Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sanzu Haruchiyo một con chó điên cuồng.Mỗi ngày đủ loại thuốc sắc màu.Mỗi ngày một ả đàn bà âu yếm.Thế mà đến một ngày. Gã lại nhặt được một tiểu bạch thố.Đêm đêm luôn đến tìm em.Ôm em.Hôn em.Ngủ cùng em.Gã nâng niu cưng chiều.Em cứ ngây ngô không hề biết.Không biết lại càng tốt.…
Thể loại: Ngọt, ngược trước sủng sau, HENội dung: Cô và hắn là thanh mai trúc mã, cô thích hắn, hắn tuy biết nhưng lại làm ngơ với cô. Cô quyết định buông tay- hắn lại níu giữ làm phiền cuộc sống của cô. Lâm Phong Hàn, rốt cuộc anh muốn thế nào? Vui lòng không coppy truyện mà không hỏi ý kiến tác giả. Cảm ơn!…
"Đó đã là ngày tôi cảm thấy rất hạnh phúc.Lễ cưới của chúng tôi - Yang Yoseob và Park Jiyeon.Nhưng nó đã trở thành một thảm cảnh và mang theo cái chết"Flash"Jiyeon cô phải đi rồi,chậm chân cô sẽ mãi mãi không thể siêu thoát,đừng níu kéo nữa""Xin chị,chỉ 20 ngày thôi"…
Một chén canh, đôi cặp tình nhân nơi phàm trần.Mạnh Bà chống cằm thở dài.Là Yêu đến nhường nào, mới chấp niệm sâu đậm tới mức đó? Một chén canh thôi, tất cả ước thề đều sẽ quên hết, cớ gì phải níu kéo.Mộng Phàm Nhân, Tình Phàm Nhân, Mạnh Bà nàng, mãi mãi không hiểu.CP: Tống Lam x Hiểu Tinh TrầnLam Vong Cơ x Ngụy Vô TiệnBy: clarissun…
Giyuu tỉnh dậy trong khu rừng xa lạ, ký ức bị xóa sạch. Trong nỗi cô độc và sợ hãi, bản năng sinh tồn và thanh kiếm cũ kỹ trở thành sợi dây duy nhất níu giữ anh với sự sống. Những ngày tháng cô độc, đầy hiểm nguy... đã bắt đầu.…
Một chút dẫn dắt nhỏ 2 nhân vật chính trong truyện có mâu thuẫn với nhau từ thời bố mẹ. Đối với nhân vật nam - Gia Nam Hưng lại là người biết rất rõ điều đó và luôn bộc lộ mối thù vào người Diêu Tâm Hạ - một người rất cam chịu và chưa hề biết bất kì điều gì trong chuyện gia đình. Cuộc sống đẩy đưa khi anh ta bắt thóp được cô và muốn hành hạ cô vì những lỗi lầm trước kia của người lớn. Cô thì 2 từ " nhẫn nhục " luôn đứng đầu nhưng con giun xéo lắm cũng quằn. Đến khi quằn rồi thì người xéo lại muốn buông xuôi, muốn nâng niu và bảo vệ. Câu chuyện vui có, buồn có, hạnh phúc có, đau thương có nhưng kết cục là hỉ hay nộ thì vẫn phải chờ 2 người này. Bật mí tới đây thôi còn theo dõi diễn biến nhé ;)…
Phó Thâm một lần làm hoạt động tình nguyện giải cứu một bé nhân ngư không biết nói, bé nhân ngư rất thích hắn nha,mỗi ngay dều muốn hôn hôn thơm thơm 1 cái.Tiểu nhân ngư cũng thật kiều khí, một khi không vui sẽ lại nũng nịu trốn trong phòng tắm oa oa khóc tận đến khi Phó Thâm dỗ dỗ bé.Bé nhân ngư cũng sợ đau, vừa nghe đến Phó Thâm nói muốn dẫn bé đi chích liền biến về nguyên dạng ôm đuôi chạy trốn.Sau này bé nhân ngư có bảo bảo,bác sĩ bảo rằng thân thể quá kém, kiến nghị tiêm một mũi dinh dưỡng, không khéo bé nhân ngư lại nghe được.Bé hoảng sợ tới mức chạy trốn đến khi Phó Thâm tìm thấy tiểu nhân ngư trốn tránh trong biển nhạt cái chai,trong chai đầy nước mắt hóa thành trân châu."Sao nhỏ,chúng ta về nhà đi"Phó Thâm nhìn bé nhân ngư hốc mắt sưng đỏ đau lòng thâu trời xanh.Tiểu nhân ngư rụt rụt cái đuôi, ánh mắt đáng thương hề hề nhìn Phó Thâm, thăm dò ánh mắt hỏi:"Đừng bắt bé chích có được không"…
Đây là câu chuyện không phải của riêng tôi. Đây là những mảnh cảm xúc của những người thân yêu của tôi, những suy nghĩ của riêng tôi :))) lời bài hát ở dưới tôi khá thích, tuy nó không liên quan gì tới câu chuyện vì lúc viết những lời này tôi thật sự cũng chưa hình dung được câu chuyện của mình như thế nào nữa :> Mưa đang ngập dâng lối về. Không gian giường như rất lạnh.Anh và em biết rằng... đêm nay đêm cuối ta còn nhau..Anh thường hay nói rằng... Tình yêu của anh chỉ thuộc về em.Em tin rằng anh chỉ yêu... yêu mình em.Tận sâu trong lòng anh giờ đây còn có em.Sâu trong đôi mắt ấy là những gì tình yêu hỡi, chỉ thấy anh muốn xa mãi em thật rồi.Có lẽ ai đó đang chờ anh trở về.Về đi anh để những suy nghĩ không còn làm bận tậm. Em đã biết em mất anh thật rồi.Có níu kéo chỉ khiến yêu thương anh trao em không thật lòng....Trời mưa hãy xóa hết dấu vết qua rồi .. của đôi taXóa đi những đau sót trong em.Xóa, hãy xóa đi. em đang trong cõi u mê ( "xóa", Bee.T )…
Bốn người chúng tôi đã ở đó, mà thực ra thiếu một chỉ còn ba, mở vài lon bia, Vĩnh viễn chẳng thể có một trận say mèm bằng thứ chất lỏng chứa cồn đem theo mùi hăng hắc ấy.Năm hai mươi ba tuổi, tỉnh cũng như say. Tôi dừng lại khi cảm thấy hai má dần nóng lên, tưởng chừng sắp trào ra khỏi khóe mắt, khóe miệng, đôi bàn tay, mái tóc... những cảm xúc không thể nói thành lời, dù của họ hay chỉ mỗi tôi mà thôi. Dù tiếc nuối, điên cuồng hay đẹp đẽ, thì rất nhiều năm sau, mớ kí ức cũn cỡn cũng chẳng đủ để níu giữ một điều gì cả. Hồi ấy tôi cũng loay hoay chật vật với cuộc đời hỗn độn của mình lắm. Nhưng tôi khóc nhè không dấu diếm và thậm chí còn chẳng đánh son khi chụp hình. Đến mãi mãi mai sau mong tôi vẫn sẽ giữ nguyên sự thiếu trưởng thành lúc đó :"mình chẳng biết hạnh phúc là gì, mình thấy vui là được.". Dù có yêu nhau hay không, vẫn được coi như một văn bản đẹp đẽ trong cuộc đời này mà nhỉ,thật tử tế lẫn chân thành.…
Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?Bao giờ tôi hết được yêu vì,Bao giờ mặt nhựt tan thành máu,Và khối lòng tôi cứng tợ si?Họ đã xa rồi khôn níu lại,Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...Người đi, một nửa hồn tôi mất,Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?Sao bông phượng nở trong màu huyết,Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?…
"Có những người biết mình bị lừa dối nhưng không thể chia tay, là vì quá yêu nên không thể từ bỏ""Anh có cố níu kéo em tới mức nào thì em cũng sẽ bỏ đi thôi. Vì từ ban đầu em đâu thuộc về anh"Con cá mập đó đã dừng lại, nó đã để cho thương tổn xóa nhòa nỗi đau bị lừa dối.Fishy in the Ocean's (Cá bơi ngoài biển) Production (WoK Group)Author: Victory V…
Xin chào!Đây là tác phẩm đầu tay của mình,mong các bạn ủng hộ!Nhân vât:Chính:V,Jimin và 1 số nhân vật khácXin lỗi mấy fan Kook trước vì tui cho Kook vai phản diện Thể loại:SE "Có không giữ mất đừng tìm" "Cái gì không thể níu kéo được nữa thì hãy buông tay"…
Không có gì...con Au này lười nghĩ ra tiêu đề quá, hụ hụ ;;-;;)Có thể có H, SM ? Nói chung là khi nào cao hứng tôi sẽ viết H, hì hì ;))Lưu ý!!Không chấp nhận những thành phần đi đục thuyền nha ~Con Au này ăn mặn, đừng ai trách nó =))…
thích cách anh iu ôm eo, thích cách anh iu nâng niu, thích cách anh iu nuông chiều,dù em vẫn tỏ ra hơi kiêu có hint alljames, nhx hoonjames là chính 7 text, văn xuôi, lowercase, teencode, to6…
kim juhoon thực sự là một tên tâm cơ,cao ngạo nhưng lại rất si tình ; chao yufan thì như mèo phá,đáng yêu đến mức chỉ muốn nuông chiều,nâng niu như báu vật. sự kết hợp hỗn độn ấy tạo ra một tình yêu như truyện sảng văn, trong trẻo và thuần khiết đến lạ kì.…
Một nàng Công chúa đã từng được nâng niu như trân bảo, chỉ sau một đêm đã mất đi tất cả: Mất người mẹ Vương phi từng đắc sủng nhiều năm, mất tình yêu thương của người cha Lãnh chúa của một vùng thung lũng rộng lớn, mất đi đôi chân chạy nhảy trên thảo nguyên hoa anh thảo.Nàng Ermintrude rời khỏi lâu đài, sống tựa một nàng Công chúa phế vật vô tri ở ngọn tháp bị lãng quên.Cho đến lễ thành niên của nàng, Đế quốc đưa ra thánh ý chọn nàng trở thành Hoảng tử phi, gả cho Nhị Hoàng tử Leon Ascart của Đế quốc, kéo nàng vào cuộc chiến vương quyền....Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt căm ghét tới tận xương tuỷ. "Hôn lễ? Ngươi còn mong có hôn lễ? Con chuột nhắt của Randolph Ascart còn mơ mộng về hôn lễ?""Điện hạ, ta có thể giúp điện hạ lên ngôi." Ermintrude Capet vội vàng gọi giật hắn lại. Nàng sợ chỉ cần lỡ mất lần này, không biết lần tiếp theo gặp hắn sẽ là bao giờ nữa.Leon Ascart thoáng ngạc nhiên vì lời nói mạnh bạo từ một cơ thể nhỏ nhắn và ánh mắt yếu ớt kia. Hắn dừng bước, ngoảnh đầu nhìn nàng, cười khẩy. "Một Công Chúa phế vật có thể làm gì?""Như một công cụ, ta có thể làm mọi thứ. Điện hạ xin hãy tùy ý sử dụng ta." Nàng Ermintrude vươn người đáp, lãnh đạm đối diện với Leon Ascart, dù sâu trong lòng nàng run lên những cơn sợ hãi....Kể từ thời điểm đó, Đế quốc Aurethion và cả các quốc gia lân cận đều nghe về một nàng Ermintrude xinh đẹp, dịu dàng nhưng âm ngoan và sắc sảo. Nàng trở thành thanh đoản kiếm diễm lệ, sắc bén và nguy hiểm luôn chực chờ trong áo giáp của Hoàng tử Leon Ascart - ngườ…
Tác giả: Anh ThưVăn ánSở Linh nhìn chầm chầm vào cô gái trong ti vi, cô gái ôm chặt cánh tay người đàn ông, vì muốn níu giữ mà tự hạ thấp bản thân, hứa hẹn đủ điều. Cô nhếch môi, hừ nhẹ: "Dại trai"Người đàn ông ngồi trên sô pha ngước lên nhìn cô, hai con người, một thái độ: "Chẳng phải giống em sao, chê bai cái gì?"....."Ông chủ họ Ngôn, em muốn ăn sushi, ăn sushi" Sở Linh cắn nhẹ tay áo của gã đàn ông, ra vẻ nũng nịu, nhưng bảy phần trong đó là uy hiếp.Gã đàn ông ấn trán cô đẩy mạnh ra phía trước, lười biến buông lời:" Không có""Vì sao?""Em ăn nhiều quá, phá sản rồi.""...."......"Ông chủ họ Ngôn, em 18 tuổi rồi.""Vậy à?""F**k!!! Ý của em hôm nay là SINH NHẬT EM. QUÀ!""Hôm qua mới phá sản rồi, làm gì có tiền mua quà cho em.""Mẹ kiếp!" Sở Linh đang định động khẩu thì người đàn ông quăng một cái hộp vào mặt cô, rồi bỏ đi.........."Ông chủ Ngôn, sau khi tốt nghiệp, em muốn sang Pháp.""Không được!""Vì sao?""Tôi nói không được.""Quá đáng!""Nói đi, em muốn ăn món gì, nhà hàng nào?""Hề hề, em muốn ăn món Pháp, hôm nay mình ăn cơm ở nhà hàng Pháp nha."......."Ngôn Phong, mẹ anh ghét em.""Mặc kệ em.""....""Ông chủ Ngôn...""Bà ta không đồng ý cưới em, vậy em dành dụm tiền cưới tôi là được rồi.""....."…
Tag: Chiếm hữu tính cách vặn vẹo điên cuồng đẹp trai cường công x Xinh đẹp ngây thơ cường thụ.Mùa xuân năm ấy, cơn mưa đầu mùa rơi nhẹ nhàng trên mái hiên của biệt thự nhà họ Wongraven, những giọt nước tí tách như bản nhạc chào đón một sinh linh mới chào đời.Joong lúc đó mới một tuổi, vẫn chưa hiểu rõ thế giới xung quanh, nhưng hắn biết rằng hôm đó mẹ bỗng ôm một đứa bé nhỏ xíu, đặt vào lòng hắn."Đây là Dunk."Cậu bé trong tã lót nhỏ xíu, làn da trắng hồng, đôi mắt đen láy mở to nhìn hắn. Joong nhìn chăm chăm Dunk, bàn tay nhỏ bé vươn ra, vô thức chạm vào má cậu.Mềm.Hắn thích cảm giác này.Khi mẹ định bế Dunk đi, Joong lập tức níu lấy tấm chăn quấn quanh người cậu bé, đôi mắt trầm tĩnh không hợp tuổi nhìn mẹ đầy cương quyết."Joong, con không thể giữ em mãi được." Mẹ hắn cười dịu dàng.Nhưng Joong không buông tay.Hắn không hiểu khái niệm "mãi mãi" là gì, nhưng hắn biết, hắn không muốn đứa bé này rời khỏi mìnnh.Waring: Công với thụ không cùng huyết thống…
Tình yêu vốn không trọn vẹn,nhưng không có nghĩa là không thể.Có thể được đong đầy bởi nước mắt và nỗi đau,nhưng dám yêu,dám giữ lấy,cướp lấy từ tay định mệnh...Cuối cùng con người ta vẫn tìm về trong hạnh phúcBản lĩnh,mạnh mẽ và kiên cường....tình yêu mới có thể níu giữ.Tương lai mù mịt không thể khỏa lấp hai trái tim thuộc về nhau,đập trong nhịp đập của nhau........…