán sống và bị người yêu cắm sừng thì bỗng cậu được thần linh ban cho một cơ hội quay về quá khứ làm lại từ đầu. Vốn không còn gì để níu kéo anh nên Saki đã chấp nhận lời đề nghị để và rồi anh đã quay về 10 năm về trước, nơi mà câu chuyện bắt đầu giữa anh và cô bạn thuở nhỏ Yuki Shinawatra…