Mộng Cảnh
Giấc mơ nào rồi cũng lụi tàn trước ánh bình minh, để lại cho ta những kí ức thoáng qua mỗi buổi sáng. Nhưng có những giấc mơ như những lời sấm, để lại cho con người ta những xúc cảm khó lòng tìm được tại hiện thực.…
Giấc mơ nào rồi cũng lụi tàn trước ánh bình minh, để lại cho ta những kí ức thoáng qua mỗi buổi sáng. Nhưng có những giấc mơ như những lời sấm, để lại cho con người ta những xúc cảm khó lòng tìm được tại hiện thực.…
Tác Giả : Mạch BắcTranslator: Tiểu TriệuThể loại: Cổ Trang, thanh mai trúc mã, SEVăn án: Năm ấy, Phương Thanh Mai mười sáu tuổi.Nhìn thấy Phương Thanh Mai say rượu lảo đảo đứng dưới tán một cây mai, tay vẫn níu lấy một cành mai, còn khe khẽ ngâm nga một khúc hát, Trần Phượng Chương không tự chủ được liền cúi mặt xuống, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm thử "quả mơ xanh" ấy (Thanh Mai còn có nghĩa là quả mơ xanh) sau đó dùng môi ngậm chặt, đuôi mày khóe mắt, đều mang theo sự nồng ấm dịu dàng như nước.Trang sức đỏ tươi diễm lệ, áo cưới rực rỡ như lửa.Trong tiếng nhạc vui vẻ rộn ràng, hắn nhìn nàng trên môi khẽ nở nụ cười, bên tai nhẹ nhàng vang lên giọng nói do dự dịu dàng của những ngày ấy, tháng ấy, năm ấy:'Trường Can chung một xóm, vui đùa chẳng sầu bi.Chàng phi ngựa tre đến, mơ xanh ném nhau cười."…
Tác giả: Phong Duy (NiuNiu)Thể loại: đam mỹ, cổ trang, hài, nhất công nhất thụ.Độ dài: 2 quyển, mỗi quyển 10 chương + 8 ngoại truyện.Nhân vật chính: Việt Lăng Khê, Tịch Viêm, Tịch Nguyện, Tịch Thiên...Chuyển ngữ: San San…
Mỗi con người sinh ra và lớn lên đã được định sẵn cho mình một số phận khác nhau: kẻ nghèo hèn, người giàu có. Số phận đã định đoạt chúng ta không nên trách móc bất kể điều gì. Nhưng những gì ở hiện tại ta có thể níu giữ trân trọng để nó không tuột mất. Nếu buông lỏng nó chúng ta muốn níu lại hay cố tìm nó sẽ chỉ ở xa mãi nơi con người không thể tìm nữa…
Giữa biết bao con người liệu ta có gặp dk nhau? Gặp nhau rồi liệu có bên nhau dk k? Bên nhau rồi sẽ ra sao? Có hạnh phúc k? Con người đến dk với nhau cx bởi cải duyên phận còn bên nhau hay không là do bản thân chúng ta. Chỉ cần gió thì chuông sẽ kêu...Chỉ cần niềm tin hạnh phúc sẽ đong đầy........Hãy trân trọng những gì mik đang có bởi có thể 1 ngày nào đó mik sẽ mất đi. Không có hì có thể bên ta mãi mãi nếu ta không giữ gìn,nâng niu,trân trọng và bảo vệ chúngNgười làm bạn cườilà người yêu bạn.........nhưng.......người làm bạn khóc mới là người bạn yêuHãy theo dõi câu chuyện này bởi mik sẽ viết thật chân thật,gần gũi vs c/s. Các bạn cứ thoải mái cho lời bình để mik biết mà cố gắng nhé. Thanks very much…
Delphinium - Hoa phi yến: Phi yến nhẹ nhàng và thanh thoát, vẻ đẹp của nó tựa những quý cô cao sang ở Anh giữa thế kỉ 18. Loài hoa xinh đẹp mọc lên từ máu đổ cho sự trừng phạt bản thân của tướng Ajax.Disclaimer: Mọi nhân vật đều không thuộc về tớ nhưng câu chuyện là của tớ.Beta: yumi_truc312…
Vương Quốc Dicnonius -Vương Quốc Xinh Đẹp Và Thịnh Vượng. Đồng thời nơi đây là cội nguồn của ma thuật. Nơi đây được cai quản bởi bốn vị thần : Ma Thần Vương Devolis Thiên Thần Vương Aatrash Tinh Linh Vương Celeste Nhân Vương DadelrusHọ là con trai của nữ giáo hoàng Neobastra. Trước khu chết , bà đã giao thiên mệnh bảo vệ vương quốc cho bốn người con trai. Bốn người anh em quyết định lập một giao ước để cả bốn chủng tộc chung sống. Nhưng họ lại rơi vào lưới tình của một cô gái có tên là Historia . Vì tranh giành cô gái ấy mà họ đã phá bỏ giao ước . Chiến tranh xảy ra. Bằng cách xen vào cuộc chiến và phong ấn bốn người họ , cô gái ấy đã kết cuộc chiến. Nhưng để làm được điều kì diệu ấy, cô đã phải hi sinh bản thân. Sau hàng nghìn năm, phong ấn đã bị phá bỏ. Thanh thánh kiếm năm xưa vẫn còn nhưng không ai xứng đáng cầm nó. Liệu cô gái kia có 1 lần nữa xuất hiện…
Níu kéo có mang lại hạnh phúc…
hay vl…
Big otp…
" chúng nó yêu nhau à? "…
trong bóng tối.…
Khi chấp miện về một thứ gì quá lớn sẽ kiến con người không thể buông bỏ mà níu giữ nó hơn cả tính mạng và cứ luôn bất công với chính cuộc sống của mình.Họ bám víu vào cái chấp niệm khờ khạo đấy mà sốngtrong vô định, từ bỏ hết mọi thứ kể cả cuộc đời của họ chỉ vì một thứ gọi là chấp niệm mà quên rằng, người ra đi chỉ thanh thản khi người sống chấp nhận mất mát của người ở lại một cách nhẹ nhàng....Nhưng khi chấp miện quá sâu thì họ chọn cách buông bỏ như thế nào ?…
Nói về cuộc đời cô gái…
em cún nũng nịu…
"Tôi muốn bảo vệ nụ cười đó!""Muốn níu giữ cảm giác ấm áp khi ở bên họ!""Muốn mãi mãi ở bên cạnh họ!!""Sự ích kỷ đó......liệu có thể không?""Tôi là ác quỷ đến từ địa ngục sâu thẳm.""Là sao chổi sẽ mang vận rủi cho mọi người xung quanh.""Là vết nhơ không thể xóa của bộ tộc."…