mùa hạ thoáng qua
em như cơn mưa mùa hạ, cho dù tôi muốn níu kéo cũng không thể.…
em như cơn mưa mùa hạ, cho dù tôi muốn níu kéo cũng không thể.…
truyện này ra đời vì sự vã otp của sốp…
Duyên của trời đành để gió cuốn đi…
Hì..... xin lỗi các bạn nhìu nhìu nha vì đây không phải 1 câu truyện vocaloid mà đây cũng có thể gọi là tâm sự 1 chút của mình và 1 số bạn thân của mình. Câu truyện này không hay nhưng đó là tâm tư của tình yêu tuổi học trò của tụi mình . Mong mọi người giúp đỡ trong quá trình xuất bản các chap truyện ạ ^-^ * cúi đầu *3 năm trước 16 tuổi3 năm sau 19 tuổi Đọc vui vẻ và ủng hộ cho add nha Nếu m.n hỏi add là fan milen thì có trong phần giới thiệu thực ra add không fan ai hết fan ai cũng đc add không ý kiến ^-^…
Viết Nhạc…
Lần đầu viết còn gì mong mọi ng chỉ bảo…
Thế giới này không dịu dàng chút nào nhỉ?…
Ngọt trước đắng sau…
Nhân vật chính - Minh Phong & Minh Trung ❤❤Bá đạo tổng tài & Ôn nhu thụ 😍Đam mỹ vườn trường, H, viết từ câu chuyện có thật... ❣❣❣❣ Thụ với mái tóc nâu bồng bềnh, khuôn mặt V-line, đôi mắt to tròn và tính cách dễ gần.😘Công được coi như một nam thần trường học, diện mạo của a toát lên một khí chất mà khiến người đối diện phải điêu đứng 😂😂 Nhân vật phụ : Thảo Anh - Bạn thân của Minh Phong, là người hòa đồng, vui tính. + Tuấn Duy : Bạn thân của Minh Phong, là động nghiệp cùng công ty, để ý và thích Phong ngay từ khi chạm mặt cậu ! *****************************- Mọi người nhớ ủng hộ và đánh giá truyện giùm mình nha, đây là lần đầu viết đam nên có gì sai sót bỏ qua cho mình nha ~ 😅😅…
Fic tặng…
Năm hai mươi tuổi, cô nhi Diệp Không bỗng được thông báo rằng mình chính là thiên kim thật sự của nhà họ Diệp - danh gia vọng tộc bậc nhất Hoài Xuyên. Nhưng khi trở về, thứ chờ đón cô không phải là một màn đoàn tụ đầy nước mắt, mà là những người thân luôn nâng niu kẻ thế thân trên tận mây xanh, cùng một vị hôn phu tàn tật không ai thèm ngó ngàng.Diệp Không có rất nhiều điều muốn nói.Nhưng trước khi đến đây, viện trưởng đã căn dặn cô hết lần này đến lần khác: "Đừng nói gì cả." Thế nên cô cắn răng, tiếp tục vào vai một cô bé câm quê mùa.Chỉ đến khi được gặp riêng vị hôn phu tàn tật kia và xác nhận rằng mình sẽ không dễ dàng bị đuổi khỏi nhà họ Diệp, cô mới yên tâm cất giọng trong bữa tiệc.Đối với kẻ thế thân vẫn đang được cả nhà họ Diệp coi như bảo bối, cô lạnh nhạt nói:- "Cô đã từng gặp mẹ ruột của mình chưa? Bà ta mắc AIDS, đến tìm tôi vay tiền đấy."Đối với người anh họ vì bảo vệ kẻ thế thân mà thẳng tay tát cô, cô dứt khoát cầm ly rượu ném thẳng qua:- "Anh có tư cách gì mà không nhận tôi? Với cái mặt xấu xí này, tốt nhất anh cũng nên đi xét nghiệm ADN đi, biết đâu cũng chẳng phải con ruột."Đối với bà nội đang ôm ngực, hung dữ mắng chửi cô, cô hờ hững nhếch môi:- "Chưa nuôi tôi lấy một ngày đã bày ra dáng vẻ của người lớn rồi? Trước đây tôi đập viện trưởng đến mức chấn động não mới chịu gọi ông ấy một tiếng 'ông nội'. Bà cũng để tôi đập một lần đi, tôi sẽ nhận bà là bà nội."Cả Hoài Xuyên chấn động!…
góc trò chuyện nho nhỏ…
Hu hu hu, một cái fanfic Tensei Shitara Slime Datta ken X Natsume Yuujinchou quá hay mà bị cho "chết", hu hu hu.=============================Bản thân Natsume Takashi luôn tự hỏi, vì cơ duyên nào trong muôn vàn cá nhân khác cậu lại bị chọn tái sinh vào một thế giới khác, thậm chí còn trở thành một ogre nữa! Sống một khoảng đời bình dị, cậu cố gắng tiếp nhận và hòa nhập với cuộc đời mới này mặc cho những khác biệt. Hm? Tại sao mọi người lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó?==================================Cẩn thận bị "lôi" nhé. CP cũng lạ lắm đấy. Chưa được cho phép nên nếu cần thì mọi người ghé qua AO3 ủng hộ chính chủ nha.Còn mình. Đi khóc tiếp đây. Hu hu hu.…
Đây là câu chuyện có thực của bạn tác giả…
Yêu là khi hai con tim hòa cùng một nhịp đập . Đừng cố gắng níu giữ khi người đã muốn ra đi…
Nó sẽ hơi occ thông cảm cho tớ nhe…
đọc rồi biết , mong mọi người góp ý giùm…
Đây là câu chuyện có thực của 1 bạn kể lại cho tác giả…
-Ôm là sự níu kéo em ở lại ....!!!…
tác giả không dõi và không hề biết chút gì về dẫn dắt hay làm và tạo sự hấp dẫn hồi hộp ly kỳ ... chỉ biết mượn vần thơ để nói lên. nỗi lòng nàng thơ ... và những vần thơ không hề hoa mỹ Không chút giả, dối ^ với tôi thơ là .....^…