MA CÀ RỒNG! EM YÊU ANH
Xin lỗi các reader thân mến!! Lâu lắm Au không xuất hiện nên mọi người hận Au lắm nhỉ :)))…
Xin lỗi các reader thân mến!! Lâu lắm Au không xuất hiện nên mọi người hận Au lắm nhỉ :)))…
Hai người cãi lộn với nhau trong đêm bạn lớn không níu kéo mà để anh bé bỏ đi, cậu bất chợt quay về quá khứ sau một giấc ngủ dài, Ngọc Chương là con cả trong một gia đình quyền quý, còn anh bé là người ăn kẻ ở cho nhà Ngọc Chương rồi mọi chuyện sẽ Như nào thì đọc truyện rồi bic nhó:3…
Nữ hào? Chưa thấy qua nam nhân ngoạn nữ hào sao? Biết cái gì kêu tự tiêu khiển tự nhạc sao? Biết cái gì kêu cùng người phương tiện không bằng cùng bên ta liền sao?Nhân yêu? Lão tử chính là nhân yêu ngươi năng tính sao đi! Quốc gia na con pháp luật quy định võng du ngoạn nhân yêu hào phạm pháp !Ghê tởm? Ngươi bằng nói, chính mình đều cảm thấy được ghê tởm, lão tử êm đẹp một cái ngũ hảo tứ mỹ ngây thơ thanh niên bày đặt nũng nịu mềm nhũn tiểu nữ sinh không thích, cố tình liền thần kinh thác loạn thích thượng ngươi này đại lão gia, ta thật sự là ghê tởm đều muốn ói ra!Huynh đệ? Không có khả năng, ngươi trong lòng cũng hiểu được, ta và ngươi chỉ có ba loại lựa chọn, tình nhân, cừu nhân hoặc là người xa lạ...Tự hành bài loan nhân yêu đồ đệ? ?…
"Anh yêu em.""Cố Tiêu Thành à, anh nói lại đi.""Từ Hân Nghiên, anh yêu em!" - Tay anh nhẹ nhàng chạm nhẹ lên đầu mũi tôi, có lẽ suốt cuộc đời này tôi sẽ chẳng bao giờ quên dáng vẻ dịu dàng ấy."Em chưa nghe rõ!" - Đầu tôi hơi lắc nhẹ, toàn bộ gương mặt đều là vẻ nũng nịu, hờn dỗi đối phương."Hửm, sao bé con không nói yêu anh?"Khuôn mặt tôi tươi cười trở lại, nở một nụ cười mà tôi cho là rạng rỡ nhất thế gian."Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh,..."Tôi lặp đi lặp lại câu nói đó, em yêu anh sao? Nếu mà phải nói cả trăm cả nghìn lần câu nói đó mà phải xuống địa ngục, tôi cũng xin tự nguyện, vì khi đó tôi có thể khoe khoang với lũ quỷ về thiên đàng, dù chưa từng đặt chân đến đó.…
Ở thác Vong Xuyên này có một truyền thuyết. Truyền thuyết kể rằng, bất cứ ai uống phải nước ở thác này đều sẽ quên sạch quá khứ, đau thương, sẽ không bao giờ có thể nhớ lại được nữa. Nếu thật sự như vậy chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Chỉ cần bước một bước thôi là mọi chuyện đều sẽ quên hết nhưng sao y lại chẳng dám. Phác Chí Mẫn cười nhạt, y là đang do dự? Y còn gì để nuối tiếc, níu kéo cuộc đời này sao?''Chúng ta nhất định sẽ gặp lại, nếu trên thế gian này tồn tại thứ được gọi là 'định mệnh'."---◇Hoàn: 1/1/2018.☆Bookcover design by @J-Dalle.⚠️Tất cả mọi chi tiết đều là hư cấu, nhân vật không thuộc về tác giả.❗Vui lòng không đem con mình đi nơi khác.…
"You look lonely, I can fix that.""Bằng cách nào?" Đôi mắt xanh hiện ý cười. Rin sẽ nhớ mãi khoảnh khắc ấy."Bí mật."Theo những gì có thể nhớ, Rin chỉ biết một vài điều khiến trái tim anh rung động. Một trong những người đó - hay "ai đó" - sẽ là Isagi Yoichi. Thiên thần xinh đẹp nhất được Trái đất nâng niu trong vòng tay.-----------Tình trạng: Hoàn thànhOriginal fic: https://archiveofourown.org/works/53835775/chapters/136259839Tác giả: r___osmmry (ao3)Translator: @ddhBản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không mang đi nơi khác.…
Trong gian phòng gỗ hoài cổ, mùa xuân không đến từ những cánh hoa ngoài sân, mà hiện hữu ngay trên vạt áo Hanbok hồng phấn của Sunoo.Giữa bàn tiệc đầy bánh trà và vị ngọt của ly trà sữa hiện đại, có một cậu em út NI-KI chẳng bận tâm đến thế gian, chỉ mải mê thu hết vào tầm mắt bóng lưng người thương. Một người mải ăn, một người mải ngắm; một người tận hưởng vị ngọt đầu môi, một người nâng niu từng sợi tóc rối.Người ta tìm thấy mùa xuân trong sắc đỏ, sắc xanh. Còn Riki chỉ thấy mùa xuân rực rỡ nhất khi nhìn vào đôi má ửng hồng của anh."Mùa xuân của em, hóa ra lại mang sắc hồng của anh."Otp: kisun (Nishimura Riki × Kim Sunwoo)⛔️ VUI LÒNG KHÔNG COPY // KHÔNG REUP // KHÔNG CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
Lúc cô mất đi người thân duy nhát còn lại trên cõi đời, hắn đến và nói với cô " ..Từ sau đi theo tôi. Em sẽ không sợ bị tổn thương nữa". Lúc cô vùng vẫy giữa nổi ám ảnh bao năm qua, hắn bên cạnh cô và nói "Có tôi bên cạnh, tôi cùng em vượt qua ác mộng" Lúc cô cảm thấy yếu đuối nhất với quyết định của mình, hắn khẽ nói rằng "Được, mọi chuyện để anh lo" Lúc cô còn đang buông xuôi với chính mạng sống của mình, hắn lại chỉ một câu " Anh chỉ sợ, em không tỉnh dậy nữa"---------------------------------------------------------Chỉ là bỗng hiện cốt truyện lên trong đầu nên viết ra luôn thôi, túyp truyện cũng không quá mới lạ, có những chỗ còn nhiều thiếu xót. Cảm ơn mọi người đã ghé qua ủng hộ đứa con nhỏ của mình ^ ^ Có gì cứ để cmt lại nhé.…
❝Tuyết tan và anh sẽ thấy mùa xuân❞ - Pandinosaur Lee.VI- Jaehwan-hyung, hỏi hyung, tuyết tan ra thì sẽ thành gì?- Tuyết tan ra thì thành nước chứ gì.- Ầy. Hyung thật khô khan... Sanghyuk muốn đến châu Âu, nơi thật lạnh, để ngắm tuyết. Tuyết rơi rất đẹp, rất dày... Và khi tuyết tan, Jaehwan-hyung, anh sẽ thấy mùa xuân...- ... Rồi, thế thì sao...- Nhưng hyung nói cũng không sai. Tuyết thì cũng chỉ là nước. Rồi tuyết cũng tan. Khi đó đừng nên níu kéo, hãy đón nhận mùa xuân hyung nhé....Ken x Hyuk…
Tác giả: @wjesther (a) và @midnightinyourarea (b)"Cho đến khi mùi hương ấy chỉ còn là tàn dư của một cuộc đời bị bỏ lỡ, người ta mới nhận ra tầm quan trọng của con tim khi gặp được sợi dây liên kết duy nhất. Sẽ không có ai đành lòng rời đi, cũng chẳng có ai bằng lòng ở lại. Thế nhưng hoài bão nơi xa xôi ấy chưa bao giờ mất đi, vậy nên,'hãy sống cho phần của em.'"Pairings: Watanabe Haruto x Park Jeongwoo; Yoon Jaehyuk x Hamada AsahiCategories: Nhiếp ảnh gia x Hoạ sĩ; Du học sinh trao đổi ngành nhiếp ảnh x Sinh viên Nghệ thuật. Warning: OOC, r16, Fluff, SE/ OE.…
* Author : YuumiKagamine* Tên truyện: Nhân duyên là gì?* Thể loại: Cổ trang, lãng mạn... "Duyên phận vốn là một điều gì đó vô cùng kì lạ. Nó dễ dàng mang hai người lại với nhau, nhưng cũng sẵn sàng chia cắt họ nhanh chóng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Không phải ai cũng may mắn tìm được đúng người đi với mình suốt cả cuộc đời, tất cả đều tuỳ thuộc vào duyên số. Nếu đã không có duyên, níu kéo cũng chỉ là vô ích. Nhưng chừng nào cả hai người còn rằng buộc bởi "định mệnh", bởi chữ "duyên", cho dù là đi tới chân trời góc bể vẫn nhất định sẽ tìm được nhau... " ~~Chỉ là oneshot tham dự Golden Week của LOK~~…
Author: SomniumsTranslator: YormineNote: Bản dịch đã có sự cho phép của tác giảOriginal link: https://archiveofourown.org/works/21517990Tóm tắt:Cả hai người họ đã quá quen với điều này - Hyunjung xuất hiện tại nhà Sojung vào nửa đêm sau khi cãi nhau với mẹ cô, đeo chiếc ba lô cũ trên vai và mang biểu cảm vô vọng trên khuôn mặt. Họ đã quen với sự thoải mái, với tình bạn của họ, và với nhau. Như thể hai người họ luôn cạnh nhau để chống lại cả thế giới.Hoặc chỉ làHyunjung nhận ra cô rất yêu người bạn thân nhất của mình từ rất lâu rồi.…
Cp: Fukuzawa Yukichi x Edogawa RanpoCảnh báo ooc, bl. . [Edogawa Ranpo rũ mắt, nhẹ nhàng đếm. "3, 2, 1."Khoảnh khắc anh dừng đếm, cả người lập tức rơi vào một cái ôm ấm áp.Ranpo nâng mắt, níu lấy vạt áo đối phương. "Fukuzawa-san..."] Trích [Cố Hương] by Edogawa Ranpo.Đây là một oneshort về một con mèo tìm về cố hương, tìm về với chú sói bạc của mình.…
🌧️ VĂN ÁN | ĐAM MỸ NGƯỢCTựa đề: Chỉ Còn Vị Ngọt Trong Ký ỨcTác giả: Tương Tư Tưởng Truyện "Chỉ Còn Vị Ngọt Trong Ký Ức", đã đề cập về cuộc tình yêu giữa An Tĩnh và Trì Dã - mang đến sự dịu dàng mà cũng đau thấu.---📖 CHỈ CÒN VỊ NGỌT TRONG KÝ ỨC"Anh từng thích ăn kẹo bạc hà, từng cười mỗi lần em vụng về mở gói kẹo cho anh.Bây giờ anh vẫn còn sống... nhưng chẳng còn nhớ em từng là ai."Em vẫn giữ viên kẹo bạc hà anh thích.Nó tan chậm lắm.Giống như cách em tan chậm trong nỗi đau, khi thấy anh đối xử với em như người dưng.---Và nó là câu chuyện của Một người còn yêu.Một người đã quên.Chỉ còn vị ngọt trong ký ức là chưa tan đi...---Nói về 💔 Một người hy sinh cả thế giới chỉ để níu giữ một cái tên.🕯️ Một người trở về trong trống rỗng, để rồi chẳng biết mình đã từng là cả bầu trời của ai đó. Vậy họ có thể đến với nhau?📖 Đam mỹ ngược, hiện đại, hồi sinh, ký ức, một chiều đau thương - và hành trình đi tìm lại tình yêu từ những mảnh vụn ký ức xưa cũ.--- 💙…
Author : Hạ NhiênParing : HunHan/HanHunRating : K+Disclaimer : Tên các nhân vật hoàn toàn là vay mượn và không thuộc quyền sở hữu của tác giả. Fic được sáng tác với mục đích phi lợi nhuận.Summary :Bất luận là trước đây hay sau này, anh vĩnh viễn cũng không níu giữ được em. Bởi vì em... là gió.Gió cũng sẽ có ngày mỏi mệt, chỉ cần là ánh mắt của anh, gió liền nguyện ý bên cạnh anh cả một đời.Note : Bạn nào muốn hiểu thêm về Thanh Bang hay một vài chi tiết của Thượng Hải mà tui có đề cập đến trong fic có thể tìm hiểu ở đây nha.[http://cuocsongdem123.blogspot.com/p/quyen-luc-cua-trum-xa-hoi-en-khet-tieng.html]…
Milestone số 07 của lễ thành hôn ❝𝐺𝑖𝑙𝑑𝑒𝑑 𝑇𝑟𝑜𝑡ℎ❞ được thực hiện bởi wedding planer @elisint1wonderlandTôi là Lee Sanghyeok. Đây là câu chuyện tôi viết về Jeong Jihoon, về ngôi nhà từng tràn ngập tiếng cười, và về khoảnh khắc mọi thứ vỡ nát. Anh ấy đã xa cách. Tôi cố gắng níu giữ, cố gắng hiểu những cái quay lưng, những khoảng trống trong lòng. Rồi anh ấy ra đi, bỏ lại tôi với nỗi đau không thể gọi tên. Tôi viết những dòng này, như một lời trăng trối cho tình yêu của chúng tôi. Bởi vì, sau tất cả, chỉ còn lại sự trống rỗng ám ảnh.…
Ngược.Con người ta í, khi đã để một người trở thành chấp niệm, thành tín ngưỡng, thành giấc mộng đời mình, thì dẫu cho có đau bao nhiều lần, dẫu cho có tuyệt vọng, mất niềm tin bao nhiêu lần thì vẫn không kìm được mà níu lấy cánh tay một lần Người đưa tới. Dặn lòng bảo "quên đi"Mà rồi... có quên được đâu.Mà rồi vẫn thèm khát được ấm áp trong vòng tay ấy.…
Pairing: Ôn Chu Tác giả: GPWarning: sinh tử văn, sản nhũ"Ngọn lửa âm ỉ trong lòng Ôn Khách Hành đột ngột bùng lên như muốn thiêu rụi tất cả. Hắn biết Chu Tử Thư bị đau là thật, nhưng nếu so với một Chu Tử Thư luôn cứng rắn cao ngạo của ngày thường, Ôn Khách Hành hắn có mơ cả ngàn vạn giấc mơ cũng chẳng bao giờ có cái diễm phúc được nghe thấy ngữ khí nũng nịu yếu đuối này mất. Ôn Khách Hành chìm đắm trong vui sướng, cái cảm giác đường đường chính chính ôm kiều thê vào lòng, khiến y dựa dẫm ỷ lại vào mình, chẳng phải là cảm giác tuyệt đỉnh nhất đối với một phu quân sao?"…
Trong những ngày hạ oi bức, con người ta thường vô thức mong chờ một cơn mưa. Bởi chỉ cần một cơn mưa cũng có thể khiến bầu không khí khó chịu này được xoa dịu.Nhưng đối với Chu Hạ Anh mà nói, mỗi khi cơn mưa xuất hiện, nó kéo lòng cô trùng xuống, bao trùm cô bởi một thứ xúc cảm không biết phải gọi tên thế nào.Cơn mưa cũng không thể bị bắt lấy. Nó chẳng thuộc về ai cả, tự do tự tại. Nó vốn dĩ là như thế. Nếu có chạm được vào những giọt nước ấy, chúng cũng sẽ từ từ tan biến vào hư vô, không cách nào níu kéo.Hạ Anh là nắng ngày hạ.Hạ Vũ là mưa ngày hạ.Có lẽ là do cô quá đỗi mê muội. Nhất thời quên rằng trong cơn mưa không thể có ánh nắng.Vốn dĩ chẳng bao giờ thuộc về nhau.Vĩnh viễn.Ngày viết: 01/06/2026…
✨ writer : ngôn✨ beta reader : k á✨ designer : han✨ rating : [k]✨ pairings : nct's doyoung x blackpink's rosé ✨ category : romance✨ status : finished✨ summary : yêu thương vẫn rất đong đầy nhưng đã phải nói lời kết thúc. cố gắng níu kéo cũng thật sự khó vì suy nghĩ của ai đó đã không còn như trước. ✨ disclaimer : nhân vật trong truyện không thuộc về chúng tôi nhưng số phận của họ khi ở trong này là do chúng tôi quyết định. kèm theo đó truyện được viết với mục địch phi lợi nhuận, mong không mang truyện ra khỏi đây.✨ được trình bày theo phong cách lower case, có thể gây nhức mắt với một số người.…