Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyên mang tính chất vừa truyện teen, vừa ngôn tình nha Hắn, một người lạnh lùng trong lạnh lùng... xem phụ nữ như cỏ rác không đáng giá...mãi đến khi gặp nó thì... Kiêu ngạo là tính từ mà mọi người thường dùng để miêu tả nó...một người hai thân phận phải chăng nó ẩn dấu trong mình quá nhiều bí mật để rồi thu hút hắn và dùng 2 năm yêu để đau khổ rồi dùng 6 năm để chạy trốn và hàn gắn Phải chăng đó là duyên phận trời đặt.............................…
Văn ánNàng mỉm cườiCó người nói, khi muốn khóc hãy ngẩng cao đầu,như vậy thì nước mắt sẽ không rơi xuống, như vậy thì mới có thể kiên cường!“Những gì ta nợ ngươi,còn chưa trả hết sao? Đủ rồi,hãy chấm dứt đi…”“Mơ tưởng! Những gì nàng nợ ta, vĩnh viễn cũng không trả đủ.Đời này, nàng đừng hòng nghĩ tới việc đó! Nếu dám buông tay ra, cho dù biến thành quỷ, ta cũng không tha cho nàng!”Nước mắt của hắn,từng giọt từng giọt rơi lên trán nàng, khiến nàng rất đau,rất đau…“Nhưng ta mệt mỏi rồi, thật sự, mệt mỏi lắm rồi…”Dùng hết khí lực toàn thân, nàng đẩy cánh tay đang gắt gao níu lấy mình ra.Nàng cười, tự buông mình, ngã xuống vách núi!Sự ra đi của nàng đã đổi lấy sự căm giận tàn bạo ngút trời của hắn, sự lãng quên của nàng khiến cho hắn đau đớn tới tận xương tủyHắn thề rằng sẽ đem nàng giam cầm lại,hắn sợ nàng sẽ rời khỏi một lần nữa.Giam cầm được cơ thể, nhưng không thể giam cầm được trái tim.Tại đây hắn từ từ tra tấn nàng,cũng là tra tấn chính bản thân mình, trầm luân….…
"bánh tro mẹ tớ làm ngon lắm cậu mua không? không mua thì thôi!""là mày có muốn tao mua cho không?""không cần! bánh mẹ tớ có tiếng ngon nhất huyện này, không cần cậu mua dùm, cậu muốn ăn thì mua!""còn không muốn, thì tớ bán cho người khác!"***rơm rạ từ lúa, sau khi đi qua ngọn lửa cháy rực, chỉ còn lại nắm tro tàn xám xịt. kỳ diệu thay, khi lọc lấy dòng nước trong veo, nó lại làm nên những chiếc bánh tro vàng óng, thơm dịu và dẻo dai đi suốt cả tuổi thơ của vô số đứa trẻ.nhưng tình bạn của hai đứa trẻ thì sao?khi lớn lên, liệu có thể mãi vẹn nguyên, như ngày còn ngồi canh bếp lửa mắt cay xè mà chẳng dám chớp vì sợ thua, lớn lên một chút lại biết sợ người ta buồn...hay rồi sau tất cả cũng sẽ giống tro, chỉ cần một ngọn lửa đi qua, mọi thứ sẽ đổi khác.và những ngày hè cố chắt chiu đến thế nào, cũng không níu nỗi.au: troixanhlamLưu ý nhỏ:-Câu chuyện chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng không áp dụng vào thực tế và các kiến thức lịch sử, văn hoá, văn học sâu xa nào khác.…
Tác giả : Chanh Chanh Couple:Lục Trạch Quân x Bạch Hiểu VyThể loại: Hiện đại - Ngôn tình buồn - Nội tâm - DramaBạch Hiểu Vy - cô gái tưởng như có tất cả: tình yêu, hôn nhân, thanh xuân, nhưng lại sắp mất đi điều quan trọng nhất - cuộc sống.Khi phát hiện mình mắc bệnh hiểm nghèo, thay vì yếu đuối níu kéo, cô chọn buông tay. Cô ly hôn với người chồng mà mình yêu thương nhất, giấu đi bệnh tình, chọn chia tay ngay lúc anh đang chạm đến thành công.Trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, Vy âm thầm "đếm ngày", giữ lấy những ký ức đẹp nhất và chôn sâu tình yêu của mình trong im lặng.Một câu chuyện day dứt, nhẹ nhàng nhưng sâu thẳm - nơi người ở lại mới là người đau nhất...Mỗi người đều có một mối tình mà chỉ cần nhớ lại... cũng đủ khiến lòng đau.Vy chọn rời đi, không phải vì hết yêu, mà vì yêu quá nhiều. Lời tác giả:Câu chuyện này dành cho những ai từng âm thầm buông tay - để người mình thương được sống tốt hơn, dù bản thân chẳng còn cơ hội quay lại.…
cô gái nhà khá giả xinh đẹp hiền lành rung động với chàng trai giàu có tài giỏi là chủ tịch công ty bất động sản toàn cầu . Người con gái mà chàng trai yêu lại là một cô tiểu thư nhỏ nhắn thích nũng nịu, sau tình yêu này lại là một câu chuyện khó nói liên quan đến cô gái khá giả. tình tiết có sự xuất hiện của nhiều nhân vật phụ khác tăng sự hấp dẫn cho câu chuyện TẤT CẢ ĐỊA ĐIỂM VÀ NHÂN VẬT ĐỀU LÀ HƯ CẤU…
Thể loại: Đam mỹ, hào môn thế gia, kiến trúc, gương vỡ lại lành, báo thùCouple chính: Trần Cẩn Minh x Lý Du AnTác giả: Tần Niệm ThanhVăn án: Mười ba năm qua, Trần Cẩn Minh đứng trên đỉnh cao danh vọng, trở thành một gương mặt đáng gờm trong giới kiến trúc Thượng Hải. Nắm trong tay Tập đoàn Thiên Nhất, cứ ngỡ anh đã có tất cả, nhưng trong lòng vẫn khuyết một vị trí. Anh điên cuồng tìm kiếm một cái tên đã chìm vào quên lãng: Lý Du An - người đã mang nửa mảnh ngọc bích còn lại của đôi ngọc năm xưa, biến mất không dấu vết.Giữa lúc tuyệt vọng nhất, một chàng trai trẻ tên Tô Nhật Khanh đột ngột xông vào cuộc đời anh qua một vụ va chạm xe.Một kẻ nghèo túng, gai góc, vẽ ra những bản thiết kế thiên tài nhưng lại bán rẻ nó cho kẻ khác. Một kẻ mang đôi mắt quật cường giống hệt người xưa, nhưng lại xa lạ đến vô tình.Trần Cẩn Minh vừa muốn nâng niu tài năng của Nhật Khanh, vừa muốn đẩy cậu ra xa vì sợ phản bội lại ký ức về Du An."An An, nói cho anh biết mình nên làm gì đi..."…
[𝘼 𝙝𝙤𝙢𝙚 𝙬𝙞𝙩𝙝𝙤𝙪𝙩 𝙮𝙤𝙪 𝙞𝙨 𝙟𝙪𝙨𝙩 𝙖 𝙝𝙤𝙪𝙨𝙚.]Người ta vẫn thường nói, nhà là nơi có trái tim. Nhưng từ ngày ba nhỏ rời đi, trái tim của căn nhà này dường như đã đập chậm lại một nhịp. Nó không ngừng hẳn, vì tim mà ngừng thì nhà sẽ chết mất; chỉ là mỗi nhịp đập đều yếu ớt, nặng nề như đang cố gắng duy trì lấy sự sống mong manh. Máu không còn đủ mạnh để chảy đi thật xa nuôi dưỡng cơ thể, cũng giống như tình cảm tại nơi đây, vẫn còn tồn tại nhưng không thể vẹn nguyên như trước.Không có ba nhỏ, hình như nhà cũng chẳng còn là nhà nữa. Trái tim đã đập quá yếu đến mức những người sống trong đó cũng chẳng còn đủ sức để vui tươi. Tiếng cười thưa dần, bữa cơm nguội nhanh hơn, những câu chuyện từng rôm rả giờ chỉ còn lại sự im lặng kéo dài. Một căn nhà mà không có niềm vui thì rốt cuộc cũng chỉ là bốn bức tường trơ trọi đứng cạnh nhau cho đủ hình hài. Vậy phải làm sao đây, khi người đi rồi, mà trái tim của ngôi nhà vẫn còn ở lại, đập chậm chạp, cố níu giữ những điều đã không còn trọn vẹn nữa?…
VĂN ÁN:Izuku Midoriya có quá nhiều thứ để theo đuổi: lý tưởng của biểu tượng hòa bình, trách nhiệm của một Number One, những cuộc họp bất tận, những nhiệm vụ chẳng bao giờ dừng lại. Cậu chạy, cậu chiến đấu, cậu cứu người-mà quên rằng có một người vẫn luôn đứng phía sau chờ mình về.Ochako hiểu điều đó. Cô luôn hiểu. Cô luôn mỉm cười, luôn bảo "Không sao đâu, Deku-kun. Em ổn mà."Nhưng nụ cười ấy dần mờ. Sự chờ đợi kéo dài thành mỏi mệt. Và vào một khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi, Ochako nhận ra: trái tim cô không còn như cũ nữa.Cô quyết định rời đi trước khi bản thân bị chính sự hy sinh của mình bào mòn.Izuku níu kéo. Izuku van xin. Izuku hoảng loạn.Nhưng anh hùng cũng có những giây phút bất lực.Khi lời nói không giữ được cô lại... cậu đã chọn một cách khác.Một cách không còn liên quan đến ánh sáng.Một cách chỉ có "Deku" - phiên bản mà chỉ những ai nhìn quá lâu vào bóng tối mới có thể hiểu - mới dám làm.…
Tên gốc: 先吃饭吧Tác giả: 煮鱼饭Editor: Hết Nước ChấmCậu ấm Chúc Hành Dã x Chủ trang trại nuôi bò Mạch ĐôngCông trà xanh, nũng nịu × thụ dịu dàng thẳng namNông trại du lịch của Mạch Đông đón một cậu thiếu gia nhỏ.Thiếu gia này thật đẹp trai, biết làm nũng, biết làm việc nhanh nhẹn, lại không sợ bẩn.Mạch Đông: "Rất tốt! Rất có tinh thần!"Thiếu gia: "Anh ơi, anh thơm quá."Chúc Hành Dã là một kẻ nhát gan, ngày đầu tiên bị mẹ "lưu đày" về quê, ông chủ nông trại đã đưa cậu về nhà. Mạch Đông mạnh mẽ, biết nuôi bò, biết lái máy gặt, còn biết gọi cậu là "Bé Ngoan".Sau này Chúc Hành Dã phát hiện, Mạch Đông gọi mình "Bé Ngoan" cũng giống như gọi chó mèo hay trẻ con vậy.Chúc Hành Dã: "Anh ơi, anh không thể chỉ gọi mình em là Bé Ngoan thôi sao?"Mạch Đông: "Lại sao nữa đây, đại thiếu gia của tôi?"Chúc Hành Dã × Mạch Đông, bối cảnh vùng Trung Nguyên, một câu chuyện ngọt ngào nho nhỏ bắt đầu từ hiểu lầm do phương ngữ, xoay quanh cuộc sống thường ngày trồng trọt, nuôi bò và yêu đương.…
Jungkook, em là người hầu duy nhất trong một toà lâu đài của vị bá tước-Kim Taehyung đã mất cách đây rất nhiều năm. Sở dĩ em có thể rời khỏi toà lâu đài ấy, ra đi sống cuộc sống tự do hơn chứ không phải lúc nào cũng lủi thủi trong đó dọn dẹp. Nhưng bởi có một thứ gì đó luôn níu em lại...?...Trên tường còn có treo một bức tranh chân dung của vị bá tước ấy. Trông hắn thật sự rất đẹp trai khiến em phải mê mẩn nha. ...em mỗi ngày đều chỉ cô đơn một mình trong toà lâu đài ấy. Đôi khi buồn chán cũng tâm sự cùng với "vị bá tước" kia. Có lúc hắn còn như trả lời lại em nữa!?Bỗng nhiên dạo gần đây lại xảy ra những hiện tượng lạ...Những buổi sáng em thức dậy đều thấy trên người mình rải rác đầy vết hôn và cắn, môi còn bị sưng lên nữa. Em khó hiểu lắm nhưng cũng không nghĩ gì nhiều. Đến một buổi sáng em dậy thì đột nhiên thấy hông lại đau nhức vô cùng. Và em đã nghi ngờ bức tranh kia.Sau đó em cũng đã hỏi vị bá tước những chuyện ấy liệu có phải do hắn làm? 5 lần 7 lượt em hỏi đều không nhận được câu trả lời đến lúc em đề nghị sẽ rời khỏi đây thì bỗng vị bá tước ấy rời khỏi bức tranh dùng một tay bóp má em kéo lại gần hắn mà cảnh cáo. Em thì vui mừng vì cuối cùng cũng dụ được người ra nên cười một cái thật tươi.. . . . . .…
-Tên truyện : Em buông tay rồi. Anh đi đi~Thể loại : Teen, Hài nhưng So sadThời gian là thứ liều thuốc giảm đau của tình yêu, tùy người, tùy chuyện mà có tác dụng nhanh hay chậm. Đối với cô, thời gian càng dài thì tình cảm càng đẹp, dẫu rằng bây giờ giữa họ đã mang danh là "người yêu cũ".Những gì đã qua, cô chỉ còn giữ lại chút tình trong veo như một sớm thức dậy có nắng, có gió lao xao. Mối tình đầu, mối tình của những điều chưa trọn vẹn nhưng đủ để chúng ta phải nhớ, phải giữ gìn, phải nâng niu. Cất giữ những suy nghĩ nặng trĩu trong bốn năm qua cô như bừng tỉnh khi gặp lại anh, người từng khiến trái tim cô rung động. Mời các bạn đón đọc truyện Em Buông Tay Rồi, Anh Đi Đi để xem họ có trở lại sau bao nhiêu năm chia cách bởi những hiểu lầm nhỏ nhặt. Bên cạnh câu chuyện tình cảm của Phong - Nguyệt là chuyện tình của Nhi-Khôi, Mai-Duy và những kỉ niệm về tuổi học trò dưới mái trường cấp ba. ---Nếu lúc ấy anh dám vượt qua cái rào cản ấy, có lẽ hai ta sẽ không phải xa nhau đến vậy. MWL(Moon Wind Love) Fb: MiLu MiLơ Ins:...Santruyen: milu_milo99 <3…
"Sinh mạng không phải là viên đạn đã tháo ngòi, thưa Đại úy. Anh ném nó ra chiến trường làm trò đùa, nhưng chúng tôi phải dùng cả đôi tay run rẩy này để nhặt lại từng mảnh vỡ của trò đùa đó.""Bác sĩ Jeon, đôi tay tuyệt đẹp này của cậu sinh ra là để nhặt lại sự sống. Đừng để nó phải nhuốm màu sát khí của một kẻ chỉ biết cầm súng giết chóc như tôi."Một kẻ vắt kiệt sức lực để níu giữ sinh mệnh. Một kẻ sẵn sàng vứt bỏ mạng sống vì lý tưởng. Họ vốn là hai đường thẳng song song, lại vô tình trượt khỏi quỹ đạo mà đâm sầm vào nhau giữa vùng viễn biên đầy khói lửa.Jungkook từng nghĩ mình đủ kiên cường để yêu một người lính. Nhưng khi bóng tối ập đến, khi người đàn ông ấy thoi thóp trên bàn mổ, sự kiêu hãnh của một bác sĩ thiên tài hoàn toàn vỡ nát. Để cứu lấy đôi tay cầm dao mổ, và để cứu lấy trái tim đang ngày đêm nơm nớp lo sợ nhận giấy báo tử, Jungkook chọn cách tàn nhẫn nhất: Rời đi.Dưới hiên nhà đầy nắng sau cơn bão, liệu mùi hương thảo mộc có thể gột sạch vết nhơ của khói súng và những tàn tro sinh tử?…
Câu chuyện kể về một người bị cả thế giới ruồng bỏ, trở thành nô lệ vì đồng tiền, nhưng lại là một huyền thoại trong game chiến tranh MMORPG phổ biến "Lục địa phép thuật". Đến khi cậu quyết định nói lời từ biệt với tài khoản game, cùng với quyết định bán tài khoản với mong muốn kiếm được một chút để bù đắp cho khoảng thời gian nỗ lực của mình, đã đem lại một kết quả không thể tưởng tượng nổi. Qua một loạt sự trùng hợp, tài khoản của cậu đã được bán với một cái giá trên trời: 3,1 tỷ won, nhưng chẳng vui mừng được lâu, cậu lại tiếp tục rơi vào tuyệt vọng khi để mất gần như tất cả số tiền vào tay bọn cho vay nặng lãi. Với kinh nghiệm trong việc kiếm tiền từ game, cậu đã đứng lên từ vực thẳm và quyết tâm tiến vào thời đại mới, trong một game thực tế ảo "Royal Road".Đây là câu chuyện về Lee Huyn (Weed) trên con đường trở thành một vị vua, chỉ với một trái tim yêu thương gia đình, khát khao mãnh liệt với tiền bạc, một tinh thần mạnh mẽ, cơ thể được rèn luyện không ngừng cùng sự chăm chỉ đáng kinh ngạc.…
Daruizen đã chết. Kể từ khi bị đánh bại và thanh tẩy, ý thức mơ hồ của gã hoàn toàn không còn tồn tại trên cõi đời.Nhưng khi mở mắt ra, gã lại thấy mình đang lơ lửng giữa không trung, mang hình hài một làn khói mỏng manh yếu ớt và được nâng niu bởi đôi bàn tay ấm áp.Người đó ngạc nhiên, cảm thấy thích thú khi nhận ra gã có ý thức.Gã mơ màng, lựa chọn đi theo người đó hòng tìm kiếm câu trả lời về sự tồn tại của mình.Nếu như được sinh ra từ căn nguyên của thảm hoạ, là hiện thân của thứ tai ương cần phải bị diệt trừ, không được phép tồn tại... Vậy tại sao gã lại xuất hiện? Chẳng phải cuối cùng mọi thứ đều sẽ quy về hư vô hay sao?Daruizen tự hỏi rất lâu, cho tới khi phải đối mặt với kẻ từng khước từ lời cầu xin hèn mọn và thảm hại của mình."Tôi không cần biết cậu là ác quỷ hay thiên địch của nhân loại. Với tôi, cậu là người vô cùng quan trọng. Vậy nên..."Vì một ai đó, ác ma cũng có thể nở nụ cười dịu dàng.Lưu ý: Darunodo là NOTP của tui, fic này có xuất hiện OC x char và những tình tiết gây khó chịu tới người ship cp đó. Cảnh báo trước không lại có người hỏi.…
Câu chuyện xoay quanh Akat Mirino - một cô nàng vụng về và hay mít ướt. Trong trường cô học vô cùng tệ, điểm số thường thấp hơn các bạn trong lớp. Sau đó, cô cùng cô bạn thân của mình là Lunar Shira đi học về và tình cờ gặp một chú cún vàng bị một đám nhóc đánh, rồi cô vào cứu chú cún. Không ngờ là tối hôm đó lúc cô đang học bài thì chú cún vàng đó lại xuất hiện và nói rằng chú cún tên là Samira. Quá ngạc nhiên nên cô đã bình tĩnh, Samira nói rằng cô cảm nhận sức mạnh phát ra từ cô. Trao cho sợi dây chuyền ngôi sao, cô đã biến thân thành chiến binh Thị Giác. Cùng với Shinobi Sahana - thông minh dịu dàng, Nara Kana - mạnh mẽ nhưng nữ tính, Uchi Anna - kiên cường dũng cảm và Hyuga Mirai - lo lắng và quan tâm, cô là chiến binh đầu tiên và là thần tượng của Mirino - Chiến binh F cùng với người bạn đồng hành là chú mèo vàng Limo. Nhóm chiến binh luôn chiến đấu chống lại cái ác. Và cô bé đến từ tương lai với một chiến binh bí ẩn tự xưng là Anh hùng Giác Quan là bạn hay thù? Mời các bạn theo dõi.…
thể loại: tiên hôn hậu ái, nữ playgirl, nam đào hoa. hài có sủng có ngược có, oan giatình trạng: đang cập nhậtsố chương:review:*Có người nói: trong hôn nhân, phải thật thận trọng. Kết hôn vì tiền, vì ơn, vì mục đính cá nhân, từ không yêu mà có cảm giác đôi khi còn hạnh phúc hơn yêu nhau cuồng nhiệt rồi bị hôn nhân trói buộc mà không còn như trước. Chu Tường Vi trước giờ không tin vào tình yêu, cũng không tin vào hạnh phúc của hai trái tim vàng. Tình cảm có thể không có, nhưng không thể không có tiền. Chu Tường Vi khôn ngoan như thế, đến với Tiêu Thành cũng khôn ngoan như thế. Tiêu Thành dành trọn 25 năm lêu lổng, cũng chỉ vì 1 phút lầm lỡ liền bị hôn nhân trói buộc. Cuộc đời này, Tiêu Thành không yêu ai, cũng không có nghĩa sẽ không yêu ai, nhưng dù là ai cũng không thể là Chu Tường Vi. "Ngày hôm ấy, không thấy cô ấy trở lại, tôi đã biết giữa chúng tôi chút ràng buộc cuối cùng đã đứt. Cuộc giao dịch nào rồi cũng có ngày kết thúc, cô ấy ra đi, cũng là đã đến thời điểm. Tôi đã hứa với tôi, với cô ấy sẽ không bao giờ níu kéo, nhưng đến cùng vẫn rũ bỏ tự trọng đi tìm cô ấy. Cuộc đời này, tôi chỉ cần Chu Tường Vi."…
Tên Truyện: WuHu! cất cánh!Tên Hán Việt: Vu Hồ! Khởi Phi!Thể loại: giới giải trí, đam mỹ, đô thị tình duyên, niên hạ, yêu thầm, ngọt sủng, HE.Số chương: 27 chương (nguyên tác).Tác giả:Niệm Tứ.edit: Tiểu Hạ.CP: Niên hạ - yêu thầm - chó săn công × tự cho là công - đỉnh lưu - tạc mao - mỹ nhân thụ (công lúc thì chó săn lúc thì husky ngốc ngốc đáng iu, thụ nhìn ngạo kiều nhưng thực chất là cơm nắm nhỏ đáng thương cần được nâng niu yêu chiều).Nguyên Dĩ Phi × Kỳ Hành.Văn án: Khum dài dòng, niên hạ là chân ái!!!Đôi lời của editor: Đây là một cp phụ của bộ truyện khác, ban đầu mình đọc thực sự rất thích Nguyên Bảo, vừa thích tính cách ẻm mà còn thương cho cuộc đời ẻm, nhưng may thay cuối cùng mọi khổ cực uất ức của ẻm đều được anh chồng nhỏ của ẻm bù đắp rồi. Nhưng mà mình không thoả mãn, may mà tác giả có viết một bộ truyện ngắn phụ này dành cho hai chồng chồng em bé này, đây cũng là lí do mà mình muốn edit. Đương nhiên tác phẩm chính cũng cực kì hay, đôi cp chính và các nhân vật cốt lõi đều cute hết lối về nên các bạn có thể tìm đọc, còn lí do mình không edit thì tại dài quá nên mình lười 🥲…
Phúc Ngọc công chúa - chí tôn chí quý của Đại Ngụy triều, được vạn người nâng niu sủng ái. Từ nhỏ sống trong cẩm y ngọc thực, dung mạo nhu nhược kiều quý, lại tinh thông huyền học ngũ thuật, khiến người đời vừa kính vừa sợ.Năm nàng vừa tròn hai mươi, tự tay bói ra đại nạn giáng xuống Đại Ngụy. Vì giang sơn xã tắc, nàng không tiếc hao tổn tu vi, dốc cạn tâm huyết, đổi lấy trăm năm an khang thịnh trị cho triều đại.Chỉ là sau đó, sinh cơ đoạn tuyệt.Lần nữa mở mắt, nàng đã không còn là công chúa cao cao tại thượng của Đại Ngụy...Mà trở thành một coo gái trùng tên trùng họ, sống ở hai ngàn năm sau.Một thế giới xa lạ, rực rỡ đến hoa mắt - cao ốc chọc trời, đèn neon sáng rực, xe cộ tấp nập, người người đều say mê theo đuổi cuộc sống đô thị phồn hoa.Nhưng nàng...Lại chỉ muốn một cuộc sống hoàn toàn khác.Mình đọc thấy hay mà chưa edit full nên mình tự "làm" để đọc tiếp, giữa chừng không hợp gu coi chừng bỏ dỡ.........…
Thể loại: Ngôn tình, nam cường, nữ cường, xuyên khôngTình trạng: chưa xác địnhNội dungTrích: _Mỗ nam nào đó nhìn mỗ nữ nào đó phẫn nam trang đi long ngong ngoài phố đen mặt:"Chết tiệt! Sau này đem nàng về nhốt lại" _Mỗ nữ nào đó mặt phượng xinh đẹp liếc mỗ nam:"Mõi mắt mong chờ a"~~~~_Mỗ nam lạnh lùng tuyên cáo: "mệnh nàng mệnh ta tổn hại nàng ắt trả đại giới" _Mỗ nữ trầm lạnh:"Cứ thử chạm cái tay bẩn thiểu của người vào người hắn-ta sẽ khiến ngươi biết thế nào là âm ti"Ngàn năm chờ đợi, ngàn năm thương nhớ, mong chờ duyên kiếp trở về, gặp lại xác định nhất thế nhất nhân, sủng ái, nâng niu, bảo hộ nàng đời đời kiếp kiếp....Ngàn năm thất lạc, chớp nhoáng một cái tiền kiếp, duyên kiếp đã định, xuyên về gặp lại, xác định nhất thế nhất nhân , đời đời kiếp kiếp day dưa, bá đạo độc chiếm một cái nam nhân, nắm tay đưa mắt nhìn nhân thế, tiêu diêu đời đời kiếp kiếp.....☺️Này truyện ta tự viết, mị nào đọc thấy không hợp ý thì làm ơn góp ý chớ đừng chửi rủa ta a~~~…