Đừng yêu nữa ! Em mệt lắm rồi
" Nếu yêu nhau xin đừng làm nhau nhau tổn thương, nếu không yêu thì xin hãy buông chứ đừng níu kéo sẽ đau lắm cho người con gái phải ghánh chịu "…
" Nếu yêu nhau xin đừng làm nhau nhau tổn thương, nếu không yêu thì xin hãy buông chứ đừng níu kéo sẽ đau lắm cho người con gái phải ghánh chịu "…
Ryoma chết, cậu buông xuôi mọi thứ, cha mẹ cậu chết rồi, không còn gì níu kéo. Nhưng cứ tưởng sẽ gặp Diêm Vương, thế quái nào lại quay lại năm nhất Seigaku? Em trai đâu ra vậy?? Đời trước đâu có em, sao đời này lại có rồi??! Quan trọng nhất là nó làm đảo lộn cuộc sống của cậu rồi!!??…
Cố Sâm ,sinh ra vốn rất đẹp. Từ nhỏ là viên kim cương được nâng niu, xong toàn mọi mặt.Lớn lên lại càng tuấn tú trở thành người trong mơ của mọi người con gái và đàn ông !!!H phải làm sao đây. Cậu không thích như vậy.Hàng triệu Mỹ nữ.Hàng vạn đàn ông muốn ta !!!!!…
! TRUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CÓ THẬT ! tui viết truyện này là để move on , có thể buông bỏ mọi thứ toàn tâm toàn ý thật lòng yêu thương người mới . Về cái cảm giác hồi đó , tui muốn lưu giữ 1 kí ức thật đẹp , để về sau , tui sẽ không còn cái cảm giác hụt hẫn , cái cảm giác nuối tiếc khi ngày đó không níu kéo cậu ấy..…
Năm tuổi, vì mất lý trí mà đã gây ra một mối hận ngàn năm, trong lúc Thiên Lãnh dành đồ chơi với Tiểu Hàn chẳng may làm sứt trán đối phương.Tiểu Hàn khóc ầm ĩ: "Cậu có biết tớ mà bị sẹo thì chẳng ai chú ý đến tớ nữa không? Tớ sẽ méc bố mẹ cậu cho mà xem..."Thiên Lãnh thấy thế, hoảng hốt dỗ ngọt:"Tiểu Hàn ngoan nào! Đừng méc bố mẹ tớ nhé, cậu muốn tớ làm gì cho cậu cũng được hết!"Tiểu Hàn nghe thấy thế, mắt sáng long lanh:"Hứa nhé! Vậy cậu phải luôn nghe theo lời tớ nói. Ký vào đây đi!"Trên tờ giấy nguệch ngoạc mấy nét chữ trẻ con : Lãnh Lãnh sẽ là của Tiểu Hàn mãi mãi."Thiên Lãnh:"Ờ, ký thì ký!" 20 năm sau, thảm họa xảy ra...Tiểu Hàn hất khuôn mặt xinh đẹp, phất phơ tờ giấy của 20 năm trước, gạt tóc nũng nịu:"Vết sẹo này là do cậu gây ra, còn cái này nữa, cậu phải chịu trách nhiệm!"Thiên Lãnh:"Tớ nhớ hồi đó không để lại sẹo mà, tờ giấy đó không phải trò con nít sao?"Tiểu Hàn:"Ờ thì vết sẹo này do tớ tự gây ra, nhưng giấy trắng mực đen rõ rành rành thế này, sao cậu phải chối. Vậy nên tớ sẽ lấy cậu, cậu là của tớ!"Thiên Lãnh:"..."----------------------------------------------------------------------------------------------------------------Trước giờ toàn thấy Trúc Mã bắt nạt Thanh Mai nên giờ muốn thử ngược lại. Truyện lần đầu viết, thấy được thì cmt hoặc vote ủng hộ tinh thần con Au nha!…
chuyện tình cảm không hồi hết của 2 Idol nhà BANGTAN giữa hyung khó ở MIN YOONGI và thỏ cơ bắp JEON JUNGKOOK. ngọt sâu răng couple chính JEON JUNGKOOK & MIN YOONGI…
Ngược"Hiện tại đã Anh 40 tuổi - Em vẫn như thế vẫn tươi trẻ , xinh đẹp nhưng chỉ mãi dừng lại ở tuổi 24 ""Như 1 vì sao sáng , Em tỏa sáng khắp bầu trời đen ấy - Thật gần mà lại thật xa , Anh lại chẳng thế níu kéo em lại , dù chỉ là 1 chút "…
Thích một người căn bản không dám thổ lộ, đợi đến khi cả hai cảm xúc hỗn loạn nghĩ rằng bản thân người nọ không thích chính mình, đến lúc tuyệt vọng sợ người đó vuột mất khỏi tầm mắt rồi mới chầm chậm không rõ ràng mà níu giữ lại. Yêu, một chữ dễ đọc nhưng không dễ làm.…
"đến đây làm gì ?""bỏ tao ra""không có em làm sao anh sống được ?"mình viết mình cũng hỏng hiểu mình viết gì đâu nên keme nó đi há.Chuyện mình viết trong những ngày bị rảnh nhìu chút nên hỏng ra đều đâu. (viết gì đam mê hỏng qutam thành tích lắm đâu)…
Một viên đá nhỏ xô bồ giữa vòng đại dương ,năm dài tháng rộng cô đơn rồi một ngày có một con rồng nhỏ tìm thấy viên đá nhỏ trong đống bùng binh,con rồng ấy lại nâng niu viên đá như bảo bối xoa dịu đi trái tim đã sớm tổn thương của viên đá ấy.…
Cre idea gốc: @baogiobamacuoinhauMình sẽ gỡ fic nếu writer gốc cảm thấy khó chịu.…
*Couple:-Phạm Ngọc Hoài An x Trần Nguyễn Hoài Thương*Author: Bọt***"Em sẽ về Việt Nam cùng chị chứ?". Thương nhỏ giọng thủ thỉ, mắt lơ đãng nhìn về phía cửa sổ bám đầy tuyết trắng.An nhẹ nhàng vòng tay qua eo nàng, kéo nàng sát lại gần mình. "Đương nhiên là em sẽ về. Chị đi đâu thì em theo đó." Thương đưa tay nghịch vài lọn tóc ả, giọng nói như đang chất vấn: "Còn cha em thì sao? Em định bỏ mặc bác trai thế à?""Em nghĩ là em nên sống vì bản thân mình một lần, Thương ạ. Em đã nghe lời cha suốt từng ấy năm là quá đủ rồi." Ả nũng nịu vùi đầu vào hõm cổ nàng. "Em mệt lắm!". Mùi hương dễ chịu đặc trưng mà chỉ mình nàng có khiến cho ả cảm thấy vô cùng thư giãn. Cơ thể ả bất giác thả lỏng. Ả thích mùi hương này quá, chỉ muốn giữ nó cho riêng mình.Thương xoa đầu An rồi tiếp tục hỏi: "Còn Minh Tâm với Nhật Ân nữa, em định bỏ mặc họ luôn sao?""Họ không có em vẫn sống tốt đó thôi.""Chị nghĩ là họ cần em lắm đấy.""Còn em thì cần chị!" Ả đặt nhẹ nụ hôn lên môi nàng.…
LỜI DẪN: 〈 TRÍCH ĐOẠN NỔI BẬT. 〉 Đức Anh say mê ngắm nhìn dáng vẻ thanh tao nhã nhặn của người yêu khi cầm cây vĩ cầm trên tay, tưởng như thượng đế để một thiên thần như em hạ cố mà đến bên Đức Anh làm cho cuộc của anh từ chỉ viết học hành và luyện tập giờ đây vẫn còn nhiều thứ phải làm hơn. Em dạy Đức Anh biết thế nào là tình yêu, là trưởng thành trong mặt cảm xúc, tuy vậy đối với Đức Anh từ lần đầu tiên gặp mặt em làm cho con tim đang tổn thương của anh chữa lành nhờ điệu nhạc du dương từ cây vĩ cầm của em. Đức Anh chậm rãi đến bên Thục Anh, luồn tay vào xiết lấy vòng eo em ôm trọn người thương vào lòng, Thục Anh hơi cựa quậy quay sang hỏi: "Làm sao đấy, Đức Anh?". Đức Anh cười cười thốt lên: "Không sao, chỉ là em đẹp quá thôi.", Thục Anh định đứng dậy thì bị anh kéo lại ngồi lên đùi anh, bầu không khí trong phòng đột nhiên mờ ám đến lạ, điều hòa vẫn bật nhưng sao nóng thế nhỉ? Đức Anh rướn người nâng khuôn mặt người yêu lên, môi chạm môi chỉ là cái chạm nhẹ nhưng nó lại mang vẻ nâng niu trân trọng. Đúng lúc, Thế Đan bước vào: "Hai bây, ra ăn cơm kìa mẹ gọi...", nội tâm Thế Đan gào thét trước cảnh này giá như tao chưa từng bước vào đây thì hay biết mấy, cmn mù mắt bố rồi.…
Hắn là thiên chi kiêu tử, tao nhã tôn quýHắn bình sinh nguyện vọng là:Nhất, đem nàng nâng niu trong lòng bàn tay đauNhị, đem nàng hàm ở miệng che chởTam, giống như trênTứ, đem nàng hấp bạo sao nóng đôn rau trộn ănBản chuyện xưa giảng Đại Hôi sói ăn luôn tiểu bạch thỏ, JQ bắn ra bốn phía…
- Cách diễn đạt tình cảm của anh rất khác so với em, nhưng em biết đấy, anh vẫn luôn ở đây, đồng hành cùng em.Law đặt lên trán của chàng trai nhỏ một nụ hôn nhẹ - một nụ hôn chứa đựng sự nâng niu và trân trọng của một tình yêu chân thành.Bầu trời đêm hôm nay, thật quý giá.…
Giàu có, xinh đẹp, tài năng, được mọi người thương yêu, cưng chiều từ bé cho đến già, có dàn anh trai cực phẩm bên cạnh và đặc biệt được chồng nâng niu như bảo bối trên tay thì liệu bạn sẽ trở thành người như thế nào? Thái Na Mỵ Du của tác giả tôi chính là người có tất cả những gì nói trên và là một người mà ai nấy cũng phải yêu quý, nể phục.…
"Khoảng cách giữa người với người luôn là xa xôi, cách trở. Chỉ là muốn níu kéo chút gần gũi giữa hai trái tim thôi đã trăm ngàn khổ khó, nói chi đến những chuyện lớn lao..."(Một fic đã viết rất lâu, đáng ra mình đã định bỏ em nó nhưng khi bình tâm lại, đó vẫn là quá khứ xinh đẹp của mình, kỷ niệm hông có tội mà...)…
Ở đây có one short do con nhỏ này quá vã, tất cả đều là tưởng tượng, không áp vô thực tế, tui dựa vào một vài yếu tố để xào thành truyện, mong mọi người đón nhận trong hoan hỷ nhó 🥰😚💅!!!!💓…
"Nếu ngày mai tớ chết thì sao nhỉ?"Tôi ngẩng đầu nhìn em, lòng trĩu nặng. Hinata cười ngây ngô đáp lại, tựa như những dòng chữ nắn nót em ghi trên mẩu giấy chỉ đơn thuần như vệt nắng thu óng ánh, hay một cơn gió lang thang không chốn về.Tôi nắm lấy tay em, siết lấy thật chặt, mười ngón đan xen nhau.- Tớ không biết, nhưng chắc chắn, tớ sẽ níu cậu lại.Mắt em đỏ hoe, tôi chết lặng.....Hinata bị sang chấn tâm lý sau vụ tai nạn khiến em mất đi người cha. Em không nói, hai chân bị liệt và từ chối tiếp xúc với bất cứ ai.Cho tới khi em gặp lại cậu bé năm ấy.Kageyama cao ráo, điển trai, là người đã mang cho em hi vọng duy nhất.Anh gối đầu lên đùi, lặng lẽ siết chặt tay em, cánh môi mềm mại hôn miết lên từng ngón tay mảnh khảnh.- Đừng cố rời khỏi tớ nữa..Em vò đầu chàng trai nọ, tay khó khăn viết ra một dòng trên giấy.- Tớ không đau.Anh không nói gì, chỉ đón lấy cây bút kia, viết xuống một dòng chữ nhỏ xiêu vẹo.- Tớ đau.Em nhìn anh chăm chú, hai gò má đỏ bừng.Lại một mùa thu nữa đi qua, cái chết đối với em dần trở nên đáng sợ..Sợ sẽ không được gặp anh, được nắm tay anh, được nghe anh thủ thỉ về bao chuyện thú vị trên đời..Sợ..sẽ không thể nhìn thấy anh lần nữa.Gặp được anh là điều may mắn nhất trên đời..Thương anh nhiều, Kageyama Tobio.Kí tên.Kageyama Shouyou.…
The Kept nghĩa là: "Kẻ được giữ lại giữa muôn vàn đổ vỡ, được ánh sáng âm thầm che chở khi số mệnh lẽ ra đã buông tay."---Em lớn lên cùng tiếng gõ của đêm,Những linh hồn gọi tên mình như món nợ cũ.Tuổi hai mươi hai chưa kịp thành hình dáng,Đã học cách thở khẽ giữa cửa u minh.Có người đứng đó, không xua tan bóng tối,Chỉ lặng im khi bóng tối tràn về.Giữa khoảnh khắc mọi thứ đều vụt mất,Bàn tay ấy vẫn nắm lấy không buông.Không phép nhiệm màu níu chân số phận,Chỉ có một người chọn đứng rất lâu.Giữa muôn kiếp sống từng rơi vào ngõ tối,Em còn ở lại nhờ nắm lấy một bàn tay.---"Phật nói rằng kiếp trước phải ngoái lại nhìn nhau 500 lần mới đổi lấy được một lần gặp gỡ cho kiếp này, vậy cho hỏi. Phải ngoái đầu lại bao nhiêu lần, bao nhiêu kiếp để được bên nhau đến quãng đời còn lại?"---❗️Truyện chỉ là tưởng tượng của tác giả, không có thật, hư cấu, nghỉ gì viết đó, không cổ phí cho bất cứ hành động tiêu cực nào. Nhắc lại, mọi tình tiết trong truyện chỉ là tưởng tượng của tác giả và hoàn toàn không có thật, vui lòng không gán ghép ra ngoài đời thực, Cảm Ơn.…