[QT] Đồng nhân GoFushi
Fandom: Jujutsu kaisenCP: Gojo Satoru x Fushiguro MegumiĐây chỉ là bản dịch thô chưa có sự cho phép của tác giả xin đừng mang đi đâu.…
Fandom: Jujutsu kaisenCP: Gojo Satoru x Fushiguro MegumiĐây chỉ là bản dịch thô chưa có sự cho phép của tác giả xin đừng mang đi đâu.…
Thừa An Bạch, thiếu gia nhà họ Thừa. Cậu từ nhỏ đã ngậm thìa vàng, cũng bởi vì sinh non nên cậu rất được ba mẹ chiều chuộng yêu thương. Kế bên còn có một người bạn trai trúc mã lúc nào cũng đặt cậu trên đầu quả tim mà nâng niu bảo vệ.Hắn đồng ý rằng sẽ không có một kẻ nào dám khinh thường cậu trước mặt hắn. Bởi vì hắn có thể cho kẻ đó vào viện dưỡng thương nếu kẻ đó dám lớn tiếng với cậu hay khinh thường cậu.Vì từ nhỏ đã ở dính với nhau, nên sau này Thừa An Bạch rất dựa dẫm vào hắn. Nếu không có việc bận thì cậu có thể dính hắn 24/24. Mà Diệp Lâm San cũng không chê phiền, ngược lại trong mắt chỉ chứa mỗi sự cưng chiều dành cho cục cưng nhà mình.Hắn hận mình không thể ở cạnh cậu mọi lúc, mà chính hắn cũng là tên nghiện người yêu nặng. Một ngày không gặp sẽ cảm thấy bất an._____________Tác giả: Habibi.TG: Cấm mang truyện đi đâu khi chưa được cho phép cấm chuyển ver và re*p.TG: Truyện chỉ đăng tại Wattpad Habibi…
" mùa hạ mang anh đến, mùa đông lấy anh đi. "chúng ta cùng viết tiếp nên chuyện tình dang dở, nhưng ở một thế giới chỉ có hai ta.…
Công cuộc xuyên vào nam phụ trong tiểu thuyết này khiến tôi cảm thấy mệt mỏi quá. Tôi muốn trở về thực tại nơi ngôi nhà nhỏ cùng với chiếc giường và thức ăn do bản thân tự nấu. Nhưng mà dù tôi có cố gắng thế nào dường như có một thế lực níu giữ tôi ở lại đây. Phải làm sao đây…
Truyện do mình viết, phi lợi nhuận, chỉ đăng trên wattpad PeachByChannie. Truyện thịt kho tàu cốt truyện có phần lỏng lẻo nên đừng bới sâu tìm vết. Chú ý hashtag không hợp khẩu vị không buông lời ăn đấm. Cảm ơn quan viên trăm họ.KHÔNG REUP, KHÔNG CHUYỂN VER! tks! :)…
[Trích]"Đào à! Đừng có giận tớ nữa." Bảo níu lấy tay áo An."Tớ đâu có giận.""Mà ai cho cậu được phép gọi tên ở nhà của tớ vậy? Chúng ta thân thiết tới vậy à?"..."Bây giờ thì chưa nhưng sau này sẽ có nên gọi cho quen.""Dù gì cậu cũng sẽ thuộc về tớ thôi." Cậu nháy mắt ẩn chứa đầy chân tình dành cho cô gái nhỏ đứng trước mặt.An đỏ bừng đến tận mang tai, vội vàng chối bay chối biến. "Mơ đi! Ai thèm thuộc về cậu chứ!"…
"Gọi cậu là viên kẹo ngọt vì tôi chỉ mãi nâng niu chẳng nỡ ăn"…
" đừng chạy nữa. "" công bắt được tớ đi, rồi tớ sẽ không chạy nữa. "…
[Tầm công ký] Lương thê hiền phụTác giả: Phương Mộc ĐảnThể loại: Phản xuyên, đam mỹ, quân hôn, sinh tử, mặt than tự bổ não quân nhân công x dịu dàng tự suy diễn công tử thụVăn ánChương Sở Kha từ nhỏ đã không có phụ mẫu, sống nương tựa ở nhà bá phụ, bá phụ bá mẫu nhân từ, biểu ca ôn nhu phóng khoáng, biểu đệ biểu muội đáng yêu hiểu chuyện, tuổi thơ của y trôi qua thật yên bình. Chiến loạn diễn ra, con tàu buôn hàng của biểu ca gặp phải thủy tặc, biểu ca may mắn được ngư dân cứu sống. Đi dạo một vòng quỷ môn quan trở về, biểu ca càng thêm tài giỏi, khí thế càng thêm bức người. Nhưng... tại sao ánh mắt của hắn nhìn y lại mang đầy vẻ thù hận chán ghét như vậy?Chương Sở Kha từ khi sinh ra đã được nâng niu mà lớn, muốn mưa được mưa, muốn gió được gió, không có thứ gì cậu muốn mà không có được, kể cả người đàn ông kia. Cậu muốn người đàn ông kia, và phải có được bằng mọi giá, từ ý muốn chuyển thành chấp niệm, rồi hóa thành thù hận. Người đàn ông kia... khiến cậu hiểu rằng, không phải thứ gì cậu muốn đều có thể có được, anh thật lạnh lùng, thật tàn nhẫn, cho đến khi cậu chết, anh cũng không quay đầu nhìn lại một cái, rốt cuộc cậu trả giá đắc như vậy để được cái gì? Kha Kha: "Ông xã, chúng ta mau dọn đi thôi, tên Tần Dữ Hào kia sắp đến bắt em rồi, hu hu..."Tần Dữ Hào: ... "Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em."Kha Kha: "Anh sẽ đi đánh anh ta sao?"Tần Dữ Hào: "Khụ, có thể."Kha Kha: "Vậy anh có đánh lại anh ta không, em và con có thể giúp anh một tay nha."Tần Dữ Hào bị vợ và con muốn đánh…
Văn án : Mỗi người đều nói, Cố gia A Tuyền là cái Vô Diệm nữ, ngày sau hôn sự chỉ sợ không dễ Trong nhà đường tỷ muội nhạo báng, trước vị hôn phu làm trời làm đất lui hôn Khi tất cả mọi người đồng tình cái này chú định gả không ra xấu cô nương khi Tống Hàn Xuyên nhìn trước mặt da trắng mạo mĩ chân dài eo thon cô nương, mẹ nó ai cùng ta nói, cô nương này là cái Vô Diệm nữ Cố cô nương nũng nịu nhỏ giọng hỏi, cái kia ngươi có thể giả vờ không nhận thức ta sao? Tống Hàn Xuyên: không thể, giọt nước chi ân làm dũng tuyền tương báo, ân cứu mạng có phải hay không nên lấy thân báo đáp? Cố cô nương lập tức ôm chặt xiêm y: nhưng ta không muốn ngươi báo ân nột Mà Cố Lệnh Tuyền còn không biết, nhân sinh của nàng đã là tấu vang lên một khúc phượng bình điều Nội dung nhãn: cung đình hầu tước xuyên việt thời không tình hữu độc chung Tìm tòi mấu chốt tự : nhân vật chính: Cố Lệnh Tuyền, Tống Hàn Xuyên ┃ phối hợp diễn: Cố Ứng Thừa, Cố Ứng Khải ┃ cái khác: kỳ thật đây chính là cái ngọt văn…
=> Tg.Cuniu…
Có những tình yêu sinh ra để dang dở - như những chiếc lá vàng rơi trên phố Trần Hưng Đạo, đẹp đến nao lòng, nhưng chẳng thể níu giữ.…
Thuộc vũ trụ 'blue'…
"Gì vậy?...."Bạn mở đôi hàng mi nặng trĩu, ập đến là trần nhà đen tối khiến mọi thứ xung quanh bạn như loà đi trong phút chốc. Gượng dậy với cơ thể mệt mỏi cả người bạn giờ đây đang tựa trên chiếc giường to lớn cùng căn phòng xa lạ. Bạn nhìn xung quanh trong sự hốt hoảng bỗng cánh cửa mở ra."Hắn" bước vào cùng ly sữa nóng trên tay mình, đưa đến cho bạn một cách tận tình. Bạn biết hắn, bạn thân thiết với hắn nhưng tại sao bạn lại ở trong nhà hắn bất chợt thế kia? Chẳng phải hôm qua bạn đã ở nhà của họ sao?......"Chào buổi sáng, Y/n....."- Hắn nhẹ nhàng đặt ly sữa vào tay bạn, chất giọng dịu dàng ấy khiến bạn suýt choáng váng. Bạn đáp lại nhưng hắn đã quay đầu:"Lát nữa đúng 8h30' sẽ có bữa sáng nên đừng làm phiền tôi nhé Y/n....."- Hắn đặt tay lên bàn tay nắm cửa trước khi bước đi, quay đầu tặng bạn một nụ cười mỉm nhẹ nhàng nhưng pha chút gì đó khiến bạn lưu luyến, muốn níu giữ hắn lại.À........Đến lúc hắn phải xử lý "đóng bẩn thỉu" rồi nhỉ?......Hắn bước xuống tầng hầm, đảo mắt xung quanh. Con dao bếp trên tay hắn không ngừng sắc lẹm phản chíu chút ánh sáng yếu ớt của căn phòng tối mịt, tay hắn không ngừng run trong sự phấn khích.Ánh mắt hắn nhìn con người tội nghiệp trên chiếc ghế rướm đầy máu, thân thể giờ đây không còn nguyên vẹn........"Của tôi!......""Xoẹt!!!!!""AAAHHHHH!!!!!"…
" Mỗi sự vật đều có thanh âm riêng của nó, giống như loài bướm vậy, chúng có một thanh âm riêng của mình. Mặc cho nó quá nhỏ bé để phát ra âm thanh, nhưng dù cho như thế nó vẫn sống, sống một cách lặng lẽ chẳng ai hay. Nó giống như những tinh linh giấc mơ vậy, âm thầm tạo ra giấc mơ một cách thầm lặng cho con người. Chỉ như thế thôi nó đã là một thanh âm, một thanh âm không ai nghe, không ai hay."Một giấc mơ có thể tạo ra bao nhiêu điều diệu kì mà người người mơ ước. Nhưng, nó đến từ đâu thì chẳng ai biết...Vùng đất Hồ Điệp là nơi mà những giấc mơ được tạo ra. Nơi đây được ngự trị bởi ba tộc Mộng: Mộng Huyền, Mộng Thực và Mộng Mị. Mỗi tộc đều có sứ mệnh riêng, dưới sự cai quản và gìn giữ trật tự cho cả ba tộc là Linh Nhi Vương Linh của vùng đất này. Trong một tâm thức của Nhã Hân sau bao lần né tránh cô cũng đã chấp nhận để Linh Nhi đưa mình tới vùng đất Hồ Điệp, nơi mà giấc mộng được tạo ra.Bước vào vùng đất ấy, cô được Linh Nhi đưa đi phiêu lưu tới ba tộc và tìm ra những ý nghĩa mà không ai biết....…
Bảo Bình được nhận học bổng vào trường Star Zodic và học lớp S cùng 12 thiếu gia giàu có ( mọi người biết đó, có cả Xà Phu) nhưng có 6 chàng trai tốt bụng luôn giúp đỡ mọi người và 6 kẻ bắt nạt luôn phá phách, đánh nhau. Liệu bảo bình sẽ ra sao khi học cùng họ?…
"Hyung ... Làm ơn." Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt cậu. Tay Jaemin càng níu chặt hơn, không muốn buông ra người quan trọng nhất đời mình."Hmm, a-ai vậy?" Anh hỏi với đôi mắt mờ mịt mất phương hướng.Jaemin lau đi những giọt nước mắt, cậu cũng biết điều này cuối cùng sẽ xảy ra. Cậu biết mình không có cơ hội. Cậu đã dự đoán được điều đó rồi, dự đoán được số phận bi thảm cho mối tình đơn phương của chính mình.…
Có bao nhiêu điều về "tình yêu" mà một người có thể hiểu, họ nhận ra mình phải lòng một người là từ khi nào? Một cơn gió thoảng làm phiến lá vấn vương, đổi bằng một chữ thương dùng cả đời để trảThích - Yêu và Thương là ba điều hoàn toàn khác nhau. Thích là cảm xúc thoáng rung động, khi ta bắt đầu để ý đến từng cử chỉ, hành động của một người. Sự khác biệt làm người ta tò mò, vô thức chú ý và để trong lòng. Yêu là khi ta muốn có họ cạnh bên, muốn bảo vệ và che chở cho đối phương. Trong khi Thương là sự thấu hiểu, đồng cảm và bao dung lẫn nhau sau những vụng dại của tuổi trẻ, để khi mái đầu bạc, mắt nhòe đi vì năm tháng, vẫn có bóng hình người âm thầm tựa đầu vào vai trước hiên nhà. ***Cô bé Khánh Hạ nâng niu những kỷ niệm đang dần phai màu, dùng ký ức dệt nên nỗi nhớ dịu dàng dành cho một người tưởng chừng như đã bước ra khỏi đời mình từ rất lâu. Thời gian tàn phá những triền đồi, làm hoa cỏ úa tàn, vạn vật đổi thay nhưng cũng chính thời gian là mồi nhử cho sự bền bỉ, kiên trì của tình cảm. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi, không một lá thư, dường như sự tồn tại của anh cũng chỉ thu nhỏ lại trong ký ức vụn vặt. Thế nhưng cô gái bé nhỏ ấy vẫn âm thầm ghi nhớ qua triền miên năm tháng, mong cầu ngày hai người hội ngộ. Làm thế nào mà câu chuyện tình của họ được diễn ra?Hy vọng bộ truyện "Lưng chừng mộng mơ" của mình có thể mang lại cho bạn đọc những cảm xúc tươi mới, sự bình yên trong tâm hồn và chữa lành về cảm xúc.…
Cái này là nghe nhạc hay quá nên lên đây viết á😄. Đây là câu chuyện hư cấu do tui đẻ noáa ra trong sự ngẫu hứng của đứa nhóc mê viết lách🙋Chúc mọi người đọc vui vẻ💓…
Tác giả : Tiêu Snow.Thời gian cập nhật : 1 tuần 2-3 chương.Link ảnh trên pinterest : https://pin.it/6WwZ1oPGiới thiệu :Ở hiện đại, cô chỉ là một nhà văn chuyên viết tiểu thuyết online. Không nổi tiếng ở ngoài đời nhưng vẫn là một nhân vật gây không ít sóng gió trên mạng. J. K. Rowling, là tác giả yêu thích nhất của cô, cô đã không biết bao lần đọc đi đọc lại tác phẩm đình đám - Harry Potter của bà ấy. Nhưng có những bí ẩn trong đó vẫn chưa ai giải đáp được. Thế là cô đã thức trắng hai ba đêm để tìm ra đáp án cho những bí ẩn ấy...Nhưng mà...Tại sao khi mới vừa ngủ một giấc tỉnh dậy cô đã thấy gì đó không đúng. Bản thân bị teo nhỏ thì thôi, còn không thể nói chuyện, còn phải chứng kiến cuộc thảm sát nổi tiếng của nhà Potter!Cuộc sống học đường đầy màu sắc như trong mơ hiện ra, nhưng bên trong những quả bong bóng màu hồng là hàng tá những nguy hiểm. Thân là một tiểu thuyết gia, cô phải làm sao để viết nên một kết cục tốt nhất?CHỈ TRÊN WATTPAD VÀ MANGATOON, KHÔNG CHUYỂN VER, RE-UP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC, HÃY TÔN TRỌNG QUYỀN SÁNG TÁC CỦA NGƯỜI KHÁC.…