Ta đã xuyên không vào bộ tiểu thuyết xàm l*n(countryhuman) [Russia x America]
truyện ko chỉ có cặp Rusme mà còn có rất nhiều cặp khác, có thể là notp của bạn, nói thật là otp của tôi hỏi chấm lắm, chuyện xàm, nhạt, t/g bị bệnh nan y tên lười…
truyện ko chỉ có cặp Rusme mà còn có rất nhiều cặp khác, có thể là notp của bạn, nói thật là otp của tôi hỏi chấm lắm, chuyện xàm, nhạt, t/g bị bệnh nan y tên lười…
Tình cảm đôi khi rất trớ trêu!Năm đó, con bé liều mạng tiến tới, chị vờ như thờ ơ rồi hờ hững. Đến lúc con bé xoay mình từ bỏ, chị đột ngột lại quay đầu níu kéo. Lặng đi rất nhiều năm, vốn là muốn chôn vùi mảng tình cảm bị cho là sai lầm lại bất ngờ gặp mặt. Một người quyết liệt chối bỏ, một người mãi lưu luyến không buông. Sang năm này, cô gái trẻ vẫn ra sức trốn chạy, chị chỉ mãi tận lực đi tìm... "Luẩn quẩn mãi thế này, em rốt cuộc có hiểu không, chúng ta vốn là người cùng một nhà. Trước cũng vậy, sau này cũng sẽ như vậy. Tôi muốn cùng em là một gia đình. Cùng em, không ai khác nữa cả! Một gia đình chỉ cần hai chúng ta là đủ!"…
đam mỹ se kể về một chuyện tình ngang trái…
Văn án:Xuyên qua thành tú tài chi nữ, Trương Thanh Hiểu cho là mình nhân sinh mở ra hẳn là làm ruộng hình thức; trong nháy mắt bị chọn làm thái tử phi, nàng mới tỉnh ngộ tới vận mệnh của mình nguyên lai là cung đấu hình thức; thật vất vả tiếp nhận loại này tam cung lục viện hục hặc với nhau thiết lập, cuối cùng hiện thực nói cho nàng, nàng cầm tới kịch bản nhưng thật ra là ngọt sủng hình thức.Bài này lại tên « hoàng hậu các loại sủng pháp », « chuyên trị hùng hài tử ba trăm sáu mươi lăm kế »Nhìn văn xin chú ý:(1) ôn nhu quan tâm hơi phúc hắc ốm yếu minh quân nam chính X ngoài mềm trong cứng có thể cường thế có thể nũng nịu nữ chính, 1v1(2) nguyên hình Minh Hiếu Tông cùng Trương hoàng hậu, ngọt sủng, gia đình, quyền mưu tổng hợp thường ngàyNội dung nhãn hiệu: Xuyên qua thời không ngọt vănLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Trương Thanh Hiểu, Chu Hữu Đường ┃ vai phụ: Chu Hậu Chiếu, Trương Diên Linh, Trương Hạc Linh ┃ cái khác: Minh xuyên…
"Bạn đã từng tỉnh dậy sau một giấc mơ dài, như thể mình đã sống cả một cuộc đời khác mà tới cả khi trở về thực tại, bạn cũng không chắc liệu những gì đã trải qua là mơ hay thực?"Tại đây, Jasmine- một nhà khảo cổ học với niềm đam mê lịch sử và kim tự tháp đã vô tình vướng vào một rắc rối thời Ai Cập cổ đại. Diễn biến tiếp theo sẽ là gì khi cô phải đối mặt với những thử thách, khó khắn để níu giữ tình yêu của mình tại Ai Cập này?…
"lối về quanh co chẳng níu bước chân tôi vềcó còn hôm qua ở đó.."vnfb7.1.23…
Tạm dịch tiêu đề : Mừng lễ Giáng sinh, xin đừng gọi lại.--- Mùa hè yên ả mang Seonghyeon đến gặp một con người mới. Keonho. Sự hiện diện dần trở thành một phần của đời cậu. Xoay quanh sự chuyển giao của các mùa, câu chuyện phản ánh mối liên hệ nhất định tồn tại trong khoảng không giữa tình bạn và thứ gì đó hơn thế, và rằng học cách không nên vươn tay chạm tới đôi khi cũng ý nghĩa như việc níu giữ lấy ai đó.---Credit : @piekuda on ao3Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không tự ý mang đi.…
TÓM TẮT CỐT TRUYỆN:Tống Tiểu Mễ, 22 tuổi, một cô gái nhỏ nhắn ngây thơ, mềm mại như bông, vì muốn cứu cha khỏi vòng lao lý mà buộc phải ký vào bản hợp đồng hôn nhân với Lục Tư Dạ - tổng tài nổi tiếng lạnh lùng, bá đạo, chưa từng gần nữ sắc.Ai cũng nghĩ cuộc hôn nhân ấy chỉ là một thương vụ không tình cảm, rằng tổng tài sẽ sớm chán ngấy cô vợ phiền phức.Nhưng không ai ngờ... từ ngày cô về nhà họ Lục, cả biệt thự bắt đầu ngập tràn kẹo ngọt và sticker hình gấu hồng.Ngày ngày, Tống Tiểu Mễ rúc vào lòng chồng, nũng nịu:"Anh Dạ ơi~ Em muốn ăn dâu lắc sữa tươi~""Anh Dạ à, em vô tình làm rơi hồ sơ của anh xuống bể cá... nhưng mà cá cũng thích đọc mà hihi~""Anh Dạ... mai anh mặc sơ mi thêu con gấu em mới làm nha 🧸~"Tổng tài Lục Tư Dạ: "..."Đã nói là kết hôn hợp đồng, không liên quan đến tình cảm.Nhưng sao giờ anh lại đi đâu cũng nhớ cái giọng mềm mềm gọi 'Anh Dạ ơi~' kia?Người ngoài tưởng anh bị phiền chết đi được.Chỉ có anh biết, mỗi lần cô làm nũng hay phá phách - trái tim anh lại tan chảy thêm một chút.---💑 NHÂN VẬT CHÍNH🐰 Tống Tiểu Mễ22 tuổi, vừa tốt nghiệp, vì gia đình lâm nạn nên ký hợp đồng hôn nhân.Ngoại hình nhỏ nhắn, dễ thương, giọng nói ngọt như kẹo.Tính cách: Ngây thơ, vô tư, thích làm nũng, có chút trẻ con nhưng không vô dụng.Khuyết điểm: Vụng về, không biết nấu ăn, hay gây rối... nhưng ai nhìn cũng muốn cưng.Sở trường: Làm tan chảy trái tim lạnh giá của tổng tài.🖤 Lục Tư Dạ29 tuổi, tổng giám đốc Lục thị, người đàn ông được mệnh danh là "Băng Sơn Tổng Tài".…
Còn chút gì để nhớ là truyện dài của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, gồm 31 phần, sáng tác năm 1988. Đó là những kỷ niệm thời đi học của Chương, lúc mới bước chân vào Sài Gòn và làm quen với cuộc sống đô thị. Là những mối quan hệ bạn bè tưởng chừng hời hợt thoảng qua nhưng gắn bó suốt cuộc đời. Cuộc sống đầy biến động đã xô dạt mỗi người mỗi nơi, nhưng trải qua hàng mấy chục năm, những kỷ niệm ấy vẫn luôn níu kéo Chương về với một thời để nhớ.…
Hibari nhìn con người vừa kéo anh ra chỗ khác này có chút thoáng ngạc nhiên . Này nha, sống trên đời cũng được hai mươi mấy năm , chưa có ai dám níu áo anh và nói "Chúng ta bỏ trốn đi !" như thế này , hơn nữa là đứa thấp hơn anh cái đầu . Hiện tại , một cảm giác khó nói thành lời đang nhen nhóm trong lòng ngực Hibari . Dù vẻ ngoài vẫn giữ được vẻ bình tĩnh thường trực , nheo mày hỏi cậu vậy muốn đi đâu thì anh chứng kiến thêm được cái cảnh hiếm thấy của một boss mafia hay giấu cảm xúc thông thường : bao nhiêu biểu cảm được Tsuna cậu khai thác ra ngoài để đấu tranh tìm địa điểm bỏ trốn khỏi đám rắc rối của mình , mặt pha trộn bao nhiêu cảm xúc rồi bó tay lắc đầu giương đôi mắt nâu lên nhìn anh và nói đi đâu cũng được miễn cách xa đám này ra một chút .…
"Thế giới này sao mà tàn nhẫn quá em ơi..."__________________________________# Ngoại trừ OC thì những nhân vật trong nguyên tác đều thuộc về cô J.K.Rowling.# Có nhiều chi tiết thay đổi so với nguyên tác cùng với một số nhân vật bị OCC. #Không thích thì có thể next! #Hãy là những đọc giả văn minh. ⚠️ Tác giả khá cục súc!!!…
Xin chào, tớ là Mai Thanh Thư. Chào mừng mọi người đến đến với "Vụng trộm không thể dấu". Đây là bộ tiểu thuyết tớ mới đọc qua gần đây và thấy rất hay, rất tâm đắc. Vậy nên, tớ đã quyết định chuyển ver cho mọi người đây. Nếu thấy hay đừng quên vote sao ủng hộ tớ nhé. Cảm ơn mọi người, chúc mọi người có những phút giây thật vui vẻ và thư giãn cùng Watppad.Văn án:Năm 15 tuổi, Park Chaeyoung vụng trộm thích một người con trai.Bộ dạng anh ta có chút lãnh đạm, lại có chút lười biếng, nói tóm lại chính là kiểu tà lơ phất phơ. Anh thường xuyên đến nhà cô chơi, cứ đến chiều chiều lại chơi game cùng anh trai Chaeyoung.Thỉnh thoảng khi cô bưng đồ ăn vặt vào, anh sẽ tựa như vô tình nâng hờ mí mắt, rồi cười đến 'phúc hắc yêu nghiệt' nói : "Nhóc con, em sao vậy, vừa nhìn thấy anh liền đỏ mặt."Bộ tiểu thuyết gốc có tên : Vụng Trộm Không Thể Dấu.Tác giả : Trúc Dĩ.Thể loại : Ngôn tình hiện đại, thanh xuân vường trường, duyên trời tác hợp, đại thúc vs loli, ngọt, sủng, thầm mến.Nhân vật chính : Park Chaeyoung, Jeon Jungkook.Chuyển ver : Mai Thanh Thư.…
Một thanh niên trẻ tuổi sau một sự cố đã được chuyển sinh. Bất ngờ thay, anh không tin vào thần linh, và đã thể hiện sự báng bổ đối với thần linh. Quá tức giận, Ngài đã vứt anh vào một thế giới đang diễn ra những cuộc chiến ác liệt với súng, đạn và ma thuật. Anh nhận ra thế giới này có chút quen thuộc...Truyện này là fan-fiction được viết dựa trên Youjo Senki của Carlo Zen, cân nhắc kỹ trước khi đọc. Mình không sỡ hữu bất cứ thứ gì liên quan đến Youjo Senki trong bộ truyện này.…
nếu ở một thế giới mà Gojo Satoru không chết, anh được chữa trị bằng một cách nào đó rất thần kỳ nhưng rơi vào hôn mê suốt 3 năm trời, Megumi vẫn luôn đều đặn ghé thăm anh vào mỗi buổi sáng tinh mơ, tạm biệt anh bằng cái nắm tay luyến tiếc và chúc anh ngủ ngon vào mỗi buổi đêm về. mỗi ngày đều hy vọng thật nhiều, mỗi ngày đều đợi chờ anh tỉnh dậy và mỗi lần như thế em lại thất vọng tràn trề. rồi một ngày vào buổi đêm lạnh giá của tháng 12, anh bỗng đưa tay lau đi từng giọt nước mắt đang rơi lã chã trên gương mặt của em.giọng nói của em đã đánh thức linh hồn kiệt quệ của anh, và anh là một trong những lý do níu kéo em tồn tại trên cõi đời này.…
Phó Thâm một lần làm hoạt động tình nguyện giải cứu một bé nhân ngư không biết nói, bé nhân ngư rất thích hắn nha,mỗi ngay dều muốn hôn hôn thơm thơm 1 cái.Tiểu nhân ngư cũng thật kiều khí, một khi không vui sẽ lại nũng nịu trốn trong phòng tắm oa oa khóc tận đến khi Phó Thâm dỗ dỗ bé.Bé nhân ngư cũng sợ đau, vừa nghe đến Phó Thâm nói muốn dẫn bé đi chích liền biến về nguyên dạng ôm đuôi chạy trốn.Sau này bé nhân ngư có bảo bảo,bác sĩ bảo rằng thân thể quá kém, kiến nghị tiêm một mũi dinh dưỡng, không khéo bé nhân ngư lại nghe được.Bé hoảng sợ tới mức chạy trốn đến khi Phó Thâm tìm thấy tiểu nhân ngư trốn tránh trong biển nhạt cái chai,trong chai đầy nước mắt hóa thành trân châu."Sao nhỏ,chúng ta về nhà đi"Phó Thâm nhìn bé nhân ngư hốc mắt sưng đỏ đau lòng thâu trời xanh.Tiểu nhân ngư rụt rụt cái đuôi, ánh mắt đáng thương hề hề nhìn Phó Thâm, thăm dò ánh mắt hỏi:"Đừng bắt bé chích có được không"…
MÌNH ĐĂNG CHỈ ĐỂ ĐỌC OFFLINE VÀ CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ - NẾU CÁC BẠN HOẶC TÁC GIẢ BIẾT VÀ YÊU CẦU GỠ BỎ THÌ NÓI VỚI MÌNH NHA, MÌNH CẢM ƠN !!!!VUI LÒNG KHÔNG RECOMMEND GIÚP MÌNH Ạ !!!Tên truyện: Ông chồng lớn tuổi Tác giả: HoahongnohoaThể loại: Đam mỹ, hiện đại, 1x1, ngọt ngào, sủng, H (Cấm trẻ em dưới 18 tuổi và các bà mẹ đang cho con bú)Tóm tắt:Để trả ơn sự chữa trị tận tình của bác sĩ Trần Đăng Dương, ông nội Minh Hiếu đã đem y gả đi....…
Tôi của bây giờ, đã lớn, đã có những nhận thức nhất định, và thanh xuân là thứ tôi muốn níu kéo nhất…
Nàng là tiểu thư đài các, hắn là một tên nô lệ được cha nàng mua về. Nàng được yêu thương, nâng niu như một viên ngọc quý, hắn bị rẻ rúng, khinh bỉ như một ngọn cỏ ven đường: bẩn thỉu, thấp hèn. Nàng và hắn vốn sống với hai thân phận khác nhau, hai địa vị khác nhau, chẳng có một mối liên kết nào. Nhưng bằng một phép thần kì nào đó của Thượng Đế mà hai con người đó cứ quấn lấy nhau không rời.***********************VUI LÒNG KHÔNG COPY TRÊN MỌI HÌNH THỨC.TẤT CẢ CÁC SỰ KIỆN, NHÂN VẬT ĐỀU KHÔNG CÓ THẬT.KHÔNG CHUYỂN VER KHI CHƯA CHO PHÉP.…
Thể loại ABO, sinh tử văn. Giả tưởng. FanficViết vì tình cảm dành cho cp Bác Chiến Nội dung không nên áp đặt vào thực tế Ai không thích có thể click backNăm 2000, Trung Quốc trên đà phát triển mạnh về công nghiệp, thương nghiệp, vũ khí. Sự ô nhiễm trầm trọng kèm theo phóng xạ nảy sinh và kéo theo tỉ lệ thụ thai giảm xuống, những đứa con sinh ra đã bắt đầu có những khiếm khuyết bẩm sinh. Một dự án điên rồ được đề xuất lên Chính phủ đương thời. Dự án cải tạo gen của giáo sư Triệu Đạt và các cộng sự đã được thông qua. Theo dự án, con người không phân biệt nam nữ mà chia ra làm ba loại Alpha, Beta, Omega. Nam cũng có thể sinh con nếu thuộc về hệ Omega. Nếu dự án thành công, vấn đề hậu duệ không đáng lo ngại nữa. Bước đầu tiên của dự án là tìm kiếm những đứa trẻ và phân tích bộ gen của chúng. Năm 2005, trong nửa năm, có hơn 400 vụ mất tích bí ẩn. Vụ việc này gây chấn động toàn Trung Quốc. Những đứa bé bị bắt đang run sợ. Tay bảo vệ cầm dùi cui gõ mạnh xuống nền đe dọa. Bọn trẻ sợ hãi la hét. Chúng đều là độ tuổi từ 6 đến 18. "Vương Nhất Bác. Em đừng sợ. Có anh đây rồi". Gương mặt lem luốc mở nụ cười tỏa nắng với bé trai đang cuộn người ôm lấy hai chân."Chiến ca.... Em...". Giọng Vương Nhất Bác run rẩy."Đừng sợ". Cậu bé tầm tuổi cao trung ôm Vương Nhất Bác vào lòng. "Anh bảo vệ em".…
Tên truyện: Gió đông thổi đến cấm cung (Tên khác: Cẩu hoàng đế muốn ta mang thai)Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, cung đấu, ngược, H+, SETác giả: Trường Tịch Thanh DạVăn án:Cấm cung vang một tiếng thanTrăng soi bầu rượu mang mang nhớ chàngHoa kia nở rồi lại tànRượu say chẳng tỉnh duyên ta lỡ làngGió thoảng hương rượu nồng nànCố nhân quay bước chẳng màng thế gian.Trông thấy Chu Ngọc Dao quay người rời đi, Chúc Lăng Hiên vội vàng nắm lấy tay nàng, nhưng bởi vì vết thương ở cánh tay đau dữ dội nên hắn chậm một chút, chỉ níu được góc áo.Nhưng hắn ra sức túm lấy, giống như người sắp chết đuối vơ được cọng cỏ, nghĩ rằng cọng cỏ đó có thể cứu mạng mình.- Sinh cho ta một đứa con, được không?Hắn đang cầu xin nàng, cho hắn một hi vọng, một thứ có thể khiến nàng bận tâm, níu chân nàng ở lại.Xin nàng đừng hết lần này đến lần khác tự mình phá đi cốt nhục trong bụng.Chu Ngọc Dao nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, cười hỏi.- Vậy sinh nó ra, ta biết làm thế nào? Nếu nó hỏi ta ông ngoại con đâu, chẳng lẽ ta trả lời rằng ông ngoại bị cha con giết rồi?Ngay từ đầu hắn giữ nàng lại bên cạnh đã là sai lầm. Giữa bọn họ có thù hận lớn như thế, đáng lẽ không nên nảy sinh thêm tình cảm. Hắn nói hắn đau, chẳng lẽ nàng thoải mái sao?…