Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Khi chấp miện về một thứ gì quá lớn sẽ kiến con người không thể buông bỏ mà níu giữ nó hơn cả tính mạng và cứ luôn bất công với chính cuộc sống của mình.Họ bám víu vào cái chấp niệm khờ khạo đấy mà sốngtrong vô định, từ bỏ hết mọi thứ kể cả cuộc đời của họ chỉ vì một thứ gọi là chấp niệm mà quên rằng, người ra đi chỉ thanh thản khi người sống chấp nhận mất mát của người ở lại một cách nhẹ nhàng....Nhưng khi chấp miện quá sâu thì họ chọn cách buông bỏ như thế nào ?…
Nó là một con bé đã từng chịu rất nhiều tổn thương nên mới tìm cách lẩn sang Anh để quên đi những đau buồn, vùi đầu vào làm việc và học tập. Nhưng sau 7 năm , dù đó là khoảng là khoảng thời gian dài đối với mỗi người nhưng với nó chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng không đủ để nó quên đi một người. Sau 7 năm ấy, nó về Việt Nam và gặp hắn_một tên cứng như tảng băng trôi. Tại trường Sissta School sẽ xảy ra những chuyện gì xoay quanh lũ tụi nó và cuối cùng tụi nó có hạnh phúc không? mời m.n đọc truyện nhoaaa ^______________^…
Lưu Ý :Hy vọng câu truyện này sẽ giúp các bạn thư giãn sau những giờ làm việc mệt mỏi. Nếu yêu quý bản dịch của mình, đừng quên ghé qua shop nhỏ của mình "Pinerance "trên tiktok ủng hộ mình để mình có thêm động lực 'đu' thêm nhiều bộ hay hơn nhé Đoàn Cẩn Chi cảm thấy vận may của mình quá tệ , năm ngoài vừa mổ ruột thừa năm nay lại đau răng .Đau răng tuy không nghiêm trọng nhưng nó lại khiến cậu cảm thấy đau chết mất .Khi đau đến mức không chịu được cậu mới chịu nghe lời mẹ lết xác đến bệnh viện nhân dân số ba thành phố để chữa . Khi đến cậu cảm thấy đau khổ không tả nổi đến bệnh viện xong lại cảm thấy không nỡ rời xa . Lý do là bởi vì bác sĩ Dương Thác khám cho cậu quá đẹp trai , đẹp đến mức dù đeo khẩu trang cậu vẫn thấy cuốn hút .…
**Trần Gia Linh** chỉ là một cô gái nhút nhát, rụt rè, không giỏi giao tiếp và luôn ngại bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình. Đôi lúc cô từng tự hỏi, tại sao bản thân không thể mạnh mẽ hơn một chút. Nhưng rồi sau này cô mới hiểu, điều dũng cảm nhất cô từng làm... chính là dám thích anh, dám để trái tim mình hướng về một người mà cô tưởng như mãi mãi không thể chạm tới.**Dương Hoàng Bách** luôn là chàng trai nổi bật trong mắt mọi người-điển trai, học giỏi, chơi bóng rổ xuất sắc, đúng chuẩn "con nhà người ta" mà ai cũng ngưỡng mộ. Biết bao cô gái từng âm thầm để ý, chủ động theo đuổi, nhưng tất cả đều chỉ nhận lại sự lạnh nhạt của anh. Bởi lẽ từ khoảnh khắc nhìn thấy sự bối rối đầy đáng yêu của cô bạn cùng lớp mang tên Trần Gia Linh, trái tim anh dường như đã chẳng còn đủ chỗ để chứa thêm hình bóng của bất kỳ ai khác.*"Em muốn viết nên một thanh xuân có anh, bởi đó là cách duy nhất em đủ dũng cảm để được bước đến gần anh hơn một chút."**"Vậy thì sau này... hãy để tôi cùng em viết tiếp câu chuyện về tương lai của chúng ta."*…
Buổi tối hôm đó, vì công ty đột ngột bắt tăng ca nên cậu về muộn hơn thường lệ. Tin nhắn gửi đi không được trả lời, căn phòng chìm trong im lặng khiến anh dần mất kiên nhẫn. Trong đầu anh chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: cậu bỏ anh rồi.Anh ngồi bệt xuống sàn, móng tay cào mạnh vào bức tường lạnh lẽo như muốn níu lấy thứ gì đó đang trượt khỏi tầm tay. Da tay rách toạc, máu thấm đỏ nhưng anh chẳng hề để tâm. Trán đập mạnh vào tường, từng nhịp đau nhói lan ra nhưng không bằng nỗi sợ trong lòng. Anh khẽ nức nở, giọng run run như một chú cún bị bỏ quên giữa đêm mưa.Đúng lúc ấy, cánh cửa bật mở. Cậu bước vào, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy anh trong bộ dạng thảm hại ấy. Cậu hoảng hốt chạy lại, chưa kịp lên tiếng thì anh đã lao tới ôm chặt, vòng tay siết đến mức run rẩy."Vợ... vợ về rồi hả?"Giọng anh nghẹn lại, đầu dụi sâu vào ngực cậu như tìm nơi trú ẩn."Đừng bỏ theo mà... theo sai rồi... theo sẽ ngoan, sẽ nghe lời vợ, sẽ không làm phiền vợ nữa đâu..."Anh vừa nói vừa nấc lên, nước mắt thấm ướt áo cậu. Tay anh bám chặt như sợ chỉ cần buông ra một chút thôi, cậu sẽ biến mất. Cả người anh run rẩy, chẳng còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn một chú cún con ngốc nghếch, đem cả trái tim đặt vào người mình yêu."Vợ đi lâu quá... theo sợ lắm..."Anh ngẩng đầu lên nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe đầy tủi thân, giọng mềm xuống, mang theo chút làm nũng quen thuộc."Lần sau vợ về trễ... nói theo nghe với nha... theo chờ được mà... chỉ cần vợ đừng bỏ theo là được rồi..."Nói xong, anh lại cúi đầu, ôm …
Chủ yếu về ShinKai, HakuKai, Kaito trung tâm từ lofter, pixivBản dịch chưa có sự cho phép của tác giả.Nếu fic nào bị trùng lặp của các đồng nhân khác hãy nói mình để thay thế fic khác…
Thiên Ân và Hoài My là đôi bạn từ nhỏ,họ lớn lên và yêu nhau,họ học cùng trường và làm việc chung công ty.....Buổi tối hôm ấy..trước ngày 14/2...Ân hẹn My ra quán cà phê họ hay uống,My hỏi Ân:-Anh có biết ngày mai là ngày gì không?-Ơ..ngày gì cơ...?- Có thế mà anh không nhớ sao?..My nhìn Ân chằm chằm với giọng khó chịu..-Anh đùa đấy...ngày mai mình đi dạo nhé em..anh sẽ có món quà cho em anh hứa đấy..My nũng nịu nhìn Ân rồi cười tít mắt*hôm sau*My gọi địên thoại cho Ân...1 lần......2 lần....3 lần...không bắt máyMy bắt đầu lo lắng và 1 cuộc gọi lại làm My chợt giật mình..-Alô..anh đấy sao...sao anh không bắt máy...làm em lo lắm,khi nào đi vậy anh..-Em à! anh xin lỗi nhé...anh bận...Ân đáp với giọng ấp úng- Anh đã hứa với em mà anh thất hứa vậy sao....My quát...Tút...tút...tút...1 cái cúp máy ngang làm My nóng giận...cơn ghen lại nổi lên..My gọi lại 2-3 lần nhưng vẫn thuê bao...My nghĩ thầm..(Không gọi cho anh ấy...để anh ấy khi nào biết lỗi gọi cho mình thì thôi)…
Xin chào đằng ấyĐây là một nơi để tự cày hàng cho bản thân trong fandoms CountryhumansVăn phong không có gì quá đặc biệt, nói chung là niube mới lon ton vào tập viết lách. Mong được chiếu cố thêmTôi có nhận Req nhưng khi nào hoàn thành thì là chuyện khác…
Mình xin đăng một số thông tin liên quan tới pokemon. Cảm ơn tác giả của những bài viết này.😀 Từ chương đầu tiên đến chương Usokkie - Nguồn mình lấy trên kênh fb:" Thế Giới Anime " và kênh "Thế giới Anime - Foreve" và kênh "VietNam Trainer Guild " .Xin chân thành cảm ơn. Những chương tiếp theo là tự mình tìm hiểu được.…
📌Tập truyện đầu tay của YingTôi là Diệu Diệu anh ấy là Hải Lục✨, người ta thường nói, 7 năm không cưới sẽ chia tay, tôi đã làm được- níu anh ấy lạiBộ truyện đầu tay của mình nhá 🏷 cùng mình đón đọc 🤲🌥…
Niu ý : đánh răng and đặt lịch khám với bác Đen Tít để đề phòng cho mọi trường hợp :))Cân nhắc : namxnam, không hợp thì thuê bao vui lòng nhấm phím 'back' :>…
"Mark Lee không hề yếu đuối tẹo nào. Cậu "rắn chắc" như titanium, "không thể bị phá vỡ" như nokia 3310, lạnh lùng như đá tảng và vững vàng như mảnh gỗ. Nhưng bất cứ khi nào cậu thấy Lee Donghyuck đầu gối của cậu đều bắt đầu run rẩy và tim của cậu thì bắt đầu đập nhanh hơn và cậu không thể thở nổi."Original fic: https://my.w.tt/UiNb/BQestid1wKAuthor: HansolholicTrans+Edit: GemiAn99Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không đem ra ngoài!Happy Valentine ❤…
• Tên truyện: Luôn Dõi Theo Em• Tác giả: Kiều Ân Nhu• Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Nhẹ nhàng, Ngọt, SE• Số chương: 1• Trạng thái: Đã hoàn thành •Văn án:Tình đầu, là hương vị của một ly trà sữa ngọt ngào, pha chút vị đắng của cà phê.Tình đầu, là khi những cảm xúc yêu, thương, nhớ, giận, buồn, hận lần đầu len lỏi vào tim.Tình đầu, là mối tình một thời thanh xuân em trân trọng, nâng niu những xúc cảm trong veo, ngọt lịm.Nhưng tình đầu không phải tình cuối, nồng nhiệt nhưng chóng vánh và mau phai.Sau này, em sẽ gặp nhiều người khác nữa...Nhưng,Thanh xuân của em, chỉ dành trọn cho anh thôi!----Các bạn đọc xong, thử ấn nút sao màu vàng phía dưới sẽ thấy điều bất ngờ đấy!Thật mà! Nhuu không lừa ai bao giờ đâu hihii :>…
Tên gốc: 先吃饭吧Tác giả: 煮鱼饭Editor: Hết Nước ChấmCậu ấm Chúc Hành Dã x Chủ trang trại nuôi bò Mạch ĐôngCông trà xanh, nũng nịu × thụ dịu dàng thẳng namNông trại du lịch của Mạch Đông đón một cậu thiếu gia nhỏ.Thiếu gia này thật đẹp trai, biết làm nũng, biết làm việc nhanh nhẹn, lại không sợ bẩn.Mạch Đông: "Rất tốt! Rất có tinh thần!"Thiếu gia: "Anh ơi, anh thơm quá."Chúc Hành Dã là một kẻ nhát gan, ngày đầu tiên bị mẹ "lưu đày" về quê, ông chủ nông trại đã đưa cậu về nhà. Mạch Đông mạnh mẽ, biết nuôi bò, biết lái máy gặt, còn biết gọi cậu là "Bé Ngoan".Sau này Chúc Hành Dã phát hiện, Mạch Đông gọi mình "Bé Ngoan" cũng giống như gọi chó mèo hay trẻ con vậy.Chúc Hành Dã: "Anh ơi, anh không thể chỉ gọi mình em là Bé Ngoan thôi sao?"Mạch Đông: "Lại sao nữa đây, đại thiếu gia của tôi?"Chúc Hành Dã × Mạch Đông, bối cảnh vùng Trung Nguyên, một câu chuyện ngọt ngào nho nhỏ bắt đầu từ hiểu lầm do phương ngữ, xoay quanh cuộc sống thường ngày trồng trọt, nuôi bò và yêu đương.…
...Đâu cần phải ngại ngần ?Chúng ta còn trẻ.Còn cả tương lai trước mắt.Sợ gì mà không xõa ????Chỉ lo sau này không lấy được lại những ký ức này thôi.....Cậu có thể dùng cả quãng đời còn lại để yêu tớ.Còn thanh xuân của chúng ta, cứ tận hưởng đi !Tuổi trẻ đáng giá là bao ?Bởi quãng thời gian đó, trôi qua nhanh lắm !•••••Title: Tuổi trẻGenre: Classroom, schoolife, A18, tình yêu học tròAuthor: Nguyệt LinhLịch đăng truyện: Bất thườngCharacters: a18Couple: allWarning: + Fic mang yếu tố dìm hàng các nhân vật và gán ghép+ Fic có đủ thể loại: Từ Đam đến Bách và Ngôn tềnh :v+ Các tình tiết không có thật hoặc chỉ dựa trên đời thực-"Ngoảnh đầu nhìn lại, vẫn họ ở đó, ta vẫn ở đây, chỉ có thời gian đổi thay. Liệu có thể nắm giữ được bao nhiêu.Thanh xuân như nước - dù cố níu kéo cũng sẽ chảy qua kẽ tay."-[Drop]…
Đạo Đức Kinh (tiếng Trung: 道德經; phát âm tiếng Trung: nghe (trợ giúp·chi tiết)) là quyển sách do triết gia Lão Tử viết ra vào khoảng năm 600 TCN. Theo truyền thuyết thì Lão Tử vì chán chường thế sự nên cưỡi trâu xanh đi ở ẩn. Ông Doãn Hỷ đang làm quan giữ ải Hàm Cốc níu lại "nếu ngài quyết đi ẩn cư xin vì tôi để lại một bộ sách!", Lão Tử bèn ở lại cửa ải Hàm Cốc viết bộ "Đạo Đức Kinh" dặn Doãn Hỷ cứ tu theo đó thì đắc đạo. Do đó, Đạo Đức Kinh còn được gọi là sách Lão Tử.…