Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên khác: Falling KingdomsNguồn và Bản Quyền Tác Phẩm : M.R.Tác Giả : M.R.Thể Loại : Tình Cảm, Chiến Tranh, Drama ...Trong ba vương quốc của Mytica, ma thuật từ lâu đã bị lãng quên. Và trong khi hòa bình, khó khăn lắm mới có được, đã tồn tại trong nhiều thế kỷ, một tình trạng bất ổn chết người giờ đang trào dâng theo một cách hoàn toàn khác. Khi những người cai trị của từng vương quốc đang níu giữ lấy quyền lực, cuộc đời của một vài đối tượng bắt đầu biến đổi một cách tàn bạo ... và bốn nhân vật chính, những người thuộc hoàng gia và phiến quân, tìm thấy số phận của họ mãi mãi hòa quyện vào nhau.…
Tác giả: Phong Đích Linh Đanghttps://truyenwikidich.net/truyen/tong-ta-hang-ngay-qua-nhien-co-van-de-WRhNNu8h7BnoWy5%7E________________________________________Văn án: Làm việc chăm chỉ, làm "con nhà người ta" suốt mười mấy năm trời, mãi đến khi lên Tokyo học cấp ba, tôi mới đột nhiên phát hiện ra dàn anh em họ hàng thân thích của mình toàn là... siêu nhân thể thao.Đứa thì đi đánh bóng chuyền, đứa thì đua xe đạp chuyên nghiệp, đứa tham gia đội bóng rổ, đứa lại gia nhập CLB tennis... Mà lạ lùng ở chỗ, đứa nào đứa nấy đều dắt tay nhau vào tận giải quốc gia mới chịu cơ.Sau mấy lần đi xem thi đấu để cổ vũ... tôi bắt đầu thấy cái cuộc sống thường ngày của mình nó cứ "sai sai" thế nào ấy.Cuối cùng cũng có một ngày, sau khi tận mắt chứng kiến những màn trình diễn "thần thánh" trên sân, tôi quyết định thành lập: Trung tâm nghiên cứu những thực thể phi nhân loại.Đội trưởng: là tôi; tổ viên: cũng là tôi luôn. Đối tượng quan sát bao gồm: cậu em họ Hinata Shoyo, đàn em Onoda Sakamichi, anh bạn thanh mai trúc mã Kuroko Tetsuya, cậu hàng xóm Echizen Ryoma, và cả ông chú Sakuragi Hanamichi nữa.Thế nhưng cái tổ chức này... vừa mới thành lập chưa bao lâu đã phải giải tán, ngay sau khi tôi thấy cậu hàng xóm nhà mình có thể bay lượn với một ngọn lửa bùng cháy trên đầu.-- Nghỉ! Nghỉ hết! Dẹp đi chứ làm ăn gì tầm này nữa! Đằng nào cũng có người dùng được cả siêu năng lực rồi, cái thế giới này còn cần gì đến khoa học nữa! Cần gì xe đạp với chả xe pháo?! Tôi không thèm làm nhà khoa học nữa đâu! Tôi đi vẽ truyện tranh thiếu niên (shounen manga) đây!…
~ Tác giả: Ayumi Amamiya Ngân.~ Đôi lời giới thiệu: Đây là một tuyển tập đoản ngôn tình (đoản cực ngắn chỉ giới hạn một đoạn nhỏ) và truyện ngắn tình cảm lãng mạn (một truyện ngắn có thể chia làm một hay vài chương) do chính tác giả sáng tác. * * *"Chuyện tình yêu muôn màu muôn vẻ, mỗi người một hoàn cảnh, không ai giống ai. Vui có, buồn có, tiếc nuối đau thương cũng có. Có người gặp đúng người đúng thời điểm, được người yêu thương che chở, hạnh phúc biết bao! Thế nhưng cũng có người gặp sai người hay là gặp đúng người nhưng sai thời điểm. Kết quả để lại một câu "chia tay" đầy nuối tiếc, cái ôm lạnh lẽo chẳng đủ níu giữ nhau. Vào lúc ấy, sự ra đi lặng lẽ của cả hai có lẽ là giải pháp tốt nhất...Trên thế gian này có đủ mọi mùi vị. Một người đủ trưởng thành trong tình yêu là khi họ đã nếm trải đủ mọi gia vị đó. Ngọt ngào như đường mật, đắng chát như vị thuốc Bắc, cay nồng như mù tạt, mặn mà hơn muối và chua lét hơn chanh. Hạnh phúc mĩ mãn là khi được nắm tay người mình yêu thương nhất đi khắp thế gian, đến ngọn đồi đón gió, nơi có một căn nhà nhỏ trồng đầy hoa, rồi bên nhau đến cuối cuộc đời. Vì trải qua bao sóng gió, thăng trầm, chỉ mong đợi những ngày bình yên như thế. Dẫu có khó khăn cũng sẽ không sao, chỉ cần chúng ta tin tưởng nhau, yêu thương nhau thì không gì có thể chia cắt chúng ta cả.Người định mệnh của chúng ta sẽ xuất hiện vào lúc chúng ta không ngờ nhất, vì thế cho nên, hãy kiên nhẫn chờ đợi, ai cũng xứng đáng có một hạnh phúc cho riêng mình."…
Lúc nhận ra người đó quan trọng liệu có kịp níu kéoLiệu họ sẽ ra sao khi 1 người đuổi 1 người chạy #### Đây là fic đầu tay của mk nha Mong m.n ủng hộ@@@…
Aether đánh mất người em gái yêu quý của mình. Người thân còn lại của anh, báu vật anh nâng niu không thể tìm thấy.Lang thang không biết bao nhiêu năm tháng, cuối cùng, Aether đã tìm được sự hiện diện của đứa em gái thân thương nơi thời không lạ lẫm.…
Cho đến giờ không có anh sẽ chỉ còn mình em đơn độc dưới cơn mưa này. Em vẫn còn non trẻ nên em rất sợ, rằng mọi thứ sẽ nhanh chóng kết thúc. Rõ ràng đã biết tất cả nhưng vẫn mãi tìm anh. Bây giờ dừng lại thôi. Liệu tất cả sẽ kết thúc? Cả những giọt mưa và những giọt nước mắt của em. Ướt đẫm dưới cơn mưa. Em không muốn phải run rẩy dưới sự giá lạnh này. Thật sự rồi sẽ 1 ngày nào đó, những giọt mưa lạnh giá này sẽ trở thành những giọt nước mắt ấm áp khẽ rơi xuống? Em sẽ không sao đâu. Sẽ chỉ là cơn mưa rào trong chốc lát mà thôi. Gặp gỡ được anh, những kí ức chứa đựng nhiều hạnh phúc. Sẽ không phai nhòa dưới cơn mưa phải không? Khi cơn mưa đang rơi kia ngừng, khi đó hãy gặp lại nhau nhé. Hãy trở lại bên nhau với nụ cười trên môi nhé. Giờ đây, em sẽ chỉ đang bị ướt đẫm mà thôi. Ngay cả, thậm chí em không có đủ sức lực để mở chiếc ô. Nhưng em biết, hãy chỉ khóc 1 lát thôi. hãy hướng đến những cơn mưa. Để anh không thể thấy những giọt nước mắt u buồn của em. Chúng ta... Từ đây... Tạm biệt nhé... Anh không biết tại sao, anh lại chìm đắm trong em nhiều đến thế. Anh cũng không biết tại sao. Anh không biết nữa. Anh muốn phát điên lên. Không ai có thể ngăn anh lại được. Khi em trao cho anh ánh mắt ấy. Anh đã chìm đắm mất rồi, làm ơn hãy níu kéo anh đi em à. Đêm nay, 2 ta không thể kiểm soát bản thân nữa đâu. Cho đến khi trái tim anh thôi không còn đập. Anh sẽ bảo vệ em, xin đừng rời xa anh. Đây không phải chỉ là 1 lời hứa thoáng qua đâu. Anh phát bực khi nhìn thấy những thằng khác cứ tiếp cận em. Anh l…
Hán việt: Tinh tinh lạc tiến lê hoa líTác giả: Sủng MệTình trạng: hoàn thành Số chương: 50 chươngThể loại: hiện đại, thanh xuân vườn trường, sủng, ngọt, he, 3s, song khiết, tình cảm, nguyên sang, ngôn tìnhEditor: Huang YanBìa: Hắc Thiên LungTình trạng: đang editNgày đào hố: 28/03/2021**Bìa của chị Hắc Thiên Lung tặng nè, cảm ơn chị nhiều!!!❤❤❤Văn án:Trong 18 năm, Trần Tinh Lạc vẫn luôn là một thiếu gia sống tiêu sái tự tại, cuộc sống như thế lại đột ngột kết thúc vào một ngày kia.Nghe nói người được gửi nuôi là tiểu thư Cố gia, từ nhỏ được cưng chiều trong lòng bàn tay mà lớn, nhất định là một tiểu cô nương điêu ngoa tùy hứng nũng nịu lại làm cao.Cuối cùng, Trần Tinh Lạc nhận được một cô gái mềm mềm mại mại như con thỏ nhỏ.Phòng của con thỏ nhỏ ngay bên cạnh phòng cậu. Từ đó đối với cậu lúc rãnh rỗi ngoài việc chơi đùa với ổ thỏ của riêng mình, thì chính là ngồi một góc trên sofa ở phòng khách cùng mẹ xem TV.Trần Tinh Lạc luôn nghĩ rằng, bộ dạng mềm mại này của cô chính là kiểu dễ bị ức hiếp, khi bị khi dễ cũng chỉ biết ngồi trong góc trút giận. Cho đến một ngày ở trường, thỏ con đem một người đánh cho tàn phế, mấy cô gái khác khóc lóc kể lể trong phòng làm việc.Trần Tinh Lạc nhìn không được, đành giúp cô thu thập tàn cục.Sau đó, trên hành lang, cậu nắm lấy cổ tay của Cố Khiển Quyển, cười nói, "Khóc thật dễ nghe, về sau có tôi che chở cậu."Cô gái nhỏ không phục, lại cắn môi đỏ mặt.Đáng yêu như một ngôi sao nhỏ từ trên trời rơi xuống…
chỉ là tôi thích em.(chắc tui drop mấy bộ kia rồi, tui bí ý tưởng viết quá á..tui viết nháp một đống nhưng mà nó không có hợp lý nên tui viết truyện khác để đọc lun hé😊)…
Dưới tán cây bồ đề, hòa thượng đứng im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức tường đỏ cũ kỹ, nơi những vết nứt như ghi lại dấu vết thời gian. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, tâm hồn chợt xao động, hình bóng người hắn yêu hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Dù đã từ bỏ tất cả để tìm đến Phật pháp, nhưng nỗi nhớ vẫn không thể dập tắt, như những chiếc lá bồ đề nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo cảm giác không thể quên. Những chiếc lá vàng úa khẽ rơi, chạm nhẹ lên vai áo như lời thì thầm của gió. (giọng yếu ớt, đôi mắt hướng lên tán bồ đề)"Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn được sống dưới bóng cây này... cùng nàng, mãi mãi bình yên."(bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, giọng nghẹn ngào)"Thiên Thiên, bồ đề này chứng nhân cho ngàn kiếp luân hồi. Nhưng chàng biết không? Trong hàng vạn chiếc lá rơi... không chiếc nào quay trở lại cành."Gió khẽ lay động, mang theo hương hoa thoang thoảng, nhưng chẳng thể xoa dịu sự đau thương giữa họ. Đôi mắt hắn rưng rưng, hai giọt lệ vươn trên má."Nếu ngày ấy ta không chọn con đường này... liệu chúng ta đã khác?""Thế gian này chưa từng có chữ 'nếu'... cũng như trái tim ta, chưa từng dành chỗ cho kẻ lạc đường."…
Chuyện mình viết sẽ có kết hậu danh cho cac ban thích thể loại sủng. Nhân vật chinh có chút nhạt. Ai yêu thích ủng hộ minh 1sao để thêm động lực ra cháp. Truyen copy ý tưởng nhiều nguồn mong moi người thông cảm. Thank!!!…