Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tình yêu là sự cho đi mà không cần nhận lại . Đứng ra xa chúc người đó hạnh phúc , hay chỉ đơn giản là sự ích kĩ trong tim níu chân đối phương để bản thân là người mang đến hạnh phúc cho nữa kia cuộc đời . - mỗi người một cách yêu - Hãy yêu theo cách của riêng bạn…
Giữa Bangkok rực rỡ và hỗn loạn, nơi người ta gặp nhau nhanh và rời đi còn nhanh hơn,Pooh Krittin chọn sống bằng sự thờ ơ - không kỳ vọng, không níu kéo, không để ai bước quá gần.Pavel Naret thì quen với việc chiếm lấy rồi rời đi.Phong lưu, đào hoa, anh tiếp cận Pooh chỉ như một trò cá cược vô hại.Nhưng chính sự im lặng và dịu dàng không đòi hỏi của Pooh đã khiến Pavel lần đầu tiên động lòng - và cũng lần đầu tiên trốn chạy.Khi ghen tuông bùng nổ dưới ánh đèn bar, khi ranh giới bị xóa nhòa, cả hai buộc phải đối diện với nỗi sợ lớn nhất của mình:một người sợ bị ràng buộc,và một người không cho phép kẻ mình chọn rời đi.Dịu Dàng Chỉ Dành Cho Anh là câu chuyện về hai con người không tin vào tình yêu,nhưng học cách ở lại bên nhau -không bằng lời hứa,mà bằng sự lựa chọn.…
"Sau này chị cưới người môn đăng hộ đối""Em cưới người khiến cha mẹ em yên lòng"Son Chaeyoung và Myoui Mina gặp nhau lần đầu tại một con phố nhỏ ở San Francisco. Son Chaeyoung là một ca sĩ tự do, hay vác guitar đi hát thuê ở những quán bar, cũng là một nhiếp ảnh gia tự do, lương ba cọc ba đồng. Còn Myoui Mina là một luật sư, xuất thân giàu có, bố là bác sĩ, mẹ là luật sư, nhà có bệnh viện. Cả hai vốn dĩ là hai đường thẳng song song. Mãi mãi không thuộc về nhau. Và khi họ yêu nhau, ba mẹ Mina có vẻ không ưng Chaeyoung. Còn mẹ Chaeyoung thì khuyên từ bỏ vì họ quá khác biệt. Cuối cùng họ dừng lại.…
REVIEW: đây là chuyện cực ngược, ngược cả dàn chính lẫn dàn phụ.Nhấn mạnh tình yêu này rất Toxic, đó là vừa yêu vừa hận. Cả hai không đến để chữa lành nhau, họ đến để dằn vặt nhau. Để cả đời này không thể quên được nhau. Truyện có LOGIC, về sau có H, diễn biến tâm lý nhân vật khá chậm rãi, ngược thân, ngược tâm nam nữ chính-phụ luôn nhé. #Độc tôn Hắc Bang X Truyền Nhân của Thiên Nguyệt Tộc Cô đã mơ một giấc mơ dài, trong mơ tay cô đang nâng niu gương mặt xinh đẹp ấy. Người cô yêu rất đẹp, gương mặt hồng hào tràn đầy nhựa sống của thiếu niên. Phút chốc hôn lên đôi môi người, khoang miệng liền cảm nhận vị ngọt ngào thanh mát. Cô liền ôm cậu trong vòng tay mình như báu vật quý giá. Nhẹ nhàng chạm vào, từng nụ hôn đặt lên người cậu đều chứa theo nước mắt và mùi máu tanh đang lan ra từ miệng. "Vũ Nhiên, tôi yêu" âm thanh cô run rẩy vang lên như đang chịu đau đớn bị ăn mòn từ thứ gì đấy. Rất đau...đau đến muốn xé toạc tâm trí cô..Một giọng cười ngọt ngào của thiếu niên xen lẫn chút tạm âm khô khốc từ cổ họng, cơ thể mềm mại cuốn lấy người trước mặt, bàn tay chạm vào từng đường nét mị hoặc của người cậu yêu. "Thính Ly, không yêu"…
Summary: jeongguk đã rơi vào lưới tình của bé sóc bông mềm jimin, gã đã không ngừng nghĩ về việc vào một ngày nào đó gã có thể nâng niu và cưng chiều bé sóc trên chiếc giường ấm áp của mình. Bìa: @MiasolitudeMọi lời nói công kích đến bất kì nhân vật nào trong fic hay đến mình, mình sẽ xóa và block. Tất cả tình tiết, tính cách nhân vật trong fic đều là hư cấu. Có thể nhắn tin góp ý cho mình trực tiếp ở ig mình. Begin 16/7/2021 - End 5/7/2026Highest rank: #1 #hybrid, #9 #jikook, #3 #soft, #6 #shortfic…
Bách khoa toàn thư Etermonium là công trình biên soạn đồ sộ nhằm ghi chép toàn bộ tri thức về hành tinh Sangrila - Alpha Aerith và những vùng đất, biển cả, núi non của nó. Quyển 1 - Địa lí và Bản đồ là bước khởi đầu của bộ sách, dẫn dắt độc giả khám phá từng lục địa, quần đảo, dãy núi, con sông và vùng biển - không chỉ qua đường nét bản đồ mà còn qua những trích đoạn từ nhật ký của các nhà thám hiểm và những thuyền trưởng lừng danh. Quyển 1 không chỉ là một tập hợp kiến thức - nó còn là lời mời gọi bước vào một thế giới đầy sống động, nơi mỗi vùng đất đều có câu chuyện để kể.Ghi chép lưu ý: Mặc dù bộ sách này được biên soạn bởi nhiều tác giả nhưng cái tên cuối cùng được khắc lên chỉ có một...…
Thể loại: Hiện đại, cuộc sống hôn nhân, HEEdit: Nguyệt SắcTình trạng : HoànĐối với đàn ông mà nói, vợ cưới về là muốn ôm có thể ôm, mỗi ngày sớm chiều có thể nhìn thấy, luôn hiền hòa, tâm tính tốt, là nơi có thể giúp ta cảm thấy bình yên.Địch Ấp Chấn cưới cô gái này ── Phương Đề Lê, lại hoàn toàn không có chuyện như vậy, đương nhiên là anh yêu cô thật sự, càng muốn đem cô che chở nâng niu trên tay, nhưng cô gái này thật không còn gì để nói, làm công việc hướng dẫn du lịch mười ngày nửa tháng không thấy mặt, muốn ôm không được, ôn nhu thì chỉ là ngẫu nhiên mà thấy.Rốt cục anh đã nhẫn nại đến cực hạn, lúc này nhất định phải hảo hảo giáo huấn cô, nói cho cô đại nam nhân nào cũng có "Nhu cầu", làm chồng thì nên được hưởng quyền lợi gì......…
Tôi là một ca sĩ nổi tiếng.Cậu là một quản lý dở hơi.Jessica Jung, tôi ghét cô.Tôi không thể hát nữa sao? Tại sao lại như vậy chứ?P/s: Jessica Jung chính là tình yêu và niềm tin của mình. Dù hiện tại có nhiều điều thay đổi, nhưng không sao, mắt thấy chưa hẳn đã đúng, hãy sử dụng con tim để cảm nhận. Jessica Jung với mình xứng đáng được thương yêu, chiều chuộng và là một cô công chúa đáng nâng niu và trân trọng nhất. Do đó, những thành phần khác trong fic của mình, nhất định sẽ phải cam tâm chịu lép vế trước em nó. Viết truyện với mục đích thỏa mãn sự yêu thích bản thân, nên hy vọng không ai đem fic đi đâu hết. Vì tình yêu với Jessica Jung mới viết fic này. Cám ơn các bạn đã đọc!…
" Khi lớn lên, chúng ta kết hôn nhé! " - Cậu nắm tay tớ, đeo chiếc nhẫn cậu làm bằng những bông hoa dại cho tớ. Tớ nhớ rất rõ, chúng màu đỏ." Tôi không muốn gặp cậu, biến đi! " - Cậu nắm tay tớ, nhưng lần này cậu lại gạt đôi tay yếu ớt đang níu lấy hi vọng cuối cùng của tớ. Tớ nhớ rất rõ, ánh mắt ấy đầy sự tức giận với những tơ máu màu đỏ.Giây phút ấy, tớ nhận ra không có gì là mãi mãi. Màu đỏ mà tớ nhớ đem lại cho tớ sự hạnh phúc, còn bây giờ thì nó lại là sự đau đớn đến từ địa ngục. Lời ước hẹn năm nào giờ đây cũng chỉ là những cơn gió lạnh lẽo ngắm nhìn người con trai mà tớ đã từng thương giờ đang nhìn tớ bằng đôi mắt ghét bỏ. Các cậu từng đem đến cho tớ sự hạnh phúc trong lúc tớ đang tuyệt vọng. Đó là khoảng thời gian mà tớ ước rằng nó sẽ dừng lại mãi mãi. Mười hai năm trôi qua, kí ước đẹp ấy cũng nên cất vào rồi, hi vọng các cậu vẫn sẽ vui vẻ, người con trai mà tớ đã từng xem là cả cuộc sống...…
Tác giả: Phương Mộc ĐảnNguồn:nhacuamei.wordpress.comThể loại: Phản xuyên, đam mỹ, quân hôn, sinh tử, mặt than tự bổ não quân nhân công x dịu dàng tự suy diễn công tử thụTừ nhỏ thì Chương Sở Kha đã không còn cha mẹ sống cuộc sống mồ côi không ai yêu thương, y chỉ được sống nhờ ở nhà bá phụ, bá phụ bá mẫu nhân từ, biểu ca ôn nhu phóng khoáng, biểu đệ biểu muội đáng yêu hiểu chuyện, tuổi thơ của y trôi qua thật yên bình. Chiến loạn diễn ra, con tàu buôn hàng của biểu ca gặp phải thủy tặc, biểu ca may mắn được ngư dân cứu sống. Đi dạo một vòng quỷ môn quan trở về, biểu ca càng thêm tài giỏi, khí thế càng thêm bức người. Nhưng... tại sao ánh mắt của hắn nhìn y lại mang đầy vẻ thù hận chán ghét như vậy?Chương Sở Kha từ khi sinh ra đã được nâng niu mà lớn, muốn mưa được mưa, muốn gió được gió, không có thứ gì cậu muốn mà không có được, kể cả người đàn ông kia. Cậu muốn người đàn ông kia, và phải có được bằng mọi giá, từ ý muốn chuyển thành chấp niệm, rồi hóa thành thù hận. Người đàn ông kia... khiến cậu hiểu rằng, không phải thứ gì cậu muốn đều có thể có được, anh thật lạnh lùng, thật tàn nhẫn, cho đến khi cậu chết, anh cũng không quay đầu nhìn lại một cái, rốt cuộc cậu trả giá đắc như vậy để được cái gì?Kha Kha: "Ông xã, chúng ta mau dọn đi thôi, tên Tần Dữ Hào kia sắp đến bắt em rồi, hu hu..."Tần Dữ Hào: ... "Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em."Kha Kha: "Anh sẽ đi đánh anh ta sao?"Tần Dữ Hào: "Khụ, có thể."Kha Kha: "Vậy anh có đánh lại anh ta không, em và con có thể giúp anh một tay nha."…
Đây là fic thứ ba rồi đoá ??Thể loại: Boy&Boy, 1&1, Hiện Đại, Ôn Nhu Dương Quang công - Tạc Mao thụAi không thích có thể click back, đừng vào xem rồi phán xét nói xấu này nọ OK. Author: Tống Tử DuCp chính : VMin - Kim Taehyung & Park JiminMột hoa hoa công tử có thật sẽ yêu một người? Có thể sao?. Anh mang cho cậu vui vẻ hạnh phúc, nhưng cũng mang cho cậu đau đớn. Một nổi hận lớn với Hắc đạo, tại sao anh lại là loại người cậu hận nhất chứ, rời đi, đúng chính là rời đi. Nhưng tại sao vẫn nhớ đến anh? Nực cười, anh đã kết hôn rồi kìa, nên buông tay. Tại sao lúc cậu muốn buông anh lại níu kéo? Mọi chuyện là như thế nào xãy ra?. Một chút cậu cũng không hiểu. Truyện viết để thoả mãn sự trẻ trou của tác giảTruyện không hoan nghênh thành phần kì thị Boy&Boy, truyện tự viết, chỉ đăng tại Wattpad nếu thấy ở nơi khác thì đó không phải tôi.…
"... Thanh âm trong trẻo quen thuộc ngân lên trong không gian như thể một giọt nước nhiễu xuống làm ngưng đọng tất thảy âm thanh nơi ảo cảnh, để lại sự phẳng lặng vô tình đến ám ảnh. Trái tim Xiao quặn thắt lại, có gì đó chẹn lại nơi cổ họng khô rát khiến hắn không thể đáp lời người. Hắn hít một hơi thật sâu rồi nghiêng đầu qua hướng mà giọng nói xuất phát. Vẫn là cái áo choàng xanh lá, vẫn là nét mặt vô tư hơi trẻ con đó, vẫn là nụ cười xinh đẹp kia, vẫn là bầu trời thu gọn trong đáy mắt lục bảo mà hắn lỡ sa chân vào. Venti vẫn nhẹ nhàng nhìn hắn như bao lần, nhưng vị dạ xoa nhận ra một sự khác biệt lớn lao: trong bầu trời lục bảo không còn những đám mây mù vây kín. Hôm nay đôi mắt ấy trong trẻo bình yên đến nao lòng, không còn chút phiền muộn lưu lại nơi đáy mắt người. Một chút cũng không. Đôi môi Xiao cong lên, vẽ thành một nụ cười. Dạ xoa bất chợt ôm lấy người, hắn nũng nịu như mèo con rúc vào người chủ nhân tìm hơi ấm..."Ảnh bìa thuộc về @natsumeoww (twitter).…
Author: mintersyria Edit: emcuniuoiSource: Lofter Tag: xuyên không, 25x16Nằm trong series chúc mừng sinh nhật【Peanut生日联创•02:03】|Bản edit chưa có sự đồng ý của tác giả.]…
Rin sinh ra trong một gia đình giàu có bậc nhất, được nâng niu, nuông chiều hết mực. Lời cô nói, không ai dám cãi, thậm chí cô chỉ mèo, nói chó, mọi người đều phải gật đầu nói chó. Cô kiêu ngạo, tự cao tự đại, cho rằng việc mọi người coi mình là trung tâm, đều nghe theo mình là tất nhiên.Cô chưa bao giờ nghĩ đến sẽ gặp Len, một người, đừng nói là nghe theo cô, thậm chí còn không thèm để cô vào mắt, không nhớ cô là ai. Sự kiêu ngạo của cô khiến cô muốn cậu phải trả giá.Tuy nhiên gia thế Len không kém cô, làm người y như một tảng băng. Cô không thể dùng cách thông thường mà trả thù, cho nên cô quyết định tiếp cận cậu.Cứ như vậy, cô bắt đầu cuộc hành trình trả thù của mình.Rating: 16+ (' - ')…
Hứa Triều Quân bị một hệ thống bắt nhầm quăng đến một thế giới tinh tế, nền văn minh vô cùng hiện đạiCô trở thành một nữ phụ trong một cuốn tiểu thuyết vô cùng nổi tiếng, là thần công trợ giúp nhân vật chính đi lên đỉnh nhân sinh cuối cùng gì yêu mà mất hết tất cả tự vẫn mà chếtVì để mình không phải đi theo con đường ngu ngốc kia cô một mực phong sát nam chính, chặn mọi tài nguyên của nữ chính, không những vậy mà còn bắt được một con sói nhỏ chuyên làm nũng nuôi theo bên người............ tiểu kịch trường 1Hứa Triều Quân trong một lần phát tình sát khí ngùn ngụt chỉ vào vật giữa quần mình mà nói :"Đây là cái gì?"hệ thống sợ hãi ma ma chít chít mà khóc :"Ký chủ nguyên thân là Alpha mà theo như quyển sách này thì một khi alpha phát tình đều sẽ có nó, ký chủ ngày mau đi tìm người giải quyết đi nếu không sẽ rất khó chịu đấy!"Hứa Triều Quân :"......."tiểu kịch trường 2"Triều Quân ~ , ngài không muốn sao" nam nhân nào đó thanh âm nũng nịu vuốt ve khắp nơi trên người cô, Hứa Triều Quân bắt lấy tay hắn đè thấp âm thanh"Được, tôi muốn!"thế giới tinh tế, nữ phụ, giới giải trí, abo , 1 vs 1,có sinh tử, có H, nữ công nam thụ…
Thể loại: Boyloves. 1x1. Vương Nguyên x Vương Tuấn Khải.Kết: HE hay SE cũng chưa biết, cứ đọc đi rồi hay nha.Au: Kryko ( mà gọi Kry thôi cho tiện nha~)Truyện của Kry, mong ko đem ra khỏi wattap khi chưa có sự đồng ý!KO NHẬN ĐỌC CHÙA NHA MẤY MAIN.…
Thể loại: BL, Viễn tưởng, Kỳ ảo, Guideverse, Lãng mạn, Bi kịch.Tóm lược:"Hồi kết bi ai của những kẻ phải liếm láp vết thương của nhau sau khi bị bỏ lại."Đứng trên tàn tích của một cuộc đời anh hùng trải dài tựa trường ca muôn đời ca tụng, vị Hội trưởng trẻ tuổi ôm lấy mảnh tượng đồng vỡ nát trong lòng, mắt đăm chiêu nhìn về phía đường chân trời đỏ rực đang lấy những tương lai mơ hồ làm mồi lửa để cháy tàn cháy lụi. Cậu nói, Trúc Khanh à, tôi đã từng rất bận tâm tại sao người ta lại mang anh đến chỗ tôi, há không sợ ta tận diệt cả thế giới sao? Sau này tôi mới hiểu. Thì ra trong mắt họ, hai ta mới là hai kẻ dễ đối phó nhất.Vòng tay ôm mảnh tượng của cậu siết chặt: Đó là một cái đầu đã bị phạt một phần ba. Mất đi một con bắt nhưng còn vẹn nguyên nụ cười."Hôm nay tôi hạ mình thành kính cầu xin anh, Hội trưởng Trúc Khanh, xin anh đừng chết.""...Xin anh đừng trở thành xiềng xích níu tôi lại với thế giới này."…