Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nguyễn Ngọc Diệp gặp Đặng Tùng Bách khi cả hai 17 tuổi. Có lẽ là từ ngưỡng mộ, cả hai người chuyển sang thích rồi yêu nhau. Cả hai cùng nắm tay nhau trải qua thời thanh xuân rực rỡ, cùng hứa hẹn về tương lai phía trước.Nhưng ở cái độ tuổi còn ngông cuồng, bấp bênh, chưa đủ trải nghiệm để trưởng thành, phải đối mặt với sự khắc nghiệt của công cuộc mưu sinh, liệu cả hai sẽ níu giữ được nhau?…
Kim Gyuvin - một thanh niên 20 tuổi đang là sinh viên năm nhất. Hắn nổi tiếng trên mạng bởi những content trò chuyện cùng người lạ ở các trang mạng như Tiktok, YouTube,.. và hắn làm điều này vì số tiền hắn có thể nhận được từ những video quảng cáo cho các nhãn hàng bởi sự nổi tiếng của mình. Và hôm nay vẫn là một buổi video call với người lạ trong một app gì đó. Lần này nó khiến Gyuvin trằn trọc đến mất ngủ. Vô tình lại rơi vào vòng xoáy thời gian kì lạ..❌LƯU Ý : Fic mang tính tưởng tượng, tính cách nhân vật được xây dựng theo truyện, không phản ánh tính cách đời thật.…
" Adorable home " - cuộc sống vợ chồng trong game ấy thì tôi cũng đã trải nghiệm rồi nhưng được cảm nhận " Real love " thì vẫn chưa.Nếu không là anh, sẽ không ai có thể khiến em hạnh phúc. Từ khi vấp ngã vào tình yêu này thì em không nghĩ là bản thân mình có thể một lần nữa phải lòng ai đó. Sao anh chưa từng nghĩ một lần cho em?... Chưa từng thử học cách yêu em, chỉ có mãi em là tự cố gắng với tình yêu của mình. Thật sự tình yêu này là không thể sao?- " Jeon Jungkook? Đoạn tình ái này em không thể níu giữ nữa rồi. "…
Thể loại : nhất thụ nhất công, song tính, hiện đại, ấm áp, ngọt ngào, sủng , HEVăn án : Tại sao ? Đối mặt với tấm hình người bà cười hiền từ, cậu tự hỏi tại sao bà lại bỏ cậu ra đi bất ngờ như thế. "Này thằng con hoang kia mày nên cút xéo khỏi căn nhà này được rồi. Nơi đây đã không còn chỗ cho mày nữa rồi." Người đàn bà đanh đá lên tiếng lại quay sang nới với người đàn ông kế bên :"Không biết tại sao má lại nhặt thằng con hoang này về chi không biết, nuôi nó chỉ tổ tốn cơm gạo."Tổn thương....Đau đớn .....Tuyệt vọng .....Cho đến một ngày, linh hồn cô đơn được nâng niu, che chở, bảo vệ như báo vật."Liệu tôi có xứng đáng không ?""Bảo bối không là em thì ai cũng không được"…
Tạm dịch tiêu đề : Mừng lễ Giáng sinh, xin đừng gọi lại.--- Mùa hè yên ả mang Seonghyeon đến gặp một con người mới. Keonho. Sự hiện diện dần trở thành một phần của đời cậu. Xoay quanh sự chuyển giao của các mùa, câu chuyện phản ánh mối liên hệ nhất định tồn tại trong khoảng không giữa tình bạn và thứ gì đó hơn thế, và rằng học cách không nên vươn tay chạm tới đôi khi cũng ý nghĩa như việc níu giữ lấy ai đó.---Credit : @piekuda on ao3Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không tự ý mang đi.…
Năm thứ 2 tôi xuyên vào tựa game otome harem nổi tiếng "Nụ cười của em", tôi được biết rằng tôi chỉ còn sống được một năm.Vốn tôi cũng chẳng có luyến tiếc gì thế giới này, dù sao chết rồi còn có thể rời khỏi và quay về thế giới thực. Vì cả 2 thế giới đều bẩn như nhau nên tôi cũng chẳng có ý định quay về, nào ngờ bây giờ lại bất ngờ có thông báo từ hệ thống mà tôi nghĩ nó không hề tồn tại.[- Người chơi còn 365 ngày để sống trong thế giới "Nụ cười của em", nếu muốn duy trì sự sống hãy nạp 100.000.000 đồng để gia hạn gói chuyển sinh -]"Tao làm mẹ gì có tiền? Còn muốn ta nạp lần đầu nữa chứ!!! Hệ thống chó má nhà ngươi !!"Tôi đã định cứ vậy mà sống nốt 1 năm còn lại, thế nào mà giờ đây sắp hết hạn thì tên nam chính otome harem này lại ôm chân níu kéo tôi - antifan của hắn.…
Một câu chuyện mới của mình về Dom bottom và Sub topNam là một Dom bottom có khả năng trói khá tốt. Sau một lần hợp tác chụp ảnh bondage cùng một tài khoản nổi tiếng trên Twitter - Hoonusm, cậu nhân được lời đề nghị thiết lập mối quan hệ lâu dài. Nguyên nhân nào khiến người đàn ông nóng bỏng, tuyệt vời ấy ngỏ lời với cậu ngay sau buổi gặp gỡ đầu tiên? Mối quan hệ của cả hai sẽ phát triển như thế nào?Truyện có (toàn bộ) là hành vi QHTD có yếu tố BDSM, nghiêm cấm người dưới 18 tuổi, người trên 18 tuổi cân nhắc trước khi đọc.…
Đây là Fic mình cover lại từ tác phẩm"Bong Bóng Mùa Hè" của Minh Hiểu Khê . Lý do mình cover tác phẩm này vì thấy tính cách nhân vật có một chút gì đó giống với các cô gái của chúng ta. Mình đã từng cover tác phẩm "Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời" của tác giả Phù Tô Lục thành "Một Phút Cô Đơn" (cp Yoonsic) . Đây là fic cover thứ 2 của mình . Fic cover từ ngôn tình nhưng không nam hóa nhân vật , mình có thể sẽ thêm hoặc bớt đi 1 số tình tiết để phù hợp với thể loại Fanfic. Mong sự ủng hộ của các bạn . GIẤC MƠ MÙA HÈTác giả : Minh Hiểu Khê Cover : Yo PéoDisclaimer : Yêu hận vô tận … Đến cuối cùng họvẫn là của nhau .Category : Drama Couple : Yulsic , Yoonsic .Rating : Trong sáng [PROGOLUE]Câuchuyện tình yêu cảm động xoay quanh ba nhân vật chính: Jung Soo Yeon, Im YoonAvà Kwon Yuri.JungSoo Yeon mồ côi cha mẹ ngay từ nhỏ, Cô được một gia đình tốt bụng nhận vềnuôi và nâng niu như trứng mỏng. Ngay từ nhỏ Jung Soo Yeon đã là một cô gáixinh đẹp và có khí chất kiên cường. Ở trường trung học Cô là bạn gái của KwonYuri, nàng tiểu thư cao quý, kiêu ngạo của một gia đình đầy quyền thế và tiếngtăm trong vùng. Một ngày, từ trường học trở về nhà, Cô thoáng bối rối khi nhìnthấy một cô gái trẻ có gương mặt của thiên sứ đang đứng dưới lớp những cánh hoađào bay trước cổng nhà. Cô chẳng thể ngờ, gương mặt của người con gái này vàKwon Yuri sẽ cùng Cô tạo nên những sợi dây tình ái đam mê mà oan nghiệt, đẩyđưa số phận của mỗi người đến đỉnh cao của hoan lạc, tận cùng của đau thương vàsẽ mãi mãi đi theo cô đến tất cả các sự kiện trong cuộc đời mình. …
Chuyện tình nhiều sự bất ngờ và đầy nước mắt. Cứ ngỡ là nam chính ai dè thành nam phụ. Bạn sẽ không biết hết được đâu chỉ có thể theo dõi chuyện mới nói ra hể được. Mô tả cũng không biết mô tả thế nào. Chỉ tóm gọn là Ngược- Sủng sau, Hoán đổi chính phụ, Biến đổi mĩ nhân...Một tình tiết trong chuyện:" Tặng em " Sở Hàn lấy ra từ trong túi một chiếc hộp xinh xắn mở ra đưa trước mặt Hạ Vũ. Cô ngạc nhiên trợn tròn hai mắt. Đó là một chiếc vòng kiền bằng bạc một đầu là khối tròn, còn đầu kia là những thanh bạc đang bao vây viên kim cương nhân tạo, được gắn thêm charm, hình một chiếc cánh thiên thần đơn giản mà tinh tế. Chiếc vòng toả ánh sáng lấp lánh trong đêm thật là đẹp. Thấy Hạ Vũ còn đứng ngẩn ngơ, Sở Hàn bèn cầm tay cô lên đeo vào, một giây sau cô mới nhúc nhích ôm trầm lấy anh. " Thích không? " Sở Hàn thì thầm bên tai Hạ Vũ. " Thích. Em thích lắm. Anh tặng gì cũng thích. Thật là đẹp" Hạ Vũ cười nũng nịu hạnh phúc. Chợt nhớ ra điều gì đó Hạ Vũ hơi đẩy người Sở Hàn ra nhìn lên hỏi: " Tiền đâu anh mua chiếc vòng này ? " " Đồ ngốc. Điều đó không quan trọng. Biết vì sao cái charm chỉ là một cái chiếc cánh chứ không phải là một đôi cánh không? " Sở Hàn xoa đầu cô anh mắt dịu dàng. " Em không biết " Hạ Vũ lắc đầu. Sở Hàn cốc đầu cô một phát nhẹ nhàng giải thích. " Em lúc nào cũng luyên thuyên với anh em chính là thiên thần của cuộc đời anh, lúc đó anh đã lơ đi nhưng từ sâu thẳm bên trong ngay từ lần đầu gặp em thì anh đã biết em chính là thiên thần. Nếu thiên…
Họ chấp nhận anh, họ chấp nhận em.Nhưng họ không chấp nhận "chúng ta"...."Mark, chúng ta sai rồi sao?"."Em xin lỗi, vì đã không thể để cho tình yêu đôi mình được trọn vẹn..."."Anh thật sự hi vọng có kiếp sau. Bởi vì kiếp này... sao đủ để anh yêu thương em..."Rõ ràng là một tình yêu đẹp đến khắc cốt ghi tâm, nhưng cũng là một tình yêu đã định sẵn sẽ đau thương cùng cực...Đều là những kẻ đáng thương....-------------Đừng mang đi khi chưa có sự đồng ý của tôi. Xin cám ơn.Niran…
"Mười tuổi biết mình phát điên, mười bốn tuổi nhận ra mình mục rỗng. Cả đời sau đó, Hàn Nhạn chỉ cặm cụi học cách làm một người bình thường."Dưới vỏ bọc thạc sĩ xã hội học hoàn hảo, Nhạn che giấu một quá khứ tối tăm. Cô đơn độc lớn lên cùng những căn bệnh tâm lý giày vò và sự chối bỏ tàn nhẫn từ chính người ruột thịt. Trốn chạy lên Ngọa Long, đổi tên, Nhạn ngỡ đã chôn vùi được sự đọa đày.Cho đến năm 24 tuổi, sự thật bị xé toạc: Những gì cô gánh chịu không thuần túy là tâm bệnh, mà là "hành căn". Cả cõi Âm lẫn cõi Dương đang cùng lúc giáng xuống để nhào nặn một linh hồn.Nhưng Nhạn từ chối gục ngã. Cô không đợi bất kỳ vị cứu tinh nào xuất hiện. Tự cô giằng co với ác nghiệp, cắn răng rỉ máu đập vỡ cái bóng của chính mình để giành lấy hạnh phúc trần tục.Và trên hành trình tự cứu ấy, cô gặp Lãm.Anh là bác sĩ ngoại khoa - kẻ chỉ tin vào nhịp tim thực chứng. Lãm không bế Nhạn ra khỏi vũng lầy. Anh đứng ở bờ ánh sáng, kiên định chờ đợi cô tự mình bước tới. Anh không thương hại, anh tôn trọng sự kiên cường của cô, và xác nhận nỗi đau của cô là thật.Giữa một người con gái tự tay xé nát định mệnh, và một người đàn ông dùng dao mổ níu giữ trần gian. Tình yêu của họ không phải là sự dựa dẫm, mà là phần thưởng rực rỡ nhất cho kẻ vĩnh viễn không chịu cúi đầu.#Chualanh #Tamlyxahoi #HienDai #DoThi #NuCuong #Huyenhoc #Bacsi…
Chỉ cần một câu nói của anh cũng làm em tim đập chân runChỉ cần một ánh mắt của anh cũng khiến em hạnh phúcChỉ cần một cử chỉ nhỏ của anh cũng khiến em từ bỏ tất cả để đến bên anh thôiEm yêu anh,chỉ yêu mỗi anh! -------------------.Cô sinh ra đã ngậm muỗng bạc, sống cuộc sống an nhàn,ăn sung mặc sướng. Không cần phải lo nghĩ nhiều. Mọi người cưng chiều nưng niu cô như nưng trứng hứng hoa..Anh sinh ra đã có một tuổi thơ đầy sóng gió. Cha mẹ ly hôn khi anh mới 3 tuổi. Cha anh ngày ngày đem những người phụ nữ về nhà âu yếm. Kể từ lúc đó anh hận vì sao mình lại được sinh ra ở đây,hận người cha đã bỏ rơi mẹ anh.----------------Dương Bối Bối người cũng như tên. Tinh nghịch như nắng,say đắm như mây,nhẹ nhàng như gió,ngọt nào như hoa. Cái gì cô cũng có: gia thế,ngoại hình,nhân phẩm,....đều hơn người. Vì vậy mọi người tôn sùng cưng chiều cô. Cô có tất cả nhưng lại không thể với tới anh. Anh-người con trai cô đã yêu đang yêu và mãi yêu. Có anh cuộc sống của cô mới hoàn hảo…
nàng là 1 sát thủ máu lạnh vô tình được giới thượng lưu với cái tên sứ giả của địa ngục thẳm sâu, 1 cuộc tình đau đớn "bỉ ngạn chi luyến". sau gương mặt lạnh lùng đó thứ gì đã khiến nàng dần thay đổi nhớ năm nàng 8 tuổi nàng tin vào tình yêu và các vị thần. nhưng bi kịch xảy ra vào năm nàng 10 tuổi cả gia tộc bị sát hại sau đó nàng được 1 người đàn ông nhận về nuôi và đào tạo nàng thành sát thủ đứng đầu thế giới . Từ ngày gia tộc bị sát hại nàng trở nên lạnh lùng, ít nói hơn trước nàng ko kể tâm sự của mình với ai hay là ko ai đáng để nàng tin tưởng những bộ mặt giả tạo, những kẻ phản bội vì lợi ích cá nhân. Có 1 ngày không gian bị bóp méo làm nàng xuyên không qua bộ truyện Thiên giáng hiền thục nam trở thành em nữ chính tô minh nguyệt vị hôn thê của quý thuần khanh. liệu cuộc đời của minh nguyệt sẽ về đâu. liệu quý thuần khanh có làm con người manh trái tim chịu nhiều tổn thường và băng giá mở lòng .liệu minh nguyệt có yêu quý thuần khanh hay chỉ là người qua đường trong cuộc đời nhau thôi. liệu 2 con người có làm nhau rung động " ta là đám mây ko có gì có thể níu kéo được ta nhưng ta nguyện ý vì 1 người mà lưu lại cho đến ngày ngươi ko cần ta thuần khanh... "-Tô minh nguyệt__________góc tác giả ___________________em là tay mới nên nhờ mọi người chỉ giúp đỡ nhiều thêm 😀😀. Với lại mong mọi người thông cảm em chỉ đọc đồng nhân thiên giáng hiền thục nam thôi chứ ko có đọc truyện chính mất công tức nhồi máu cơ tim thì khổ có người vị hôn phu tốt thế mà chỉ xua như xua vịt á. vậy nên toàn bộ cốt…
Thể loại: Đam mỹ Tag : Ngọt sủng, sư đồ, sư tôn công, tu tiên."Sư tôn, người cười một cái đi, đừng niệm kinh nữa.""Ừm." Tịnh Lăng Uyên và Thẩm Bất Ly là mối quan hệ sư đồ, một người trầm tĩnh như nước, người kia lại như sen dưới hồ, toát hương rực rỡ. Họ sống ở Huyễn Vân Các, vốn sẽ chẳng có gì đáng kể.Nhưng mối quan hệ sư đồ không rõ ràng này, lại pha thêm chút tình cảm khó nói. Tịnh Vô Uyên - thiên tài kiếm tu tuổi trẻ thành danh, Thẩm Bất Ly - thái tử ma tộc quy ẩn nơi núi rừng.Họ gặp nhau, một ánh mắt, một nụ cười đã se nên mối nhân duyên.____Thân phận Thẩm Bất Ly được định trước sẽ trở thành một phần cho lễ hiến tế, hồi sinh con hung thú thượng cổ. Ngày lễ thành hôn, kết đạo lữ đèn hoa giăng đầy lại biến thành ngày mưa máu che không thấy mây, một người tu vi bị rút cạn, còn một người linh hồn vỡ nát.Tịnh Vô Uyên quỳ ở tế đài, ôm cơ thể lạnh lẽo của Thẩm Bất Ly trong lòng. Hắn không gào khóc, chỉ có nước mắt là không ngừng rơi.Kiếp này nếu đã không trọn vẹn, còn hẹn chi kiếp sau?____Thẩm Bất Ly bật dậy, thứ đầu tiên y cảm nhận được là lồng ngực ấm áp và một vòng tay rộng rãi. Tiếp theo mới đến giọt nước lạnh băng lăn dài, cùng tiếng nấc lên từng hồi không ngừng được."Đừng sợ, đừng sợ ta ở đây." - Tịnh Vô Uyên vuốt ve tấm lưng y, Thẩm Bất Ly níu chặt lấy hắn, khóc đến mặt mũi tèm nhem.Thẩm Bất Ly không biết cách nào dừng lại, y chỉ cảm thấy cả người không thoải mái. Nước mắt cứ thế mà tuôn, y dường như đem cả giấc mơ kinh hoàng đó ra bên ngoài…
Tớ không viết cuốn sách này để trở thành tác giả nổi tiếng.Tớ cũng không viết vì nghĩ mình có câu trả lời cho những người đang đau đớn.Tớ viết...Vì đã có quá nhiều đêm tớ cảm thấy mình chẳng thể tiếp tục.Vì đã có quá nhiều khoảnh khắc, tớ ước có ai đó hiểu được nỗi đau tớ giấu kín suốt bao năm.Vì đã có quá nhiều lần, tớ khóc mà không ai biết - và tớ mong sẽ có ai đó, chỉ một người thôi, thấy được nước mắt ấy qua những dòng chữ này.Tớ từng nghĩ mình đã quên.Từng nghĩ mình đã đủ lớn, đủ mạnh mẽ để không bị quá khứ níu lại nữa.Nhưng hoá ra... một số nỗi đau không cần gõ cửa vẫn tự tìm về, vào những ngày tâm hồn yếu đuối nhất.Tớ gọi cuốn sách này là "Tớ vẫn ở đây, dù đã muốn biến mất nhiều lần" - bởi vì thật sự tớ đã từng.Tớ đã muốn buông bỏ tất cả.Tớ đã nghĩ đến việc rời khỏi thế giới này nhiều hơn số lần tớ dám thừa nhận.Nhưng dù gì... tớ vẫn ở đây. Và nếu bạn đang cầm cuốn sách này, có thể bạn cũng đang cố gắng ở lại.Tớ không biết bạn là ai.Tớ không biết bạn đã trải qua những gì.Nhưng nếu bạn đang buồn, đang cô đơn, đang lạc lối - thì xin hãy tin rằng bạn không một mình.Cuốn sách này không có kết thúc đẹp.Nó không dạy bạn cách sống tích cực, cũng chẳng hứa rằng mọi chuyện sẽ ổn.Nó chỉ là một nơi bạn có thể nghỉ chân, thở ra, và thấy nhẹ lòng vì có ai đó cũng đang vật lộn như bạn.Nếu một chương nào đó khiến bạn khóc, khiến bạn nhớ lại điều mình đã cố quên - tớ xin lỗi.Và cũng cảm ơn bạn - vì đã dũng c…
Có những mối tình không bắt đầu bằng lời tỏ tình. Chỉ là ánh mắt chạm nhau giữa sân trường ngập nắng, một chiếc ô đưa vội chiều mưa, một lời chào ngập ngừng sau buổi học.An Nhiên - cô gái mười bảy tuổi với trái tim nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc, đã đem lòng thích Minh Vũ - cậu bạn cùng khối lạnh lùng, trầm lặng và dường như chẳng bao giờ chú ý đến ai. Tình cảm của cô bắt đầu bằng những lần cố tình đi chậm lại để nhìn bóng lưng cậu, bằng những lần dõi theo từ phía xa nhưng chưa đủ can đảm để gọi tên.Thế nhưng, điều cô không ngờ là: cậu cũng từng nhìn cô, cũng từng lặng lẽ dõi theo những điều nhỏ nhất - và cũng từng giữ một khoảng "thích" trong lòng mà không nói ra.Họ đến gần nhau theo cách rất riêng. Không ồn ào, không rực rỡ. Chỉ là sự dịu dàng len lỏi qua từng khoảnh khắc. Mối quan hệ ấy mập mờ, ngọt ngào và mong manh như nắng thu - đủ ấm, nhưng không ai dám tiến thêm một bước.Nhưng thanh xuân luôn có những ngã rẽ không báo trước. Khi vào đại học, giữa những thay đổi, khoảng cách, và những mâu thuẫn xuất hiện, không níu kéo - chỉ là cả hai đều im lặng, và để khoảng cách ngày càng xa.An Nhiên chọn cách trưởng thành bằng cách chôn giấu mối tình năm ấy vào nơi sâu nhất. Cho đến một ngày, cô lại nhìn thấy Minh Vũ - lần này không phải với ánh mắt lạnh lùng của tuổi học trò, mà là một ánh nhìn đã mang theo nhiều tiếc nuối.Cậu vẫn vậy, chỉ có điều... lần này, cậu không im lặng nữa._________________Không Nói, Nhưng Là Yêu - Du Hạ.…
Yêu thầm là gì?Là khi ta dùng cả thanh xuân chỉ để nắn nót viết một cái tên lên trang giấy, để rồi khi người ấy lướt qua, lại hốt hoảng dùng tay che kín, như thể sợ bí mật ấy sẽ hóa thành cánh chim bay mất.Là khi ta thuộc lòng từng nhịp bước chân vang vọng nơi hành lang nắng cháy, nằm lòng từng thói quen hay sở thích nhỏ nhặt của người ta, nhưng khi đối mặt, một câu chào bình thản cũng bỗng chốc hóa nghẹn ngào.Là khi ta dốc cạn nỗ lực để bản thân trở nên ưu tú và rạng rỡ hơn mỗi ngày, chỉ mong một mai này, giữa vạn người tấp nập, ánh mắt người ấy sẽ vì ta mà dừng chân lại, dù chỉ là một thoáng chốc hư hao....Giữa những năm tháng thanh xuân nồng nhiệt ấy, có một người đã chọn cách giấu kín một hình bóng không thuộc về mình vào sâu trong miền ký ức. Tình yêu đó giống như một loại "ý niệm" lặng thầm mà bền bỉ, mộc mạc mà sâu nặng, trôi theo dòng thời gian mười năm chẳng hề phai dấu.Khi những đường thẳng vốn dĩ song song đột ngột rẽ hướng để giao cắt nhau, liệu "ý niệm" ấy có đủ sức mạnh để dệt nên một chương mới cho định mệnh? Hay đến cuối cùng, yêu thầm vẫn chỉ là một bản tình ca không lời, thanh âm ấy vĩnh viễn chỉ mình cô nghe thấy, mình cô nâng niu giữa những khoảng lặng của cuộc đời?Một câu chuyện yêu thầm,Nam bác sĩ × Nữ trưởng nhóm bộ phận nhân sựTác giả: morriilinie22Truyện mình chỉ đăng tải trên một nền tảng duy nhất là Wattpad, và chỉ với mục đích giải trí. Hy vọng được mọi người đóng nhận.…
Đột nhiên tỉnh lại, bề ngoài có vẻ lười nhác nhưng pha chút giảo hoạt, phúc hắc, nàng đã trở thành cửu đẳng thị thiếp của Thụy vương phủ, bị người người lăng nhục. Hơn nữa còn là thị thiếp thứ mười bảy. Trăm thê thiếp đấu đá lẫn nhau, nàng đáng thương thành nơi trút giận của bọn họ. Chỉ vì Vương gia chạm tay một chút, nàng liền bị kẻ khác tính kế, hạ độc thủ. Hừ! Nghĩ nàng là bánh bao nhân đậu, tùy ý để người khác bóp méo sao? Nàng thề nhất định phải khiến thiên hạ của hắn đại loạn! "Chưa thị tẩm đều tống hết ra ngoài." Vị Vương gia nào đó ngồi ở trên cao nhìn một hàng nữ nhân trang điểm, ăn vận xinh đẹp trước mặt, lãnh huyết vô tình nói. Cửu đẳng thị thiếp bài danh thứ mười bảy mang theo vẻ mặt hưng phấn tiến lên, hai má đỏ au như đít khỉ chu đôi moi đỏ mọng hôn gió với vị Vương gia nào đó, hai mắt đầy tình ý, nũng nịu nói"Vương gia thiếp thân còn chưa thị tẩm đâu." Vẻ mặt vị Vương gia nào đó đầy chán ghét: "Cút!"Hai mắt thị thiếp thứ mười bảy rưng rưng, bờ vai run rẩy: "Vương gia...Vị Vương gia nào đó càng nghe càng thấy chán ghét : "Đừng để bổn vương nhìn thấy ngươi trong phủ lần nữa."Thị thiếp thứ mười bảy bi thương xoay người. Lúc rời đi, khuôn mặt lộ vẻ điềm đạm, đáng yêu, hai mắt nhất thời tỏa sáng lấp lánh, trên môi hiện lên một nụ cười gian xảo.Lần nữa gặp lại, vị Vương gia nào đó còn đang ôm ấp âu yếm nữ nhân, nhìn nữ tử toàn thân tỏa ra hào quang rực rỡ mà cảm thán: Đây là nữ nhân háo sắc kia sao…
Chẳng qua chỉ là câu chuyện của bản thân người viết khi trong một tình yêu khóc nhiều hơn ít, nhưng không thể dứt ra. Anh ta là tình đầu của tôi, nhưng anh ấy trước đó đã trải qua một mối tình khác với chị hơn 3 tuổi được 2 năm . Bị tổn thương , bị đối xử vô tâm . Và khi gặp tôi, chúng tôi chỉ nhắn tin trên mạng mà chưa gặp mặt, tôi đã đồng ý làm bạn gái anh. Bởi tôi muốn chữa lành cho anh. Nhưng anh ấy đã khác so với tôi tưởng tượng , đối xử vô tâm với tôi. Tôi đã cố gắng cho mối tình này của mình rất nhiều, tôi muốn thay đổi anh ấy, nhưng mà .....Thật khó! Đã rất nhiều lần tôi không chịu nổi , buông lời chia tay , nhưng chỉ cần anh níu tôi thì trái tim tôi lại không thể nỡ ,.. Chúng tôi đã đi cùng nhau đến hôm nay là 240 ngày, khóc nhiều hơn cười, nhưng tôi vẫn hi vọng anh có thể yêu tôi nhiều hơn , vì lần này tôi đã dành trọn vẹn tình cảm cho anh rồi...…
Phế nhân đời nào cũng có. Đi đâu cũng thấy. Nhưng phế nhân tốt bụng lại hiếm. Một cuộc đời tiền kiếp sống còn khổ hơn chết, đánh đập, đâm chém, xỉ nhục ngày qua ngày nhưng hắn không bao giờ có ý định ăn cắp bao giờ. Người tốt là có thật??.? Có phải tốt luôn khổ ở cái xã hội này?Chưa một ngày có một cơ thể không bầm tím xây xát, kẻ hèn mọi lại có ước mơ thanh tao muốn sáng tạo ra những vật mà mọi người đều nâng niu, chăm ngắm, nhưng không no được bụng: Tượng, tranhTượng tranh thì có gì là thú vị? Tượng tranh có ăn không không? Ấy thế mà đây lại là thứ để người ta chưa hiểu hết được về giá trị bên trong. Muốn biết hãy đọc" Phế Nhân Cũng Đổi Được Mệnh"…