(Junhao) Tiên học lễ, hậu học văn
Anh lớp trên Moon Junhwi × em lớp dưới Seo Myunghofic học đường vui vẻ vui vẻ, chắc thếTrừ Junhao thì tất cả là bro…
Anh lớp trên Moon Junhwi × em lớp dưới Seo Myunghofic học đường vui vẻ vui vẻ, chắc thếTrừ Junhao thì tất cả là bro…
Lên ngay con mã Ti I Zi hàng dưới liền Dự là sẽ nhiều thứ mới lạ đó…
Mọi người hãy để lại bình luận khi đọc truyện để cổ vũ tác giả có động lực sáng tác nha.Tên truyện: Hồi sinhThể loại: Đồng nhân phimRatting: 18+Kiếp trước thờ ơ. Kiếp này níu chặt.Kiếp trước đơn thuần. Kiếp này mưu mô.Kiếp trước yêu không dám mở lời. Kiếp này yêu trong tính toán.Một đời đã bỏ lỡ tình duyên, liệu kiếp sau, lỗi lầm khi xưa còn tái hiện.*Cảnh báo: trong truyện có một số tình huống nhạy cảm, bạo lực, hãy cân nhắc trước khi xem…
Sau ánh đèn rực rỡ của fan meeting, nơi tiếng hò reo vẫn còn vang vọng nơi hậu trường, có hai người không vội bước ra ánh sáng. Chỉ một cái liếc mắt là biết đứa kia đang định giở trò. Một lời nũng nịu, một nụ hôn trêu đùa, rồi lại hóa nghiêm túc đến nghẹn tim. Ở một góc tối, giữa thế giới náo nhiệt, Auau và Save tìm được một khoảnh khắc chỉ dành cho hai đứa. Và lần này, P'Auau thắng. Nhưng em nhỏ... cũng chẳng buồn phản kháng.…
Nếu em hỏi vì sao anh buồn, anh có thể trả lời, em hỏi vì sao anh vui anh cũng có thể trả lời... Còn nếu em hỏi vì sao anh yêu em thì anh chịu. Ờ thì đúng là buồn, vui là cảm xúc, yêu cũng là cảm xúc nhưng mà nó đặc biệt lắm, mấy ông bác học như Eo Bớt, Niu Tơn còn chưa lí giải được thì anh tuổi gì ?Anh yêu em vì anh yêu em, còn em thì sao, em yêu anh vì cái gì ?-Chàng hàng xóm tôi yêu-Lời tác giả: lần đầu viết truyện ngắn, phê bình thoải mái au sẽ rút kinh nghiệm, mong mấy bạn bình chọn nếu thích nhá…
Chàng 1 thái tử mang khí chất thế vương nhưng lại rất thích du ngoạn. Lạnh lùng như băng khí thế bức người đó chính là Hoàng Anh Thiên Yết hoàng đế tương laiNàng 1 cô nương xinh đẹp, dịu dàng như ánh sao sáng. Nàng cũng lạnh lùng không kém Thiên Yết . Một ngày không ai hỏi nàng cũng không có nói chuyện a. Đó là thiên kim nhà họ Trịnh . Trịnh Xử NữHai tảng băng níu gặp nhau. Va phải nhau!! Liệu nó sẽ rời khỏi nhau?? Hay dính lấy nha không rời đây !!??…
Văn án:Hộ săn bắn Tháo Niễn Tử (tháo cối xay) dùng con mồi đổi hồi tới một người nũng nịu tiểu nương tử, lại mỹ lại bạch còn vượng phu, từ nay về sau đi lên cẩm tú lộ.A Âm yếu ớt tùy hứng, khi dễ hắn cả đời. Hắn lại vui vẻ chịu đựng, đem kiều nhuyễn công chúa thỏ phủng ở lòng bàn tay, che chở sủng nịch.1v1, song c, đại lão thô ráp hán cùng thiếu nữ xinh đẹp tử ngọt ngào hằng ngày, sinh động, có tư có vị, hữu tình có nghĩa!Nội dung nhãn: bố y cuộc sống nông nghiệp văn ngọt vănNhân vật chính: Lâm Uyển Âm, Minh Hạo…
Huỳnh Ngạn Nhi là một tiểu thư được nâng niu, chiều chuộng trong một gia đình với tài sản bạc ngàn, nhưng dù được thương yêu là thế, cô cũng chẳng thể chống lại chữ "môn đăng hộ đối". Số phận đã trêu người khi để cô nhìn thấy Trần Thiện Tâm, nhưng lại để Cao Đức Minh nhìn thấy cô. Ba trái tim, hai tình yêu, nhưng chỉ một người được hạnh phúc. Sau tất cả, phải chăng tình yêu và lý tưởng phải lùi bước nhường ánh hào quang cho quyền lực và vật chất?…
- xoạc nhau không nàng??- dâm tặc! lão tử là con trai !có một người dù là chưa từng gặp mặt nhưng lại cho ta thật nhiều khuân bậc cảm xúc.có lẽ trong cuộc đời của nhiều ngườicũng đã từng vì một ai đó mà khóc thật nhiều!đã từng vì một ai đó mà điên cuồng níu giữ.đã từng vì một ai đó mà bỏ mặc thế giới nhộn nhịp ngoài kia.đã từng vì một ai đó mà bất chấp tất cảđã từng một ai đó mà không màng cả tính mạng!nhưng suy cho cùng cũng chỉ là ĐÃ TỪNG liệu sau này mình có thể là của nhau nữa không ?…
-Tại sao chị lại lừa dối tôi!-hyojin nổi giận cô thật không dám tin mà,cô bỏ đi mặc kệ những lới níu kéo van nài của Solji,tất cả đã hết rồi.-Le!Nghe chị nói đã tất cả không như em nghĩ đâu!le!LE!!!.......-chị đã thất bại trong ván cờ của thần chết và cũng thua cả trong trò chơi tình ái,tất cả đã kết thúc và chỉ một lúc nữa thôi pamsa sẽ đưa linh hồn của Solji cho Hỷein.…
Vào một buổi nắng chớm mùa hè khi tiếng ve còn râm ran kêu inh ỏi, những nhành hoa phượng đỏ rụng trước sân trường. Tiếng trống tan học vang lên, kéo theo tiếng cười nói xôn xao. Áo trắng lướt qua sân, ai đó cúi nhặt một cánh phượng ép vào trang vở, ai đó đứng lại lâu hơn, nhìn lên tán cây như muốn ghi nhớ mùa hè này thật sâu. Có những lời chưa kịp nói, những ước mơ còn dang dở, lẫn trong nắng và gió mà trôi đi. _Ninh Bình _ 3/9/2024…
Một cô gái, dưới ánh nhìn của một kẻ si tình, có lẽ luôn đẹp hơn tất cả những gì vốn có.Không phải bởi nàng quá rực rỡ, mà bởi từng ánh mắt, từng cử chỉ rất khẽ của nàng đều được trái tim người kia nâng niu thành một mùa nhớ.Người ta thường nói mùa xuân là mùa của những nụ hoa đầu tiên.Nhưng với tôi, tình yêu lại bắt đầu từ một buổi sáng đầu thu, khi giữa những dịu dàng rất khẽ của gió và ánh sáng, có một cô gái lặng lẽ bước vào lớp học - và cũng lặng lẽ bước vào tim tôi.…
Buổi sáng thường trôi qua nhanh, nhưng đôi khi lại đọng lại những khoảnh khắc khiến người ta chẳng nỡ rời xa. Jihoon vẫn nằm im trong vòng tay Hyukkyu, giả vờ ngủ để níu giữ chút ấm áp cuối cùng. Ngoài ban công, chú mèo Maru lặng lẽ quan sát, như kẻ thứ ba hiểu chuyện hơn ai hết. Đây là một mẩu chuyện nhỏ, dịu dàng như hơi thở đầu ngày, nơi một cái hôn vụng trộm có thể trở thành lời hứa dài lâu.…
❌ Không dựa vào người thật, chống chính quyền ❌ Không dựa vào thực tế ✅Theo ý tưởng của tác giả ✅D9- D10 đi yeah1✅Dựa theo chương trình atvncg nhưng không giống với thực tiễn ✅33 anh tài -1 otp…
Sau khi ba tôi mất, họ hàng đã thi nhau xâu xé chiếm đoạt hết toàn bộ tài sản mà cả cuộc đời ba tôi gầy dựng nên rồi đuổi cổ tôi ra khỏi nhà. Vì muốn lấy lại mồ hôi công sức của ba mà tôi một Omega ương bướng đã chấp nhận lấy một người đàn ông bị liệt nửa người.___Truyện chỉ là hư cấu, lưu ý hành động được kiểm soát bởi chuyên gia.…
Tản văn, câu chuyện sưu tầm...…
Chạy được một đoạn thì Triết Hân gặp Dật Vỹ đang đứng nhìn ra cửa sổ một cách xa xăm. Thấy cô, Dật Vỹ toan bỏ đi thì cô níu tay anh lại-"Anh Dật Vỹ anh phải đi thật sao?"Cô nói-"Đúng"-"Em không muốn xa anh."-"Không thể".-"Em yêu anh."-"Không thể." Nói xong cậu bỏ đi.Triết Hân bật khóc rồi hét to lên sau bóng lưng cậu -"Nhất định là có thể ".…
'Yêu là quan tâm, là nâng niu trân trọng . . .' anh nói.'Yêu là mãnh liệt, là kiêu ngạo . . . ' hắn nói.'Yêu là chiếm hữu, là ích kỷ . . .' cậu ta nói..Nhưng trên đời này, mấy ai có thể làm trọn vẹn chu toàn một chữ YÊU? Mấy ai biết đằng sau sự hào nhoáng của tình yêu đó là những tổn thương ?....Những tâm hồn với nhưng trái tim đầy tì vết không ngừng tìm kiếm nhau, khát vọng nhau, nhưng, đồng thời cũng không ngừng thương tổn nhau... dây dưa không dứt... đau khổ triền miên... đâu mới là một kết thúc rõ ràng cho tất cả?ps: đây là truyện NADL và một người bạn hợp tác làm, lần đầu đăng tải, mong được ủng hộ ~ ( O v O ) ~ thân ái.…
eo ôi cái này nó cứ dở hơi thế nào í...…
Hoá ra yêu một người lại là chuyện đau lòng đến vậy. Một người yêu, người kia hờ hững. Kẻ đứng ngoài rốt cục cũng chỉ nhận tổn thương. Anh đã rời đi, em không níu giữ, lời hứa có sâu đậm đến mấy nhất định rồi cũng sẽ quên. Chúng ta đã yêu cuồng nhiệt, không còn gì phải ân hận. Yêu điên cuồng, ngây dại, ai cũng từng trải qua. Tình yêu đó nhất định sâu đậm, dù cho có chịu bao nhiêu tổn thương vẫn không rời bỏ. Đến khi tưởng chừng đã đến cuối cùng, lại một lời nói rời xa nhau. Vậy là xa mãi mãi. Yêu....…