Chuyện chưa ai biết
Vào cái thời em còn là học sinh cấp hai, có một câu chuyện xưa như trái đất mà chưa ai biết....…
Vào cái thời em còn là học sinh cấp hai, có một câu chuyện xưa như trái đất mà chưa ai biết....…
Pairing: Poland x Hungary. Summary: Nhà Héderváry có một truyền thống từ hàng trăm năm. Đấy là, con gái của nhà Héderváry thường sẽ tháo chiếc bông tai màu xanh lá cây của mình tặng cho người đàn ông mà cô ấy đã trao trọn con tim, cho dù cô ấy có cưới được người đàn ông ấy hay không. Hiện tượng này diễn ra vô cùng thất thường. Đôi lúc chiếc bông tai ấy được trao cho chồng họ. Đôi lúc nó được trao cho một ai đó khác không phải chồng họ. Đôi lúc nó nằm trên đôi tai họ vĩnh viễn.Elisabeth Edelstein, mặc dù rất yêu kính chồng mình, nhưng lại chưa bao giờ có ý nghĩ trao chiếc bông tai của mình cho người đó. Bởi vì, cô đã bị trục xuất khỏi gia đình Héderváry. Mà đã bị trục xuất, thì truyền thống ấy với cô không còn có ý nghĩa gì nữa.Hoặc không.Mentioned: Austria x Hungary, Austria x Nyo!Prussia, Austria x Nyo!Russia, England x Nyo!France, Poland x Nyo!France (???), Poland x Nyo!Russia, Lithuania x Belarus, Nyo!Czech x Nyo!Slovakia. Rate: MTags: longfic, unrequited love, ambiguous relationship, cheating, hurt/comfort, humanverse. Ending thế nào thì vẫn là một bí mật.Warning: có yếu tố ngoại tình, tam quan lệch lạc. Ngoài ra, con fic này có những mối quan hệ cực kỳ chồng chéo và bùng binh. Tin tôi, tôi không thích quả bùng binh tay sáu này dù tôi là người viết ra nó. Cân nhắc trước khi đọc. Cân nhắc trước khi đọc. Cân nhắc trước khi đọc.Mặc dù là humanAU nhưng mối quan hệ giữa các nhân vật được phỏng dựa nhiều trên mối quan hệ của Poland, Hungary với những đối tượng xung quanh IRL theo giới hạn biết của mình.Fic có đề cập lướt qua một số sự kiện lịch sử. Sẽ có những tình tiết và nh…
"phải sống tiếp thật hạnh phúc nhé, em chỉ muốn chết một mình thôi"[allstelle, alternative universe, ooc]…
bunch of knowledge that is half true and half what not. All character is irrelevant even the main or only one, this maybe something but also nothing, well for me it is the same. Disclaimer: just for fun…
"Haram à, hôm nay đúng là ngày kì lạ. Ý là, anh đã trải qua rất nhiều ngày kì lạ nhưng hôm nay là ngày kì lạ nhất trong những ngày kì lạ anh từng trải qua."----Shots/Drabbles nhảm nhí linh tinh vì nhớ tổ đội tàu lượn của mình quá.Không có couple, chỉ có 5 cậu trai đánh game và 3/5 cậu đã bị biến thành quàng thượng.…
Cuzz có thai rồi ??…
Ở nơi mà chiến thắng là thước đo duy nhất của giá trị, liệu một kẻ lót đường có quyền được mơ mộng?"Takahashi Yokatoji bước vào Học viện Tracen không phải với tư cách của một thiên tài, mà là một kẻ ngoại đạo mang theo niềm đam mê vụng về và một tờ giấy trắng về kinh nghiệm. Giữa những ánh đèn sân khấu rực rỡ dành cho các siêu sao, anh lại dừng chân trước Matikane Tannhauser - cô gái luôn mỉm cười dù đôi chân đã bầm tím vì những cú ngã "xui xẻo".Một người là Trainer mới đến với xuất phát điểm con số không.Một người là Umamusume luôn bị ngó lơ sau những lần về đích suýt soát.Họ là hai mảnh ghép lạc lõng giữa đám đông hào nhoáng của Tracen. Nhưng khi bàn tay Yokatoji nắm lấy đôi tay run rẩy của Machitan, một bản giao hưởng mới đã bắt đầu. Không chỉ là những cuộc đua tốc độ nghẹt thở, đây còn là hành trình trưởng thành đầy cay đắng nhưng cũng ngọt ngào, nơi họ cùng nhau định nghĩa lại: Chiến thắng thực sự không nằm ở chiếc cúp, mà nằm ở việc có một người sẵn sàng cùng bạn đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã.…
" Khi còn trẻ, người ta dễ dàng từ bỏ một mối tình. Vì người ta nghĩ rằng những hạnh phúc, những điều mới mẻ nhất sẽ đến trong tương lai. Cũng có thể. Nhưng người ta đâu biết rằng những gì ta mong muốn và cần nhất chỉ đến một lần trong đời.."-CNS Trịnh Công Sơn-…
Đời vốn là hỗn độn của một mớ những nghịch lý đang xen vào nhau những tưởng chúng sẽ khó hoà hợp vô nghĩa, phi logic. Nhưng ngược lại chúng hoà hợp ăn khớp với nhau một cách kì lạ, chúng tạo thành những lát cắt cuộc đời với đủ gia vị: Vui, Buồn, Ngọt, Đắng....---- cre: mode and cameo: Trixie mattel ( winner RPDR allstar season 3)…
Author: Mr. Đàm (Đàm Tính Nông)Ad chx đủ tuổi đi tù nên chỉ đến r16 th nhé=)) quá hào phóng r=))⚠️⚠️WARNING: ĐÂY LÀ TRUYỆN VỀ DREWALE (DREW TOP ALEJANDRO BOTTOM!!) CỦA SANTOS BRAVOS AI LÀ NOTP XIN MỜI LƯỚT, ĐỪNG ĐỂ LẠI NHỮNG LỜI KHÓ NGHE, CẢM ƠN🤞…
Tác giả : Thủy TiênMình lấy khi chưa được sự cho phép của tác giả nên mong các bạn đừng mang đi đâu. Vì mong muốn được đọc dễ dàng hơn nên mình đem về đây.Cho mình xin lỗi tác giả nha.…
Chỉ là một cái shortfic nhỏ, em viết trong lúc bí ý tưởng cho hai"đứa con" to đùng kia XDThông báo là sẽ có đường, kẹo, bla bla... Nhưng vì hai truyện kia của em có nhiều xôi thịt rồi, nên fic này em viết "chong xáng" chút, không có H nha ~~Quà ăn vặt cho mọi người :DWELCOME =))))))…
Dành cho những ai cũng theo đạo ST bottom giống mình.…
Một Khải Khải nhạy cảm, không tự tin với tình cảm của bản thân, cậu chìm trong sự tự ti đã lâu. Cho đến khi gặp lại Hoàng Tử Hoằng Phàm. Anh như ánh sáng cứu rỗi thế giới tối tăm của cậu.Còn Hoàng Tử thì sao, là người đã từng sợ hãi chính tình cảm của mình, chủ động né tránh, để rồi tự rước đau khổ vào thân. Sau này, anh không muốn bỏ lỡ cậu nữa, dùng mọi cách để cả hai đồng hành cùng nhau, cho dù chỉ là cái cớ trên hợp đồng.Liệu ông trời có chiếu cố cho hai người có tình, có ý không? Liệu trong thế giới tàn khốc này, có chốn nhỏ nào dành cho hai người yên yên ổn ổn bên nhau không? TÁC GIẢ: 奶绿三分糖Tên gốc: 可乐一晃就炸Editor: Bao, PudĐược đăng tải duy nhất ở Wattpad và FB: Cục đá 3 màuBẢN DỊCH ĐÃ ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢVUI LÒNG KHÔNG RE-UP…
Fic gốc : bells toll, wanderers return. Tác giả : Anonymous.Link fic gốc : https://archiveofourown.org/works/60861379Summary : Cuộc trò chuyện cuối cùng trước khi chia xa, trong căn phòng quen thuộc.Translator : @quaquyttrencay…
tính viết fic làm quà sinh nhật lee leo đó mà nhớ nhầm ngày sinh ảnh nên k có kịppts gọi mình bằng bố nên ảnh trong fic mn cứ delulu là thật hết đi, vì ngay cả cái bìa mình cũng pts mà hehe…
@wrlmaseoonly friends.…
Tenma làm bánh kếp theo từng đợt như thỏa thuận, đến một lúc anh thầm nghĩ chắc đã đủ phần trả ơn cho đàn em Shihonome rồi, cho tới khi cậu nói mình thích bánh của anh, cho tới khi cậu ngỏ lời thích anh.…
Thể loại cổ trangNgược là hầu hết Kết thúc chắc không có hậu Ý tưởng bỗng phát sáng trong đầu nên cứ thế mà viết thôi…
Con người không thay đổi, hoặc chí ít phần lớn là thế. Họ thích nghi. Đâu đó vẫn tồn tại một "tôi" khác sống cùng với hoài niệm, có nghĩa là chúng ta chưa từng hoàn toàn "là một người lớn". Và vốn dĩ, nếu có là một người lớn với nỗi niềm của một đứa trẻ thì chẳng sao cả.Nên đừng có nói rằng, lớn rồi mà còn khóc nhè.…