Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một Đình Hữu ngốc nghếch, si tình nhưng nhân hậu, đáng yêuliệu có thể sưởi ấm cho trái tim băng lãnh của Hưng Thành, người đã chịu quá nhiều những khổ đau trong cuộc sống.Ai sẽ gục ngã, ai sẽ buông tay, níu giữ hay rời xa mới là quyết định đúng?…
Cuộc sống lắm thứ bộn bề lắm chứ, vì thế ta thường quên đi những thứ vốn dĩ ta cần trân trọng và bảo vệ, thay vào đó lại nâng niu những thứ mà ta không cần. Câu chuyện này không phải của riêng tôi, là của bạn, là của một ai đó, là của chúng ta.Cre pic: Người Đá…
giới thiệu: Những dòng nhật ký vụn vặt của một con nhóc có thể hơi khó ưa với một cái tên rất chi là lừa tềnh. Đây có thể là những gì đã diễn ra...có có thể là những tưởng tượng bay cao bay xa của chủ nhà. Ký ức....đó là niềm vui, là hạnh phúc, là hối tiếc.......là nơi ta cần nâng niu giữ gìn.…
Tôi đi du học tại hàn và sống cùng với 1 người bạn học chung trường đại học của tôi. Và tôi biết rằng anh ấy tuy nhìn có vẻ khó gần nhưng bên trong rất ấm áp. Từng ngày sống chung và gặp nhau trên trường đã khiến anh ấy có tình cảm với tôi, sau đó tôi được anh ấy theo đuổi và tôi đã thấy vẻ nũng nịu mà trước giờ chưa được thấy ở anh ấy…
Có duyên ắt sẽ tìm đến, hết duyên muốn níu cũng không được .Gặp nhau năm 17 tuổi có lẽ là một kỉ niệm đẹp không thể nào quên, cứ ngỡ tình ngắn ngủi vậy mà Trọng và Trang lại có thể gặp lại nhau sau ngần ấy năm khi cả hai 29 tuổi.Câu chuyện chính thức khởi đầu ,ngày tháng sau này cứ xem như duyên phận.....…
Tuổi trẻ là những năm tháng vội vã mà chúng ta vô tình bỏ lỡ, là thanh xuân con người muốn níu lại. là tiếc nuối cho sự vội vàng của thời gian. và thanh xuân ấy tôi vô tình gặp cậu, người con trai tôi nắm tay cùng trải qua năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời...…
Tôi chờ đợi cậu, níu giữ cậu đã ngần ấy thời gian, đôi tay này mỏi rồi, tâm tôi cũng mệt rồi. Đã đến lúc buông bỏ những chấp niệm về cậu trong tôi rồi...…
Đây chỉ là những dòng tớ muốn dành cho James, Juhoon, Martin, Seonghyeon, Keonho, gửi cho một khoảng thanh xuân nhờ có các cậu ấy mà trở nên màu sắc. "Thanh xuân của em không rực rỡ nên em ngắm nhìn thanh xuân của họ trong thanh xuân của em."…
"Cùng là ruột thịt, nhưng một bên được nâng niu, bên còn lại phải tự sinh tự diệt.""Cùng là sinh mạng, nhưng phải có một người phải hi sinh cho người kia.""Đến cùng, đứa trẻ đáng thương ấy chẳng còn lại gì ngoài trái tim đã chai sạn với đau thương."…
"Thích cách anh yêu ôm eo, thích cách yêu nâng niu"Mason top x CôngB botSiuuu bạn thân - Mực full vai x ghệ tone hồng⚡Truyện có yếu tố 16+, có ngôn ngữ thô tục, truyện k dành cho người k biết giỡn🕺Nếu người trước màn hình là Xuân Bách hay Thành Công thì "you out !!"…
Fic: Gió ấm không bằng anh thâm tìnhAuthor: Thanh Thanh Thùy TiếuThể loại: Ngôn tình Hiện đại Trùng sinh báo thù, Sắc 21+, Nam nữ cường Ver: @jennifer_Esther------Lisa bị hạ thuốc độc, trước khi chết, cô mơ hồ nhìn thấy bóng người đàn ông cao lớn đến trước cửa phòng giam, người ấy không phải ai khác, chính là Jungkook - người chồng mà mười năm trước cô đã từng dùng cái chết để ép ly hôn.Khi tỉnh lại, Lisa bất ngờ phát hiện bản thân đã xuyên về mười năm trước, khi ấy cô vẫn là bà Jeon - là người phụ nữ xinh đẹp nhất Hải Thành, kiêu ngạo, cá tính, coi thường người khác và đặc biệt căm ghét cuộc liên hôn giữa hai nhà Jeon- LaTrong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Jungkook ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ La sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Jungkook trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành.Vận mệnh cho Lisa cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ La. Đối với Jungkook, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra anh chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ dịu dàng, che chở và bao dung mọi thứ.…
Tag: Hoàng Tinh - Khâu Đỉnh KiệtThể loại: Tâm linh, Kinh dị.VĂN ÁN:Người ta nói, nợ tiền thì trả tiền.Nợ mạng... thì trả mạng.Còn nợ tình?... thì có chạy đến kiếp sau, cũng chưa chắc thoát được.Năm đó, giữa những rừng cao su hun hút của Đông Nam Bộ, có một câu chuyện từng bị chôn vùi theo dòng nước đục ngầu. Một thiếu gia bỏ nhà theo một kẻ thân phận thấp hèn. Một cuộc bỏ trốn chưa kịp thành hình... đã bị dìm xuống đáy sông lạnh.Một người bặt vô âm tín. Một người vĩnh viễn không thể quay về. Và một lời nguyền... không còn ai nhớ rõ.Rất nhiều năm sau đó. Khi đời người luân hồi được tái sinh thêm lần nữa.Khâu Đỉnh Kiệt, một kẻ sống lay lắt qua ngày bằng nghề lụm đồng nát và đúc nồi niu, vô tình nhặt được một chiếc túi đỏ cũ kỹ ven bờ sông. Bên trong là rất nhiều tiền vàng lấp lánh. Từ khoảnh khắc đó. Cuộc đời anh... bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.Anh bắt đầu thấy những thứ không nên thấy. Nghe những âm thanh không nên nghe. Và đặc biệt là... một người không rõ lai lịch đã xuất hiện. Hoàng Tinh.Kẻ tự xưng là "chủ nhân" của chiếc túi. Không ai thấy cậu ngoài anh. Không ai nghe cậu nói ngoài anh. Cậu ở bên anh. Đi theo anh. Thậm chí... ngủ cùng anh. Như thể... Họ đã quen nhau từ rất lâu rồi.Dần dần, Khâu Đỉnh Kiệt nhận ra. Có thể thứ mình nhặt được... không phải là tiền. Mà là một món nợ. Một món nợ từ kiếp trước. Mà lần này...Người đến đòi nợ, không định rời đi nữa._______________…
Thể loại :Viễn tưởng , Lãng mạnTâm từng là một bác sĩ tài năng tại London, nhưng sau một tai nạn nghiêm trọng, cô buộc phải từ bỏ sự nghiệp và trở về Việt Nam sống một cuộc đời bình lặng với công việc văn phòng đơn điệu. Những tưởng mọi thứ sẽ trôi qua yên ổn, cho đến khi cô nhận được chẩn đoán định mệnh: chỉ còn ba tháng để sống vì căn bệnh ung thư tim hiếm gặp.Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, điều duy nhất níu giữ cô lại chính là cuốn tiểu thuyết viết tay chưa từng được xuất bản, một thế giới tưởng tượng cô sáng tạo trong thầm lặng, chỉ có một độc giả duy nhất luôn âm thầm theo dõi và động viên cô - "Cô bé lùn".Tâm quyết định gửi cuốn sổ tay ấy như một món quà cuối cùng cho người bạn độc giả ấy. Nhưng ngay sau đó, người nhận bất ngờ biến mất không dấu vết.Khi đang còn hoang mang, một nhà sáng lập trò chơi điện tử tìm đến cô, mong muốn biến cuốn tiểu thuyết chưa từng được công bố ấy thành một trò chơi thực tế ảo. Nhưng mọi thứ nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát: Tâm bị cuốn vào chính thế giới mình tạo ra - không phải với tư cách một tác giả, mà là một người chơi mang trọng trách phá giải câu chuyện của chính mình.Thế giới đó không còn là hư cấu. Nó có hệ thống, có luật lệ, có nhiệm vụ - và cả nguy hiểm thực sự. Tâm phải hợp tác với những người bạn mới, đối mặt với những nhân vật do chính cô xây dựng, thậm chí là những kết cục cô chưa từng viết ra.Giữa ranh giới thực - ảo, sống - chết, liệu Tâm có thể hoàn thành chuyến phiêu lưu cuối cùng này hay không ?…
- Cách diễn đạt tình cảm của anh rất khác so với em, nhưng em biết đấy, anh vẫn luôn ở đây, đồng hành cùng em.Law đặt lên trán của chàng trai nhỏ một nụ hôn nhẹ - một nụ hôn chứa đựng sự nâng niu và trân trọng của một tình yêu chân thành.Bầu trời đêm hôm nay, thật quý giá.…
"Liệu cậu có thể ở đây thêm một chút được không?" Nó cầm tay hắn, mắt đã hơi rưng rưng, nhưng vẫn cố không bật ra tiếng khóc. Nó không muốn hắn đi nhưng không biết cách mà níu lại.Nhưng, hắn chỉ cười rồi thì thầm vào tai nó:"Tớ đã luôn ở bên cậu rồi mà... kể từ khi..."…
Giàu có, xinh đẹp, tài năng, được mọi người thương yêu, cưng chiều từ bé cho đến già, có dàn anh trai cực phẩm bên cạnh và đặc biệt được chồng nâng niu như bảo bối trên tay thì liệu bạn sẽ trở thành người như thế nào? Thái Na Mỵ Du của tác giả tôi chính là người có tất cả những gì nói trên và là một người mà ai nấy cũng phải yêu quý, nể phục.…
Summary: Kohane mời Akito đến một buổi concert, và ngạc nhiên thay, họ đã có một khoảng thời gian khá vui vẻ... cho đến khi Akito bị đá ra khỏi buổi concert vì đánh nhau.Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không mang đi chỗ khác. Cảm ơn.…
Vậy đấy, anh cứ tỏ vẻ chảnh chó trước mặt tôi đi, tình yêu của tôi bây giờ sẽ không thuộc về anh nữa.Đừng có nghĩ nghĩ ngợi tôi sẽ mãi là cái đuôi đi theo anh nữa. Chủ động như thế là quá đủ rồi.…
"Khoảng cách giữa người với người luôn là xa xôi, cách trở. Chỉ là muốn níu kéo chút gần gũi giữa hai trái tim thôi đã trăm ngàn khổ khó, nói chi đến những chuyện lớn lao..."(Một fic đã viết rất lâu, đáng ra mình đã định bỏ em nó nhưng khi bình tâm lại, đó vẫn là quá khứ xinh đẹp của mình, kỷ niệm hông có tội mà...)…