Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là chuyện mình viết nhằm mục đích giải trí, không mang tính cọ xít và đi ngược lại với hàm Phong Mỹ tục của Việt Nam, truyện này mình chỉ viết cho vui nên cũng có thể sẽ không hợp với nhiều bạn và cũng sẽ không hay. Đây chính bộ truyện đầu tiên trong sưu tập bốn mùa của mình, còn ba mùa nữa hãy ủng hộ và đón chào mình nhé. Thank you~~~~…
Chạy được một đoạn thì Triết Hân gặp Dật Vỹ đang đứng nhìn ra cửa sổ một cách xa xăm. Thấy cô, Dật Vỹ toan bỏ đi thì cô níu tay anh lại-"Anh Dật Vỹ anh phải đi thật sao?"Cô nói-"Đúng"-"Em không muốn xa anh."-"Không thể".-"Em yêu anh."-"Không thể." Nói xong cậu bỏ đi.Triết Hân bật khóc rồi hét to lên sau bóng lưng cậu -"Nhất định là có thể ".…
Hoá ra yêu một người lại là chuyện đau lòng đến vậy. Một người yêu, người kia hờ hững. Kẻ đứng ngoài rốt cục cũng chỉ nhận tổn thương. Anh đã rời đi, em không níu giữ, lời hứa có sâu đậm đến mấy nhất định rồi cũng sẽ quên. Chúng ta đã yêu cuồng nhiệt, không còn gì phải ân hận. Yêu điên cuồng, ngây dại, ai cũng từng trải qua. Tình yêu đó nhất định sâu đậm, dù cho có chịu bao nhiêu tổn thương vẫn không rời bỏ. Đến khi tưởng chừng đã đến cuối cùng, lại một lời nói rời xa nhau. Vậy là xa mãi mãi. Yêu....…
Thích một người chính là...không phân biệt trước sau, không có thời gian giới hạn, vì thích mà toàn tâm toàn ý dõi theo, toàn tâm toàn ý quan tâm, vì họ mà cố chấp, vì họ mà buồn, vì họ mà đau lòng, vì họ mà hạnh phúc, vì họ mà biết yêu thương. Vì thích họ nên ta ngày càng hoàn thiện hơn, dù những hiểu lầm vu vơ có xảy đến, dù những khó khăn có ngăn cách tình yêu, thì dù sao vẫn một lòng một dạ với đối phương, kiên nhẫn và...chờ đợi!!! Nếu thật sự là của nhau, nhất định sẽ quay về!!!…
Cuộc đời của tôi quá dài và điều đó như bỏ thêm thuốc đắng vào bình độc dược mang tên "mất em" Em yêu dấu! Giá tôi có thể nắm lấy tay em, níu em lại, giữ mùi hương của em mãi quanh quẩn nơi đầu mũi. Giá tôi có thể làm cuộc trao đổi với Chúa, tôi sẽ xin Ngài được ở bên em bằng bất cứ giá nào. Nhưng chẳng có cuộc trao đổi nào cả, cái giá mà tôi phải trả khi cố chấp bên em lại quá đắt, đắt đến nỗi, dù linh hồn mãi mãi bị giam cầm nơi Địa Ngục, tôi cũng không muốn trả...…
- xoạc nhau không nàng??- dâm tặc! lão tử là con trai !có một người dù là chưa từng gặp mặt nhưng lại cho ta thật nhiều khuân bậc cảm xúc.có lẽ trong cuộc đời của nhiều ngườicũng đã từng vì một ai đó mà khóc thật nhiều!đã từng vì một ai đó mà điên cuồng níu giữ.đã từng vì một ai đó mà bỏ mặc thế giới nhộn nhịp ngoài kia.đã từng vì một ai đó mà bất chấp tất cảđã từng một ai đó mà không màng cả tính mạng!nhưng suy cho cùng cũng chỉ là ĐÃ TỪNG liệu sau này mình có thể là của nhau nữa không ?…
-Tại sao chị lại lừa dối tôi!-hyojin nổi giận cô thật không dám tin mà,cô bỏ đi mặc kệ những lới níu kéo van nài của Solji,tất cả đã hết rồi.-Le!Nghe chị nói đã tất cả không như em nghĩ đâu!le!LE!!!.......-chị đã thất bại trong ván cờ của thần chết và cũng thua cả trong trò chơi tình ái,tất cả đã kết thúc và chỉ một lúc nữa thôi pamsa sẽ đưa linh hồn của Solji cho Hỷein.…
Sau khi ba tôi mất, họ hàng đã thi nhau xâu xé chiếm đoạt hết toàn bộ tài sản mà cả cuộc đời ba tôi gầy dựng nên rồi đuổi cổ tôi ra khỏi nhà. Vì muốn lấy lại mồ hôi công sức của ba mà tôi một Omega ương bướng đã chấp nhận lấy một người đàn ông bị liệt nửa người.___Truyện chỉ là hư cấu, lưu ý hành động được kiểm soát bởi chuyên gia.…
Jungkook, em là người hầu duy nhất trong một toà lâu đài của vị bá tước-Kim Taehyung đã mất cách đây rất nhiều năm. Sở dĩ em có thể rời khỏi toà lâu đài ấy, ra đi sống cuộc sống tự do hơn chứ không phải lúc nào cũng lủi thủi trong đó dọn dẹp. Nhưng bởi có một thứ gì đó luôn níu em lại...?...Trên tường còn có treo một bức tranh chân dung của vị bá tước ấy. Trông hắn thật sự rất đẹp trai khiến em phải mê mẩn nha. ...em mỗi ngày đều chỉ cô đơn một mình trong toà lâu đài ấy. Đôi khi buồn chán cũng tâm sự cùng với "vị bá tước" kia. Có lúc hắn còn như trả lời lại em nữa!?Bỗng nhiên dạo gần đây lại xảy ra những hiện tượng lạ...Những buổi sáng em thức dậy đều thấy trên người mình rải rác đầy vết hôn và cắn, môi còn bị sưng lên nữa. Em khó hiểu lắm nhưng cũng không nghĩ gì nhiều. Đến một buổi sáng em dậy thì đột nhiên thấy hông lại đau nhức vô cùng. Và em đã nghi ngờ bức tranh kia.Sau đó em cũng đã hỏi vị bá tước những chuyện ấy liệu có phải do hắn làm? 5 lần 7 lượt em hỏi đều không nhận được câu trả lời đến lúc em đề nghị sẽ rời khỏi đây thì bỗng vị bá tước ấy rời khỏi bức tranh dùng một tay bóp má em kéo lại gần hắn mà cảnh cáo. Em thì vui mừng vì cuối cùng cũng dụ được người ra nên cười một cái thật tươi.. . . . . .…
Như một giấc mơ tuổi 17, thoáng qua, rung động, trong thanh xuân của Ngân có Nghĩa. Nếu hỏi ngược lại, liệu đáp án của Nghĩa có phải là cái tên của Ngân không?Cứ nghĩ chỉ là cái chạm mặt thoáng qua trong một cuộc thi, chẳng ngờ đó lại là khởi đầu cho một chuyện tình đơn phương đầy thăng trầm. Có người nói rằng "thích mà không chủ động là ngốc", cũng có người luôn quan niệm thà bỏ lỡ còn hơn chủ động. Vậy ai đúng ai sai? Thật ra đáp án là ở người được thích. Nghĩa cứ như một cơn gió, Ngân lại là bông hoa nở trong mùa gió ấy. Cả hai rõ ràng đã chạm nhau, nhưng lại thoáng qua nhau một cách vô tình. Cơn gió ấy liệu rằng là cố tình thoáng qua để chạm đến một bông hoa hay là chỉ luôn tiến về phía trước? Dù sao đi nữa trên hành trình ấy "gió" cũng đã lướt qua một "hoa" nhỏ si tình và mang hương thơm của "hoa" ấy đi thật xa thật xa..thật xa._______________________________________Gửi đến một người. _Nếu anh là gió hạ... vậy anh có đến cùng mùa hạ năm em 18 tuổi không?_…
Năm ấy, Chương Viễn của thời cấp Ba tinh nghịch nhìn Hà Lạc nói: "Này bạn gì ơi, ngẩng đầu cho người ta nhìn kỹ chút xem nào." Năm ấy, Chương Viễn nghiêng trái nghiêng phải tránh móng vuốt của Hà Lạc: "Giờ đã là người của tớ rồi, có tròn hay dẹt cũng tùy tớ xử lý đúng không?"Năm ấy, Chương Viễn đứng suốt mười tám tiếng đồng hồ mới tới được Bắc Kinh, vô cùng mệt mỏi nói: "Cô bé lười, em lại vừa mới ngủ dậy đấy à?"Năm ấy, Chương Viễn đưa bức ảnh của Hà Lạc Gia Uyển cho Hà Lạc: "Anh vốn cho rằng, em sẽ trở thành nữ chủ nhân của nó."Năm mười sáu tuổi, trên đường tan học, Chương Viễn né đôi găng tay của Hà Lạc ném đến, cười mà nói: "Lấy oán báo ơn, Hà Lạc, tớ nhớ cậu cả đời."Rất nhiều năm sau, ở nơi đất khách, Chương Viễn của tuổi trưởng thành nhìn thẳng vào mắt Hà Lạc, nhấn từng chữ một: "Hà Lạc, anh nhớ em cả đời, anh cũng muốn bên em cả đời."Dứt khoát là thế, dũng cảm là thế, kiêu ngạo là thế, đến tiếng nức nở sau cùng cũng tràn ngập hơi ấm dịu dàng. Vậy nên, chúng ta cứ ngần ngừ chẳng chịu già đi, giống như cầm lên cuốn sách này rồi chỉ rón rén đọc từng chút, từng chút một. Vậy nên, trước khi chúng ta già đi, xin hãy nâng niu cất giữ cuốn sách này, giống như nâng niu cất giữ trong trái tim mình những ký ức của cả thời thanh xuân.…
Một người đã rời đi không lời từ biệt, để lại phía sau là tổn thương chưa kịp gọi tên. Khi số phận đưa họ gặp lại, quá khứ tưởng như đã chôn vùi bắt đầu trỗi dậy.Những hiểu lầm nối tiếp nhau, sự nghi ngờ, cô độc và hiểm nguy âm thầm bủa vây, đẩy cả hai đến ranh giới mong manh giữa mất mát và níu giữ. Trong những khoảnh khắc tối tăm nhất, có người luôn xuất hiện - không để giải thích, chỉ để bảo vệ.Giữa tình yêu chưa từng tắt và những vết thương chưa lành, họ phải đối diện với lựa chọn cuối cùng: Tiếp tục bỏ lỡ nhau vì sợ hãi, hay nắm tay nhau bước qua tất cả, dù phải trả giá bằng chính trái tim mình?…
Hoắc Ngu - một tiểu thư nhà giàu với hội chứng sợ lông tơ, bỗng nhiên biến thành một chú mèo con. Hệ thống được gắn kèm cho cô thông báo rằng, vì cô từng ngược đãi nữ chính, nên bị nguyền rủa. Để trở lại làm người, Hoắc Ngu phải tích lũy "điểm hạnh phúc" từ nữ chính.Trớ trêu thay, nữ chính ở thế giới này chính là Lâm Thư Vi - kẻ thù không đội trời chung từng bị cô hành hạ đủ đường.Còn chưa nghĩ ra đối sách, Hoắc Ngu đã bị Lâm Thư Vi nhặt về, trở thành thú cưng của cô ấy. Vì mục tiêu cao cả, Hoắc Ngu đành nhẫn nhịn, ngày ngày bán manh, vẫy đuôi lấy lòng, ra sức tăng điểm hạnh phúc....Lâm Thư Vi luôn nghĩ rằng vị "tiểu Hoắc tổng" của công ty cực kỳ ghét mình. Nhưng sau này, cô phát hiện ra, người này không những từng tự tay xử lý kẻ bắt nạt cô, còn thuê đội thủy quân để đối đầu với anti-fan. Chưa hết, "tiểu Hoắc tổng" còn chính là fan cứng của cô, đứng đầu trong hội fanclub."Tiểu Hoắc tổng" có thể dùng tài khoản phụ khẩu chiến với anti-fan, ngày ngày gửi những lời chúc mừng tràn đầy cầu vồng, quan tâm đủ kiểu. Hóa ra, cô ấy chính là fan trung thành, chân chính!Quan sát kỹ hơn, Lâm Thư Vi dần phát hiện ra, Hoắc Ngu càng ngày càng đáng yêu, càng giống... chú mèo của mình.***Khi chương trình thực tế giúp Hoắc Ngu và Lâm Thư Vi trở thành cặp đôi "hot nhất năm", phóng viên phỏng vấn Hoắc Ngu về mối quan hệ với Lâm Thư Vi, cô lạnh lùng đáp: "Quan hệ công việc, không thân!"Thế nhưng, ngay tối hôm đó, Hoắc Ngu đăng một dòng trạng thái:"Quan hệ yêu đương. Cảm ơn đã quan tâm. @Lâm Thư Vi"Cư dân mạng s…
Hàn Tuyết Ân là con gái út của Hàn gia danh tiếng, được cả gia tộc nâng niu như bảo vật. Sinh ra trong môi trường quân đội, cô sở hữu khả năng sinh tồn, bản lĩnh và sự bình tĩnh vượt xa bạn bè cùng trang lứa. Thế nhưng, để có cuộc sống học đường bình thường, cô lựa chọn giấu kín thân phận của mình.Lâm Nhược Hy là thiên kim của Lâm gia, dịu dàng, ưu tú và được mọi người yêu mến. Cuộc sống tưởng chừng hoàn hảo của cô lại bị trói buộc bởi một cuộc hôn ước được sắp đặt từ nhỏ.Từ lần gặp đầu tiên, cả hai chẳng hề ưa nhau.Một người lạnh lùng, khó gần.Một người ôn hòa nhưng bướng bỉnh.Không ai ngờ rằng một biến cố bất ngờ đã thay đổi tất cả.Trong lúc phát hiện bí mật của vị hôn phu, Lâm Nhược Hy bị hắn đẩy xuống biển để bịt đầu mối. Hàn Tuyết Ân bất chấp nguy hiểm lao xuống cứu cô.Sau cơn bão dữ dội, cả hai trôi dạt đến một hòn đảo hoang.Không có điện thoại.Không có người cứu viện.Không có ai để dựa vào ngoài đối phương.Một tháng sinh tồn nơi hoang đảo đã khiến khoảng cách giữa họ dần biến mất. Từ những cuộc cãi vã ban đầu đến những lần âm thầm bảo vệ nhau, trái tim của Lâm Nhược Hy từng chút một rung động.Chỉ tiếc rằng...Người cô thích lại là Hàn Tuyết Ân.Một thiên tài trong mọi lĩnh vực.Ngoại trừ tình yêu.Khi trở về đất liền, những bí mật của quá khứ dần được hé lộ, hung thủ phải trả giá cho tội ác của mình, còn Lâm Nhược Hy thì phải đối mặt với thử thách khó khăn nhất cuộc đời:…
Tag: nguyên sang, đam mĩ, xuyên không, trúc mã x trúc mã, chủ thụ, 1v1Nguyễn Phan Chinh Quân sống trong một ngôi làng bình thường, người ta đều nói anh là hoạ tinh, bởi vì năm ấy anh là bé trai duy nhất được sinh trong làng, mùa đông vốn chẳng có tuyết thế mà lại rơi trong tiết trời tháng mười hai, họ nói chính vì sự chào đời của anh là điềm xui nên ông trời mới tức giận. Nguyễn Giang Hải cũng ghét anh, ông ấy mỗi lần uống rượu không vui đều luôn miệng chửi rủa:"Sao người chết không phải là mày, mày khắc mẹ mày, khắc cả bà ngoại mày, bây giờ mày sống rất tốt đúng không?" Năm Nguyễn Phan Chinh Quân bảy tuổi kế bên hàng xóm mới chuyển đến là gia đình ba người. Chẳng hiểu sao từ lúc đó luôn có một cái đuôi nhỏ chạy theo sau anh nũng nịu gọi: "anh ơi..." Nguyễn Minh Quang "vô tình" xuyên sách, cậu may mắn xuyên thành Nguyễn Tri Hoan _ một nhân vật phụ ít đất diễn trong cuốn tiểu thuyết ba đồng này. Hệ thống nói chỉ cần cậu diễn theo cốt truyện là sẽ được trở về thế giới thực. Nhiệm vụ đại loại chính là giả làm anh em tốt của đại phản diện sau đó đâm sau lưng phản diện rồi làm hắn hắc hoá. Nguyễn Minh Quang nghe xong liền muốn hỏi thăm mười tám đời tổ tông của tác giả, không phải có bệnh đấy chứ, rảnh rỗi liền viết ra cuốn tiểu thuyết máu chó, với kịch bản này mà được đề cử truyện hot tháng sao?Vì để phục vụ cốt truyện, cậu đã từ bỏ hết liêm sỉ và sự nhẫn nại đều đặt trên người Nguyên Phan Chinh Quân. Nhiệm vụ liên tiếp hoàn thành, cốt truyện cũng dần đi đến đại kết cục, nam nữ chính hạnh ph…
Có những cuộc gặp không đến bằng tiếng gọi, mà bằng sự im lặng kéo dài quá lâu.Họ bước ngang đời nhau như hai vết nứt song song từng rất gần, rồi trượt khỏi nhau bởi một biến cố không ai đủ sức giữ lại. Khi quay về, mọi thứ đã đổi khác: người từng rực rỡ thì học cách sống cẩn trọng, người từng kiên định thì khoác lên mình lớp lạnh lùng của một kẻ sống sót.Thời gian không xóa đi điều gì. Nó chỉ dạy con người cách che giấu.Những năm tháng tưởng đã khép lại vẫn nằm nguyên đó, trong một quán cà phê không biển hiệu phô trương, trong một hình xăm giấu sau gáy, trong ánh nhìn lướt qua mà tim phải gắng sức mới không vỡ vụn.Họ nhận ra nhau không phải bằng khuôn mặt, mà bằng cảm giác quen thuộc đến tàn nhẫn - thứ chỉ xuất hiện khi một người từng là cả thế giới của mình, rồi biến mất. Có những nỗi yêu không cần lời xác nhận, vì nó đã được sống sót qua chờ đợi, mất mát, và những năm tháng tin rằng đối phương không còn tồn tại.Câu chuyện này không kể về việc yêu lại từ đầu.Mà là học cách ở lại sau khi đã mất nhau quá lâu, và biết rằng nếu bước thêm một bước nữa, sẽ không còn đường lùi.Giữa những khoảng cách không ai dám chạm, họ phải tự hỏi:liệu tình yêu còn đủ sức níu một người đã quen sống một mình và liệu có ai dám chọn ở lại, lần này không vì nghĩa vụ, không vì hối tiếc, mà chỉ vì yêu."Có những người không yêu để có nhau, mà yêu để kéo nhau trở về từ cái chết.""Và mùa đông dài nhất đời Orm, cuối cùng cũng tan mang theo hơi ấm của Ling"@K…
Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác là truyện ngôn tình xoay quanh về cuộc hôn nhân thương mại đã thay đổi vận mệnh cả cuộc đời cô. Dù chỉ mới nhìn vào đôi mắt rét lạnh ấy chỉ một lần duy nhất, cũng đủ để khiến trái tim cô hướng về anh. Ấy vậy, sự thật tàn nhẫn của anh lại khiến cô hoảng sợ. Sự hung ác của anh khiến cô tuyệt vọng. Cô ngây thơ cho rằng sự thùy mị của người con gái sẽ đổi lấy sự dịu dàng của người đàn ông. Nhưng không, vì yêu thương nên mới chấp nhận sự ngông cuồng của anh, muốn cùng anh sáng bước dù cho cô chẳng thay đổi được gì từ anh.Người con gái nguyện nhận thiệt thòi cho bản thân mình, tưởng anh sẽ xót xa, nhưng anh vô tình tuyên bố không quan tâm đến đứa con trong bụng cô. Đến tận bây giờ cô mới biết, tình yêu đối với cô còn xa vời lắm, cô muốn níu kéo, giữ chặt bên người thì tình yêu cũng cố gắng mà bay xa. Cô không thể chịu đựng thêm nữa, trái tim đã trở nên nguội lạnh khi người đàn ông cô yêu thốt lên “đời này kiếp này, cô đừng mơ mộng hão huyền rằng tôi sẽ yêu cô”Anh vốn dĩ tàn ác, cô không phải không biết nhưng cô có chết cũng không ngờ rằng bao hy sinh cô dành cho anh cũng không đủ sở hữu một chút tình cảm từ anh. Người con gái yếu đuối là thế, nay vì tình yêu mà tan nát cõi lòng. Thử hỏi, những quãng ngày còn lại với cô sẽ đi về đâu?Khác với Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc và Thời Gian Tươi Đẹp của Anh Và Em. Truyện có nội dung buồn thảm thiết, khi nước mắt của người con gái đã thấm dần từng trang sách để lại những câu từ cô đọng đầy sâu sắc. Đến với truyện để trải mình và hòa quyện vào cảm xúc của nhân vật và chiêm nghiệm những tựa truyện mới nhất hiện nay.…
"CÔ ĐIÊN RỒI À"Chát*Căn phòng bỏng chốc im bặt đến mức có thể nghe tiếng tim cậu vụng vỡ từng mảnh đủ để nghe được tiếng vang của nước mắt rơi xuống sàn nhà.Lại một lần nữa hắn vì cô ấy mà đánh cậu. Trái tim vừa được băng bó vừa được nâng niu cảm nhận yêu thương sự cưng chiều ngọt ngào ấy bỗng chốc bị một tia sét đánh đến vụng vỡ.Được rồi sự thật vẫn là sự thật cậu không muốn lừa mình dối người lừa mình rằng hắn rất yêu cậu. Cậu đã được yêu thương cậu đã thay thế được cô ta. Tim cậu bỗng nhói lên đau cậu đau lắm. Tại sao cậu cố gắng thế nhưng khi cô ta giả vờ yếu đuối hắn liền chẳng màng đúng sai đánh cậu.Taehyung ra tay xong cũng sững sờ vì hành động của mình tay run run nhìn JungKook như muốn giải thích.Cậu đưa tay khỏi chỗ vừa bị đánh nhìn anh với đôi mắt ngấn nước mà cố rặn ra nụ cười." Kh-không JungKook à nghe anh nói anh thật sự không muốn ra tay a-anh không hiểu tại sao...."" Được rồi!!! Đây là lần thứ hai rồi Taehyung à!! Anh đã từng nói em là bông tuyết trắng của anh mà đúng không???"" Đúng"JungKook lúc này như điên như dại mà cười phá lên." Đúng bông tuyết trắng nó đẹp. Nó tinh tế mọi người đều thích nó.... Nhưng anh biết gì không nếu bông tuyết gặp mặt trời sẽ tan dù kiên cường tới đâu nó cũng chẳng về hình dáng ban đầu được.... Cô ta chính là mặt trời còn anh là bầu trời..." Cậu lần lượt chỉ về phía ả rồi tới hắn. Tiếp theo lại là chính bản thân mình." Anh luôn đứng sao cô ta luôn bảo vệ che chở cho cổ. Và em chính là bông tuyết tội nghiệp ấy."…
HỒI ỨC MƯỜI LĂM NĂM THANH XUÂNTác giả : Lam DyTình trạng : Đang load...Thể loại : Hiện đại - HE - Ngược tâm nhẹSố chương : Đang cập nhật ...Giới thiệu : Cô quen anh từ năm cô 12 tuổi. Cô thích anh ngay từ cái nhìn đầu tiên, khi chỉ mới là những cô nhóc, cậu nhóc. Tình yêu những tưởng là bồng bột, nhưng không ngờ nó lại ở trong tim cô lâu như vậy.Mười lăm năm thanh xuân, không phải là quá dài, cũng không hề ngắn cho một tình yêu đơn phương.Bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu thời gian cô dành ra để theo sau anh, âm thầm giúp đỡ, âm thầm làm việc cho anh.Đổi lại là một ánh nhìn chán ghét, một cái phẩy tay xua đuổi và những lời chê trách đau thương.Liệu cô có nên tiếp tục hay không? Hay nên buông tay để bản thân được thanh thản?Truyện có những tình tiết ngược tâm nhẹ, kính mong các bạn sẽ cố gắng đọc và cho ta những lời nhận xét chân thành nhất. Xin cảm ơn.Trích đoạn:"Này cô, cô làm ơn đến nhà và lấy đống rác rưởi mà cô vẫn hay gửi đến cho tôi đi? Sách á? Hay lại đồ handmade này nọ? Cô nghĩ tôi có thời gian để coi những thứ đó à? Mau đến đem chúng về, đừng để bẩn nhà tôi. Còn nữa. Nếu cô còn một lần nữa đụng tới vợ chưa cưới của tôi, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô"Anh dùng ánh mắt khinh miệt nhất để nhìn Tô Phương. Cô gái bên cạnh anh nũng nịu:"Anh, mình đi thôi, đừng lãng phí thời gian với con ả này." Đoạn quay sang Tô Phương sỉ vả: " Mày đúng là không biết xấu hổ mà, bám theo chồng tao lâu như vậy mà không chịu buông. Mặt dày, gái điếm, vô liêm sỉ."Tô Phương đứng như trời trồng tại chỗ. Hốc mắ…