Yêu em bằng tất cả những gì anh có
Anh yêu cô ,cô yêu anh ta , anh ta yêu người khác Chuyện tình tay ba đắng quá em nhỉLiệu còn tình yêu nào níu kéo nam chính hay không để anh tin rằng cuộc đời này ko vô nghĩa như vậy…
Anh yêu cô ,cô yêu anh ta , anh ta yêu người khác Chuyện tình tay ba đắng quá em nhỉLiệu còn tình yêu nào níu kéo nam chính hay không để anh tin rằng cuộc đời này ko vô nghĩa như vậy…
Bé Miku đáng yêu và bạn của cô í...…
* toàn văn kết thúc, cảm tạ các độc giả nhỏ đối với Kiều Kiều ôn tồn ca hậu ái, a a cộc! Tiếp đương hiện ngôn « nàng như vậy đẹp như vậy » *【 khí phách hung tàn lưu manh lão đại vs nũng nịu bạch phú mỹ; theo mọi người nói là cao ngọt 】Nũng nịu bạch phú mỹ Thẩm Kiều, bị liếm máu trên lưỡi đao lưu manh đầu lĩnh Tạ Thanh coi trọng.Đêm nào, hắn hung dữ đem nàng ép góc tường, dao bổ dưa vỗ nàng tuyết nộn non gương mặt nhổ ngụm vòng khói: "Hôn ta một cái, ta liền thả ngươi!"Tiểu mỹ nhân dọa đến nhánh hoa run rẩy: "Tiểu ca ca, cầu ngươi dịu dàng một chút, ngươi, ngươi đem ta dọa sợ..."Có thể nam nhân lại càng nghe nàng khóc vượt hưng phấn: Dáng dấp câu người không tính, liền khóc đều TM dễ nghe muốn mạng!Không được không được, cái này không thể thả, tuyệt không thể thả..."Không cho phép khóc, lại khóc ta liền hôn ngươi!"Thẩm Kiều vạn vạn không nghĩ tới, lúc trước cái kia mỗi ngày dữ dằn muốn hôn nàng tiểu lưu manh, lại là ngày mai thiên chi kiêu tử, kim cương nam thần, nên nói nàng không may đâu, vẫn là gặp vận may đâu?【 nhỏ kịch trường 】Tạ Thanh: "Kiều Kiều, ngươi thích nam nhân kia, ta liền hủy đi nam nhân kia, ngươi nói xong sao?"Thẩm Kiều: "Tốt tốt tốt, kia ta thích ngươi tốt!"Tạ Thanh: "..."Liền, hai người kết làm tình nhân.…
Lớn lên ở một ngôi làng quê nghèo trong một gia đình mà cha tôi vật lộn với chứng nghiện rượu, mẹ tôi với gánh nặng nuôi sáu đứa con. Sâu thẳm trong lòng, tôi luôn khao khát một mái ấm yêu thương, một người cha dìu dắt, che chở, một người mẹ nâng niu và vỗ về.Khi tôi lớn lên, nỗi khao khát ấy chuyển thành khát khao tình yêu lãng mạn, khi trái tim tôi bắt đầu những rung động dịu dàng đầu tiên.Những bài thơ tôi viết trở là những rung động, những phản chiếu nhỏ bé về từng giai đoạn cuộc đời. Mỗi bài thơ đều mang trong mình hành trình tìm kiếm tình yêu. Đó là những bài thơ không bao giờ được gửi đi, được sinh ra từ những khát khao tôi giữ kín cho riêng mình, từ những cảm xúc chưa bao giờ lớn lên thành những mối quan hệ thực sự.Những câu thơ này vang vọng trái tim tôi, một trái tim từng lặng im, khao khát và ký ức, giờ đây rộn ràng nhịp đập của tình yêu. Có những câu thơ được viết từ rất lâu trước khi tôi gặp người gần đây cho tôi rung động mãnh liệt nhất, nhưng cũng dịu dàng và đằm thắm nhất. Và hơn sau bốn mươi năm, chính rung cảm này đã cho tôi biết rằng cuộc hành trình tìm kiếm tình yêu đích thực của chính mình, chẳng qua chỉ là cuộc hành trình tìm kiếm chính mình mà thôi. Với khám phá đó, tình yêu của tôi không hề phai nhạt; nó đã trở nên sâu sắc hơn, vững chắc và thanh thản hơn. Tôi không còn tìm kiếm "anh ấy" để trao gửi tình yêu này nữa. Thay vào đó, tình yêu sâu sắc này sống trong tôi, không thể lay chuyển và trọn vẹn. Khi tìm thấy chính mình, tôi đã tìm thấy tình yêu.…
Fanfic: [Em là sự thương xót cho linh hồn tôi]Tác giả: Alice Charlotte Trên bầu trời là những áng mây trắng muốt, là bầu trời xanh thăm thầm cùng tiếng đập cánh của những chú chim bồ câu. Là tự do, là hạnh phúc tuyệt đối mà anh hằng mong ước. Dưới chân là tiếng gào thét của nhân loại, là tiếng cầu xin trong tuyệt vọng cùng xác thịt trộn lẫn với nhau cùng những cơ thể chồng chất lên nhau- biến dạng tới không còn nhận ra. Là khung cảnh mà còn đáng sợ hơn cả địa ngục được diễn tả trong những trang sách Sự tội lỗi, dằn vặt gặm nhắm lấy linh hồn của anh như những con sâu mọt đục khoét thân cây, chậm rãi từ từ giết chết nó. Ấy vậy mà trong những suy nghĩ ngập tràn bóng tối ấy, thứ ánh sáng duy nhất hiện lên trong anh lại là hình bóng của cô. An ủi vỗ về lấy anh như những ngày tháng cả hai còn nhỏ, chút ánh sáng ấy trong tiềm thức là thứ duy nhất níu giữ anh lại mà không chìm sâu vào tuyệt vọng hoàn toàn..."Thế giới này mới thật tàn nhẫn làm sao nhưng anh vẫn yêu em"(Truyện được viết dưới pov của Eren Jeager)…
"Cậu biết tình yêu là gì không?" - Jin hỏi."Biết chứ. Tình yêu là...khi trái tim hoà chung một nhịp với người mình thích, tần số của họ gặp được nhau. Và thế là họ yêu nhau" - Joon nói"Thế thì tớ cũng đang yêu" - Jin cười khúc khích."Yêu ai?""Yêu cậu, yêu BTS, yêu mọi thứ xung quanh, yêu bản thân tớ, yêu cả vũ trụ này"Namjoon ngẩn người. Hình như là thế thật, tình yêu dường như chẳng cần gói gọn trong tình cảm với một người. Cậu vẫn có thể yêu chiếc hoa, cái cỏ. Cậu vẫn có thể yêu bản thân này, yêu vũ trụ nơi linh hồn cậu bắt đầu.__________________________________________________________________________________Đây là truyện tình bạn, không phải tình yêu, nhưng vì mình quan niệm rằng tình bạn giữa những đứa con trai vẫn có thể có những hành động như ôm, hôn, nắm tay nên đảm bảo sẽ có những tuyến tình cảm siêu ngọt, siêu soft.Và hạn chế ship couple kiểu romance ở truyện mình, do mình không thích.Các couple ở tag…
Vẫn là san /or kang/ đã truyền cho mình cảm hứng làm moodboard◀đây là những moodboard mình tự edit▶↪take out with full credit✔@-jenjinius…
Mới lần đầu viết truyện thôi nên có gì sai sót thì thông cảm cho au nha. Yêu mọi người nhiều😙😙Tóm tắt: Câu chuyện về một vị bác sĩ và cô gái bị bạch tạng. Hết! Còn lại thì tự đọc ha. Nhân vật đều thuộc OC, cốt truyện cũng của au, đừng mang đi chỗ khác, nếu muốn mang đi hãy nói với au và ghi nguồn.(Về vụ ra chap mới thì lâu lắm mới ra được do au lười bẩm sinh thôi, thông cảm....)Ai đọc xong để lại cho au cái ngôi sao nho nhỏ ở góc trái màn hình và cmt để au có động lực tiếp tục. Au biết mấy mem rất chi là dễ thương, đáng yêu, tốt bụng, đẹp trai đẹp gái mà. Follow au nữa, fl au thì au sẽ fl lại cho. *níu chân người đọc fic* Đừng bơ au mà…
- Chúng ta chi tay nhau đi - hắn nói với giọng lạnh lẽo- Tại sao vậy em thấy chúng ta vẫn tốt mà mới hôm qua anh còn nói anh yêu em nhiều mà bây giờ tại sao lại.... - Nó nói với giọng níu kéo - Cô lầm rồi người tôi yêu chính là Tường Vi- hắn nói rồi kéo tay Vi đi rồi mỉm cười nói với nhỏ - mình đi em Tối hôm đó là một ngày mưa tầm tã nó không ngờ đã mở lòng vì một người con trai vô cảm như vậy nó quả là có mắt như mùSáng hôm sau nó thức dậy như không có chuyện gì xảy ra nó quyết định sẽ quên đi tất cả và không mở lòng với ai. Câu chuyện tưởng chừng như kết thúc nhưng không dừng lại ở đó nó còn ....…
Thẩm Ngôn Khanh cưới Yến Ninh vào cửa, nàng hạnh phúc vì có được như ý lang quân. Cho đến khi nàng chết, chết vì chén tổ yến mà hắn đưa cho nàng. Lúc đó nàng mới hiểu, mình không phải là người trong lòng của hắn, chỉ là một kẻ râu ria mà thôi.Trọng sinh quay lại từ đầu, Yến Ninh khóc nhào vào trong lòng Sở vương Phượng Hoài Nam.Phượng Hoài Nam làm hoàng thúc ba mươi năm, thần quỷ đều không có ai dám thân cận hắn.Cứng đờ ôm tiểu nha đầu nũng nịu không muốn xa rời hắn, hắn đen mặt ném mạnh hôn thư của Thẩm gia vào mặt của Thẩm Ngôn Khanh"Mắt chó của ngươi mù à! Đây là thê tử của bổn vương!"Đời trước, nàng chết ở trước ngựa của hắn. Đời này, hắn cho nàng một đời nuông chiều.…
Thì đã có người nói rằng, Zeka đi mid của nhà HLE là một chú cá, còn xạ thủ Gumayusi của nhà HLE cũng là một chú cá mòi-yusi, chuyện này đáng yêu lắm, dần dần ai cũng gọi cả hai là bộ đôi hai con cá, mà hai con cá thì là Song Ngư, đúng không FFFFFFFFF. Đùa thôi, nhưng mà hint của Zeka với Gumayusi hơi bị chất lượng đấy, nếu có người nào đu Gumayusi nũng nịu như tôi sẽ có thử tìm qua Zeka x Gumayusi, dám bảo đảm rằng nó rất real - tái bút bởi người ship hai bạn. "Nè Khoai lang, cậu đọc bài này chưa?" "Tớ đọc rồi, nó chẳng sai ở chỗ nào cả, có đúng không?" "Ừ, chẳng sai chút nào."…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
- Hành lang khách sạn dài tựa như không có điểm cuối, cô chạy chân trần khiến váy cưới cọ vào mắt cá chân, để lại cảm giác ẩm và nặng, như thể đang có thứ gì đó níu cô lại.Cô dừng trước một cánh cửa. Không nhìn số phòng, cứ thế gõ dồn dập. Bên trong có tiếng bước chân chậm rãi vọng ra, cánh cửa chợt mở.Anh chàng bên trong đứng đó, tóc còn ướt, mùi xà phòng lẫn với mùi rượu chưa tan. Anh nhìn cô - không ngạc nhiên, cũng không vội. Như thể mọi chuyện lạc quỹ đạo này vốn dĩ sớm muộn gì cũng xảy ra. Nhìn bộ dạng nhếch nhác của cô từ đầu đến chân. "Tôi đâu gọi dịch vụ?" Thịnh hỏi, khoé miệng nhếch lên cười, trong ánh mắt lộ rõ vẻ khinh khỉnh.Trang hít một hơi, cảm giác cứ như cô bị hút hết hơi thở vậy."Làm ơn hãy giúp tôi"Ngoài hành lang, có tiếng gọi tên cô. Không lớn. Nhưng đủ rõ để cô biết thời gian của cô không còn nhiều.Thịnh nghiêng người, nhường ra một khoảng trống."Vào đi"Trang bước qua.Cánh cửa khép lại, rất nhẹ.-…
- sao lại đối tốt với em như vậy?- anh nợ em một mạng, cần lấy thân báo đáp- thân anh? em không cần . cứ viết chi phiếu.- vậy anh nói lại. em nợ anh một mạng, em cần lấy thân báo đáp. thân thể em... ưm... anh rất cần , hơn nữa anh không cần chi phiếu. chỉ cần em...---------Thế giới ruồng bỏ họ khiến họ cô đơn đến tột cùng, ôm nỗi đau mà tìm đến vực thẩm. Trước lúc gieo mình vào nơi tăm tối, bàn tay người kia đã níu lại. Hai con người tìm thấy nhau như tìm thấy cả thế giới.- Em ở đây , anh cảm thấy thật tốt.- anh ôm em như thế em cảm thấy cả thế giới đều đang ôm em.…
Năm Giang Hạ 16 tuổi,cô gặp Lưu Hoài Việt,một chàng trai dũng cảm cứu người bất chấp nguy hiểm bản thân.Lần thứ hai gặp anh trong hoàn cảnh vô cùng éo le.Chiếc áo đồng phục bị dồn nén quá cỡ bởi nhiều lớp áo bên trong đã không thể chịu nổi nữa mà rách ra khiến cô chỉ muốn đội quần lên đầu cho xong.Cứ thế,duyên phận đã níu lấy hai cuộc đời,hai số phận.Một thiếu nữ hồn nhiên,yêu một chàng trai ưu việt,đầy khí phách đã trở thành bí mật không thể giấu,ai ai cũng đều biết... "Giang Hạ là mùa hạ của dòng đời,còn Lưu Hoài Việt là kẻ ích kỉ mãi mang mùa hạ ấy trong tim."…
Sợi dây duyên nợ kiếp ấy quá mỏng manh mà đã gãy gánh, hai người yêu nhau phải âm dương cách biệt.Thanh một lòng ra đi, chỉ mong người thương bình an cả đời, Dũng dùng nửa đời người cầu xin Phật tổ chỉ mong một lần ngoảnh đầu.Trải qua bao nhiêu kiếp số trả nợ nghiệp báo, kiếp này có duyên tương phùng, ngỡ là sẽ đến được với nhau.Anh là thầy giáo, em là học sinh, anh đã lớn khi em còn quá nhỏ, đạo đức con người là vách ngăn.Là níu lấy hay là buông.Hay thật sự chỉ cần ngoảnh đầu lại là đủ.…
Vì uống say, đôi mắt cậu long lanh một cách kỳ lạ.Cậu níu lấy tay người trước mặt, ngước mắt hỏi khẽ:- Chúng ta... tình là gì đây?Người kia dừng lại một nhịp, rồi đáp:- Đồng đội.Cậu cụp mắt xuống, nở nụ cười nhẹ đến mức như tan trong gió.- Vậy... à."Trích từ một câu chuyện trong tuyển tập.…
Joong là người đàn ông sống lý trí, giỏi giang, có tương lai rực rỡ và luôn hướng đến đỉnh cao danh vọng. Dunk là chàng trai chân thành, dịu dàng, một lòng hướng về người mình yêu. Họ từng bên nhau trong những năm tháng thanh xuân đẹp nhất, yêu nhau trong thầm lặng, nuôi mộng xây tương lai từ những cái nắm tay vụng về sau cánh cổng ký túc xá.Thế nhưng, ánh hào quang càng chói lóa, Joong càng quên đi nơi từng xuất phát. Cậu chọn sự nghiệp, chọn bước đi một mình trên đỉnh vinh quang, để lại phía sau người con trai đã từng vì cậu mà từ bỏ cả tuổi trẻ.Dunk không níu kéo. Không trách móc. Cậu chọn cách rời đi lặng lẽ, ôm theo một tình yêu chưa từng được gọi tên giữa ánh đèn sân khấu.Nhiều năm sau, Joong có tất cả: danh tiếng, tiền tài, quyền lực. Nhưng khi mọi thứ lắng xuống, cậu mới nhận ra... thứ cậu thiếu suốt đời này, là một người từng đứng ở sau, yêu cậu không cần đáp lại.Một đời không em - là một đời Joong mang theo nuối tiếc.Một đời Dunk rời đi trong lặng thinh, giữ trọn lời yêu chưa từng thốt ra.---…
Là câu truyện ngắn nhẹ nhàng , tình cảm của cô dành cho cậu khiến cô mù quáng mà chạy theo cậu, mà níu giữ cậu lại, nhưng mọi thứ đã muộn màng.…
Geminifourth đã cưới nhau đc 1 năm Gemini 26 tuổiFourth 24 tuổi Gia đình hai bên pk gọi là gia thế hơi bị khủng Có thế sẽ có cảnh 🔞 nên mn hãy cân nhắc trc khi đọc nhe…