chamchamz | tìm anh
https://www.youtube.com/watch?v=PnGk00MuNM4&list=RDPnGk00MuNM4&start_radio=1chỉ kịp níu lấy, khi anh đã chọn trở thành quá khứ của em…
https://www.youtube.com/watch?v=PnGk00MuNM4&list=RDPnGk00MuNM4&start_radio=1chỉ kịp níu lấy, khi anh đã chọn trở thành quá khứ của em…
"Anh xin lỗi, anh lại thất hứa rồi ! Nếu được sống thêm lần nữa, anh nhất định... sẽ không yêu em... Nhưng mà... anh vẫn muốn gặp được em. Anh như vậy tham lam đúng không? Jihoonie... " Lee Sanghyeok khép hờ đôi mắt, anh dùng chút ý thức còn sót lại nhìn Jeong Jihoon lần cuối... Lee Sanghyeok đi thật rồi! anh bỏ lại Jeong Jihoon, bỏ lại hết thảy thứ tình yêu anh từng nâng niu hơn cả mạng sống của mình mà đi...…
Có người nói, trên đời này đáng sợ nhất không phải là chia ly, mà là khi cả hai vẫn còn yêu nhưng lại để lạc mất nhau giữa những tổn thương chưa từng được chữa lành.Tee từng nghĩ rằng rời đi là lựa chọn đúng đắn. Cho đến khi quay đầu nhìn lại, người luôn đứng phía sau cậu đã không còn ở đó nữa.Por không oán trách, cũng không níu kéo. Cậu chỉ lặng lẽ cất đi đoạn tình cảm đã từng xem là cả thanh xuân, mang theo những vết thương mà chẳng một ai hay biết.Từ hai người từng là tất cả của nhau, họ trở thành hai đường thẳng song song, gặp nhau mỗi ngày nhưng chỉ lướt qua như những người xa lạ.Thế nhưng, định mệnh dường như chưa từng muốn câu chuyện ấy kết thúc.Một lần gặp lại. Một lần theo đuổi. Một lần đánh đổi bằng nước mắt, hối hận và cả những mất mát không ai ngờ tới.Liệu sau tất cả, họ có thể tìm lại được người đã từng đánh mất? Hay "lần lạc nhau" ấy sẽ trở thành tiếc nuối kéo dài đến hết một đời?Một Lần Lạc Nhau, Cả Đời Tìm Lại là câu chuyện về tình yêu, sự trưởng thành, những lần bỏ lỡ và hành trình học cách trân trọng người mình yêu trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.…
Năm X202, Osmund Land rơi vào tay của Darking và The Rowdyruff Boys. Để giành lại tự do, một cuộc chiến đã diễn ra giữa chúng và một nhóm người, phe ta, The Powerpuff Girls. Hai bên giao tranh quyết liệt mấy ngày liền vẫn không có phân được thắng bại. The Powerpuff Girls dần kiệt sức, họ bàn lại và quyết định dùng sức còn lại để phong ấn The Rowdyruff Boys và Darking vào bốn viên ngọc có màu lần lượt đỏ, xanh dương, xanh lá và đen. Ở phút cuối cùng, The Powerpuff Girls đã ngã xuống, kết thúc một cuộc chiến thảm khốc. ~*~Blossom, Bubble và Buttercup là ba đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi bởi một thương nhân nghèo. Ông ta rất thương và chiều chuộng cả ba cô gái. Nhưng vợ ông ta lại chẳng như vậy. Mỗi khi ông ta vắng nhà là ra sức hành hạ cả ba cô bằng đủ thứ việc. Năm ấy, ông làm ăn xa. Ở nhà, vợ ông rượu chè bê tha, cờ bạc rồi ăn thua cá độ,..., sinh ra một đống nợ và bắt ba cô gái phải gánh hết. Cả ba đứa trẻ biết được ý định của bà mẹ, liền cùng nhau bỏ trốn. Trong lúc đi vào nơi hoang vắng, cả ba gặp một cái hố lớn ở trên trời và bị hút vào trong.Phần I: 18 chương: đang tiếp diễnPhần II: [không rõ]:…
Có những câu chuyện mãi được yêu thương, và nằm trong trái tim bạn đọc suốt năm này qua năm khác... "Bố con cá gai" là một câu chuyện như thế, trong trái tim độc giả Hàn Quốc, suốt nhiều năm nay. Ở đó có một em nhỏ đã chiến đấu với bệnh hiểm nghèo từ lúc lên ba, giờ em gần mười tuổi. Hãy khoan, đừng vội buồn! Vì em bé này sẽ chẳng làm bạn phải buồn nhiều. Em chịu tiêm rất giỏi, em không khóc, ngoài những lúc mệt quá ngủ thiếp đi, em còn bận đỏ bừng mặt nghĩ tới bạn Eun Mi kẹp-tóc-hoa, bận xếp hình tàu cướp biển, bận lật giở cuốn truyện "Bảy viên ngọc rồng"... Nhưng bố em thì khác, một ông bố làm em nhỏ của chúng ta phiền lòng quá nhiều, cũng làm những ai dõi theo "Bố con cá gai" phải buồn không ít, có khi buồn quá hoá giận! Ông bố ấy đích thị là bố cá gai - một cá bố rất kì lạ - cả nguồn sống chỉ co cụm quẩn quanh cá gai con tí xíu. Như một ông bố ngốc!Ra đời năm 2000, câu chuyện cảm động về ông bố cá gai và cậu bé con mà người bố ấy nâng niu trong "Bố con cá gai" có sức lay động mạnh mẽ, trở thành một trong những câu chuyện về tình cha được người Hàn Quốc yêu thích nhất.…
không có mô tả đâu....;-; đọc đi rồi biếtcre ảnh bìa: @sanzulogy trên tw…
em cún nũng nịu…
Hiện đại văn. OOC"Tử đằng quải vân mộcHoa mạn nghi dương xuânMật diệp ẩn ca điểuHương phong lưu mỹ nhân" - Tử Đằng Thụ, Lý Bạch Dịch nghĩa:Tử đằng treo chót vótLớp lớp tưởng đương xuânCánh rậm che chim hótHương bay níu mỹ nhân*** "A Trừng! Cuộc đời anh có thể gặp được em, ở bên cạnh em, làm bạn cùng em, và yêu em là điều tuyệt vời nhất. Duy chỉ có điều tồi tệ anh gây ra cho em là sai lầm lớn nhất cuộc đời anh."Năm sáu tuổi anh gặp được cậu.Năm mười ba tuổi anh vì cậu trồng một cây hoa tử đằng.Năm mười bảy tuổi anh huỷ hoại cậu cũng là lúc cậu rời xa anh lần đầu tiên.Năm hai mươi mốt tuổi anh chứng kiến cậu rời xa anh mãi mãi.Bia mộ của cậu dưới tán cây tử đằng anh trồng năm nào chứa đựng tình yêu và chấp niệm cuộc đời anh."Hi Thần! Em yêu anh...Vĩnh biệt"…
Jung Eunji như vừa bước ra từ thế giới nào đó, lạch bà lạch bạch chạy đi bơm bóng trong khi cái bụng vẫn đang réo inh ỏi-Anh à bóng bay kìa mua cho em đi anh !Từng cơn da gà nổi lên bần bật khi thấy một con nhỏ đầu vàng hoe đang nũng nịu với một tên con trai đang đứng trước mặt-Bao nhiêu?Không thấy cô trả lời người thanh niên giọng mất kiên nhẫn:-Tôi hỏi bao nhiêu một cái?Jung Eunji giật mình thôi gián mắt vào "người đẹp" lúng túng nhìn sang người nam đi cùng.-Ơ....cái này tặng...không có bán-Vậy đưa đây một cái.Nó nhìn người con trai ăn nói có vẻ ngạo mạn nhưng khuôn mặt lại thanh tú hơn cả cô gái đi cùng, mái tóc dài có lẽ sẽ là một thứ đạo cụ đắc lực nếu hắn có tham gia hóa trang vào một trong tứ đại mỹ nam của Hàn Quốc.…
Tác giả: Thính Nguyên Kiếp trước Thẩm Tại Luân cắt đứt quan hệ với gia đình đi xa tha hương, bị phản bội, bị người ta giẫm dưới chân mặc sức sỉ nhục, chết rồi lại trôi dạt chốn lạ, linh hồn không thể về lại cố hương.Thật không ngờ một sáng tỉnh mộng lại trùng sinh.Năm ấy cha chưa mất sớm, mẹ vẫn dịu dàng nhã nhặn, bà nội còn trên thế gian, gia đình mỹ mãn.Thẩm Tại Luân quyết tâm không giẫm lên vết xe đổ ngày trước, khiến cho những năm đầu 90 của đại gia tộc họ Thẩm trong giới điêu khắc gỗ Kiến Kinh náo loạn hết cả lên.Đứa con trai nhỏ như đắp từ phấn đẽo từ ngọc trong nhà hay nhõng nhẽo thì cũng thôi đi, đã thế hở chút lại rơi nước mắt ngà.Thầy bói quả quyết: Tà linh nhập xác, phải tìm người thích hợp trấn áp.Sau đó "nắm sữa" bị đẩy vào nhà Lão Lý cách vách.Nhà họ Lý là gia đình quân nhân trú quân ở đây, nơi đó có dương khí mạnh nhất.Sau đó nữa tất cả mọi người được thấy cảnh "bé sữa" chạy ù ra ôm lấy đứa con trai độc đinh vừa đi học về của nhà người ta."Anh ơi." Bé con dụi mặt vào hõm cổ thiếu niên nũng nịu.Đây là ký ức đã mờ nhạt đi trong những tháng ngày vỡ tan về sau của cậu.Là người mà bao năm không gặp, nhưng đến cuối cùng lại vượt ngàn dặm trường từ quân đội trở về nhặt xác chôn cất cho cậu....Link chuyển ngữ: https://yuyu0108hoisinh.wordpress.com/hoan/nha-co-con-ngoan-thinh-nguyen/…
Kim Sunoo chẳng hiểu mô tê gì lại xuyên qua sách.Xuyên thì xuyên, nhưng sao lại xuyên thành một kẻ hắc tâm liên chứ???Dù có cùng họ cùng tên đi nữa nhưng cậu đâu có độc ác, cũng đâu có thể dùng mọi thủ đoạn để phá hôn ước của người ta, lại còn vắt óc để bò lên giường người ta nữa chứ!!!............Lee Heeseung đi công tác về, phát hiện ra Kim Sunoo ôm con chạy mất rồi.Hoảng loạn cực mạnh.Cùng đọc truyện nhé!!!!Author: Tuyên LêTrans: Maccaoo21Chuyển ver: Ruacon2809…
CHUYỂN VER - KHÔNG BÊ ĐI ĐÂU GIÚP MÌNH - SẼ XOÁ BẤT CỨ LÚC NÀO ❌Nguyên tác: Nhà có bé ngoan Tác giả: Thính Nguyên - 听原Truyện đã được xuất bản tại VN <3ㅇㅅㅎ~~~~~~~Văn án: Kiếp trước Nghiêm Thành Huyền cắt đứt quan hệ với gia đình đi xa tha hương, bị phản bội, bị người ta giẫm dưới chân mặc sức sỉ nhục, chết rồi lại trôi dạt chốn lạ, linh hồn không thể về lại cố hương.Thật không ngờ một sáng tỉnh mộng lại trùng sinh.Năm ấy cha chưa mất sớm, mẹ vẫn dịu dàng nhã nhặn, bà nội còn trên thế gian, gia đình mỹ mãn.Nghiêm Thành Huyền quyết tâm không giẫm lên vết xe đổ ngày trước, khiến cho những năm đầu 90 của đại gia tộc họ Nghiêm trong giới điêu khắc gỗ Kiến Kinh náo loạn hết cả lên.Đứa con trai nhỏ như đắp từ phấn đẽo từ ngọc trong nhà hay nhõng nhẽo thì cũng thôi đi, đã thế hở chút lại rơi nước mắt.Thầy bói quả quyết: Tà linh nhập xác, phải tìm người thích hợp trấn áp.Sau đó "nắm sữa" bị đẩy vào nhà lão An cách vách.Nhà họ An là gia đình quân nhân trú quân ở đây, nơi đó có dương khí mạnh nhất.Sau đó nữa tất cả mọi người được thấy cảnh "bé sữa" chạy ù ra ôm lấy đứa con trai độc đinh vừa đi học về của nhà người ta."Anh ơi." Bé con dụi mặt vào hõm cổ thiếu niên nũng nịu.Đây là ký ức đã mờ nhạt trong những tháng ngày vỡ tan về sau của cậu.Là người mà bao năm không gặp, nhưng đến cuối cùng lại vượt ngàn dặm trường từ quân đội trở về nhặt xác chôn cất cho cậu.…
Như một giấc mơ tuổi 17, thoáng qua, rung động, trong thanh xuân của Ngân có Nghĩa. Nếu hỏi ngược lại, liệu đáp án của Nghĩa có phải là cái tên của Ngân không?Cứ nghĩ chỉ là cái chạm mặt thoáng qua trong một cuộc thi, chẳng ngờ đó lại là khởi đầu cho một chuyện tình đơn phương đầy thăng trầm. Có người nói rằng "thích mà không chủ động là ngốc", cũng có người luôn quan niệm thà bỏ lỡ còn hơn chủ động. Vậy ai đúng ai sai? Thật ra đáp án là ở người được thích. Nghĩa cứ như một cơn gió, Ngân lại là bông hoa nở trong mùa gió ấy. Cả hai rõ ràng đã chạm nhau, nhưng lại thoáng qua nhau một cách vô tình. Cơn gió ấy liệu rằng là cố tình thoáng qua để chạm đến một bông hoa hay là chỉ luôn tiến về phía trước? Dù sao đi nữa trên hành trình ấy "gió" cũng đã lướt qua một "hoa" nhỏ si tình và mang hương thơm của "hoa" ấy đi thật xa thật xa..thật xa._______________________________________Gửi đến một người. _Nếu anh là gió hạ... vậy anh có đến cùng mùa hạ năm em 18 tuổi không?_…
Tác giả: Phương Mộc ĐảnNguồn:nhacuamei.wordpress.comThể loại: Phản xuyên, đam mỹ, quân hôn, sinh tử, mặt than tự bổ não quân nhân công x dịu dàng tự suy diễn công tử thụTừ nhỏ thì Chương Sở Kha đã không còn cha mẹ sống cuộc sống mồ côi không ai yêu thương, y chỉ được sống nhờ ở nhà bá phụ, bá phụ bá mẫu nhân từ, biểu ca ôn nhu phóng khoáng, biểu đệ biểu muội đáng yêu hiểu chuyện, tuổi thơ của y trôi qua thật yên bình. Chiến loạn diễn ra, con tàu buôn hàng của biểu ca gặp phải thủy tặc, biểu ca may mắn được ngư dân cứu sống. Đi dạo một vòng quỷ môn quan trở về, biểu ca càng thêm tài giỏi, khí thế càng thêm bức người. Nhưng... tại sao ánh mắt của hắn nhìn y lại mang đầy vẻ thù hận chán ghét như vậy?Chương Sở Kha từ khi sinh ra đã được nâng niu mà lớn, muốn mưa được mưa, muốn gió được gió, không có thứ gì cậu muốn mà không có được, kể cả người đàn ông kia. Cậu muốn người đàn ông kia, và phải có được bằng mọi giá, từ ý muốn chuyển thành chấp niệm, rồi hóa thành thù hận. Người đàn ông kia... khiến cậu hiểu rằng, không phải thứ gì cậu muốn đều có thể có được, anh thật lạnh lùng, thật tàn nhẫn, cho đến khi cậu chết, anh cũng không quay đầu nhìn lại một cái, rốt cuộc cậu trả giá đắc như vậy để được cái gì?Kha Kha: "Ông xã, chúng ta mau dọn đi thôi, tên Tần Dữ Hào kia sắp đến bắt em rồi, hu hu..."Tần Dữ Hào: ... "Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em."Kha Kha: "Anh sẽ đi đánh anh ta sao?"Tần Dữ Hào: "Khụ, có thể."Kha Kha: "Vậy anh có đánh lại anh ta không, em và con có thể giúp anh một tay nha."…
Ánh bình minh soi rọi lấy đôi taGiữa mênh mông, muôn trùng khó nhọcBuông giọt nắng lên mái đầu mỏi mệtNhưng chẳng thể níu giữ tấm thân tàn.Hoàn: 19.09.22…
Trên đời này có một loài hoa, hàng năm đơm bông hai lần, lần đầu hiu quạnh nở rộ vào mùa thu, một lần cô đơn nở hoa vào mùa hạ. Rất nhiều năm sau, Nhan Tống nghĩ lại, những tháng năm của cô đã qua, thực ra là dài hay là ngắn?Thành phố rất ồn ào, thế gian rất ồn ào, chúng ta có một vạn khả năng sánh vai cùng tình yêu dưới ánh đèn nê ông.Nhan Tống là ai? Cô ương ngạnh giống nhành cỏ dại, chẳng phải hoa lại xinh đẹp hơn hoa. Cô dũng cảm, cô lạc quan, tuổi trẻ của cô vĩnh viễn in trong lòng hai người phụ nữ, là hạnh phúc hay bất hạnh?Lâm Kiều là ai? Là màu xanh mướt trong mùa hạ, tựa như những bông tuyết trắng bay trên ngọn trúc. Năm năm trước, anh ta yêu tàn nhẫn như vậy, năm năm sau, lại yêu lặng thầm chẳng nói một lời. Đối mặt với anh ta, làm sao có thể vĩnh viễn quên đi.Tần Mạc là ai, là mối tình đầu tiên của những năm tháng ký ức xa xôi trong dĩ vãng. Tám năm trước, cô uống bát nước Vong tình, từ đó về sau quên đi anh là ai. Nhưng trên đời có Vong Tình, cũng có Ký Tình. Khi nhớ ra anh, thì sẽ nhớ đến vĩnh viễn.Như thế nào mới là anh yêu em? Là năm năm trước không níu kéo được sợi dây tình cảm, hay vẫn là năm năm sau nhìn nhau chẳng nói một lời?Như thế nào mới là anh yêu em? Là trí nhớ còn sót lại tám năm trước, hay là những ràng buộc không ngừng của tám năm sau?Năm tháng là đóa hoa nở hai lần, uống bát canh Mạnh Bà, hoa nở ngàn đóa, ngoái đầu lại nhìn, như thế nào mới là anh yêu em?…
Nếu một con sói nâng niu người bạn đời hơn cả sinh mạng, đối với nó người bạn đời là tất cả. Rồi khi nó chạm được thứ móng vuốt sắc bén ấy kéo con mồi xuống để mà rơi vào cái tổ mà nó xây nên. Thì đó cũng là lúc nó bộc phát tất cả dục vọng, điên cuồng tham lam, chiếm hữu, thứ mà trước đây hắn nhắm đến để chọn làm bạn đời thì bây giờ cuối cùng cũng nằm dưới thân hắn.…
ít ai viết truyện Tê Niuu quá ai đó viết nhìuu nhìuu cho tui đọc di để viết huhuu🙏🙏…
Trong một lần đi du lịch mạo hiểm cùng đoàn cậu vô tình đi lạc vào toà lâu đài nơi anh đang ngủ mê. Cậu lỡ dại đánh thức anh dậy và từ đó anh với cậu trở thành một phần không thể thiếu của nhau…