{Đấu La Đại Lục Fanfic} Thiếu Vũ Đại Lục
Nếu Đấu La Đại Lục có võ hồn, Thiếu Vũ Đại Lục là có ngải đế. Khác với võ hồn của Đấu La Đại Lục, là tự nhiên mà có, có khi là thừa hưởng từ võ hồn của phụ thân hoặc mẫu thân. Ngải đế lại là một thứ sức mạnh có thể tuỳ duyên mà đến hoặc là do ngươi chọn. Các vị Ngải Đế Sư cũng có nói rằng "ngải đế là tuỳ duyên mà tới, không nên tự chọn, bằng không sẽ không có hiệu quả". Tất nhiên, cũng có những vị Ngải Đế Sư lập công danh bảng vàng nhờ ngải đế tuỳ chọn, nhưng không phải ai cũng vậy. Thiếu niên Lưu Vũ vì một sơ suất nhỏ mà xuyên thời không tới nhân xác của Tiêu Dao Vương-Tần Y, để có thể có cuộc đời tiêu dao tự tại. Chàng cần là làm một Ngải Đế Sư...? Ồ, tất nhiên là như vậy rồi, nhưng cũng không phải như vậy? Các nhân loại kia, hãy dõi theo hành trình của vị thiếu niên sẽ mở ra chương sử thi mới cho Thiếu Vũ Đại Lục này…
Người bảo vệ tôi là mafia
Chỉ vì tranh giành một người đàn ông mà Nelly muốn giết chết Celine chỉ để chiếm đoạt Ron, bạn trai của Celine. Sau khi giết chết Celine, Nelly vui vẻ quay trở về để gặp Ron. Cô ta không biết rằng cô ta vừa tạo ra một cuộc gặp gỡ cho Celine và Saint, người đàn ông nguy hiểm nhất thế giới. Saint vô tình cứu sống Celine và đưa cô ta về nhà. Saint nghĩ rằng Celine là người phụ nữ nghèo khổ và ngu ngốc, vì vậy anh ta muốn lấy trái tim của Celine để thay thế cho người em gái bị bệnh tim của mình. Celine sau khi tỉnh dậy, cô ta biết được mục đích thực sự của Saint nên đã trốn thoát. Sau khi trốn thoát, cô ta phát hiện Nelly đã kết hôn với Ron. Cơn tức giận của Celine đã xâm chiếm lấy não của cô ta, cô ta nhìn Saint và nói. "Saint, tôi sẽ hiến tặng trái tim của tôi cho em gái của anh. Tuy nhiên, anh phải đồng ý với một yêu cầu của tôi, anh phải bảo vệ tôi một cách tuyệt đối, bởi vì tôi muốn trả thù."…
[ĐM] CHẲNG THỂ GỌI LÀ YÊU
Thể loại: Đam mỹ, thanh xuân vườn trườngĐộ dài: dự kiến 20 chươngNhân vật chính: Thế Trung - Đông MinhTác giả: Mingbao ChanNguồn: camthuongthiemhoa.wordpress.com~ VĂN ÁN ~Trên đời này, có vô số chuyện hoàn toàn ngang trái, người ta đã biết là không nên nhưng vẫn không thể nào né tránh.Ví như, hắn cứ khăng khăng nghĩ rằng mình thích người con gái ấy, cho đến khi nhận ra bản thân đối với người con trai bên cạnh thật sự không thể buông rời.Giữa hai mái đầu ngắn, giữa hai bóng dáng cao cao lúc nào cũng song song sánh bước, có nên chăng tồn tại một thứ gọi là tình yêu?..."Tôi cho cậu một câu hỏi trắc nghiệm, nhất định phải trả lời cho tôi.""Được.""Giữa tôi và cậu rốt cuộc là gì?" A.Tình thân B.Tinh bạn C.Tình tri kỷ tri âm D.Tình yêu"Tình thân? Tôi và cậu đâu hề có quan hệ huyết thống.Tình bạn? Có thể loại bạn bè nào lại phức tạp như chúng ta không chứ?Tình tri âm tri kỷ? Bên nhau nhiều ngày như thế, nhưng không khi nào chúng ta thật sự hiểu ý nhau, thật sự bao dung nhau. Cái gọi là tri âm tri kỷ này thật sự không dám nhận.Tình yêu...""Giữa chúng ta thật sự tồn tại tình yêu có phải không?""..."Tôi thật sự không biết...Vậy hãy để cả tôi và cậu cùng tìm câu trả lời, có được không...?…
Cậu chủ và thằng hầu
Giữa một làng quê Việt Nam xưa, nơi trật tự được giữ bằng lễ nghi và thân phận được phân định rõ ràng, Phạm gia là một phú hộ lớn, bề ngoài yên ổn, bên trong âm thầm dậy sóng.Cậu Nghiêm - cậu chủ trẻ hai mươi ba tuổi, trầm tĩnh và chừng mực - sống giữa bổn phận và kỳ vọng.Lâm - thằng hầu mười chín tuổi, ít nói, nhẫn nại - quen đứng trong bóng râm, làm việc bằng cả sự cẩn trọng và im lặng.Một lần được giữ lại bên nhà trên, Lâm từng bước bước ra khỏi vị trí mờ nhạt của mình. Không phải bằng tham vọng, càng không bằng đối đầu, mà bằng những việc nhỏ được làm đúng chỗ, đúng lúc. Sự thay đổi ấy kéo theo ánh nhìn khác, lời nói khác - và cả những mưu tính ngầm từ kẻ không muốn trật tự cũ bị xáo trộn.Giữa những nghi kỵ, dò xét và xung đột âm ỉ, cậu Nghiêm chọn cách bảo vệ không ồn ào. Không lời hứa, không tuyên bố, chỉ là những lần đứng ra đúng lúc, giữ một khoảng cách vừa đủ để không vượt lễ, nhưng cũng không quay lưng.Tình cảm giữa họ nảy sinh lặng lẽ như mạch nước ngầm - không gọi tên, không bộc lộ, nhưng đủ sâu để làm thay đổi cả cách họ nhìn thế giới và vị trí của chính mình trong đó.Đây là câu chuyện về sự trưởng thành, về chỗ đứng được giành lấy bằng im lặng và kiên định, và về một mối quan hệ vượt lên thân phận - không bằng bạo liệt, mà bằng lựa chọn ở lại, cùng nhau, giữa những điều chưa thể nói thành lời.…
Câu nói "Yêu"
Cô nàng Yeon xinh đẹp, tài năng, học giỏi + Cô nàng Ahn cá tính, mạnh mẽ Truyện tình của họ sẽ ra sao?Hãy đọc bộ truyện này nhéArtist: TomhumH@it3n Tác giả: TomhumH@it3nWARNING:-TRUYỆN KHÔNG GIÀNH CHO NGƯỜI KÌ THỊ LGBT, NẾU BẠN KHÔNG THÍCH LGBT THÌ VUI LÒNG CLICK BACK-SẼ CÓ PHẦN ĐEN TỐI, B.ẠO LỰ.C, H.I.Ế.P D.Â.M, K.Ì TH.Ị- TỪ NÓI TỰC TĨU…
huấn văn | mỹ ngạn của anh
thể loại HUẤN VĂN xin chào tất cả các cậu đã đến với truyện của tớ và cảm ơn nếu các cậu dành ít thời gian đọc và nhận xét truyện thì tuyệt vời ❤thể loại m/fđây là lần đầu tớ viết truyện mong các cậu sẽ ủng hộ tớ ❤…
[Onshot/Tường Nguyên] Yêu Anh Vô Điều Kiện
Đây chỉ là ý tưởng riêng của tác giả không được áp dụng lên người thật xin cảm ơn…
Yêu Thương Cá Vàng Nhỏ
Thiên Ân quen Trấn Đông khi cô mới 17 tuổi và hai năm sau thì bọn họ chính thức yêu nhau. Suốt 7 năm bọn họ luôn gắn bó bên nhau, cùng nhau trưởng thành, cùng nhau vượt qua khó khăn trên con đường thành công. Năm thứ 7 ấy, bọn họ vốn định sau chuyến công tác của Trấn Đông sẽ chính thức ra mắt hai bên để lấy nhau. Nhưng, người tính vốn không bằng trời tính, anh trong chuyến công tác đã không may xảy ra tai nạn và không qua khỏi. Em gái cùng cha khác mẹ của Trấn Đông đang định cư bên đó liền báo tin về và muốn tổ chức hậu sự cho anh ngay bên đó, cô ấy còn cấm Thiên Ân sang tiễn và gặp mặt anh lần cuối vì lần này có cả ông nội anh - người duy nhất trong nhà ghét cô. Năm đó nỗi đau quá lớn và vì ông nội mắc bệnh tim cô đã không đến. Năm tháng qua đi, cô vẫn không đủ dũng khí qua thăm anh nên cô quyết định sẽ chốn tránh tình cảm ấy. Thiên Ân luôn tự dặn lòng mình rằng cô đã hết yêu anh, gạt anh sang một bên để cắm đầu vào sự nghiệp thậm chí cô còn yêu thêm một người mới để chứng minh nhưng bạn gái cũ của người yêu mới trong bức ảnh đã khiến cô bật khóc ngay khi vừa nhìn thấy và sau khi trò chuyện cô chia tay với người đó. Mọi chuyện lại rẽ theo một hướng khác khi Mạnh Bà nhận ra bản thân ngày trước vì sơ suất mà nhầm lẫn thứ tự trao linh hồn nên quyết định đem linh hồn Thiên Ân rời thể xác đó và trả cho linh hồn còn lại kia... Mong các cậu sẽ yêu lấy ẻm. Còn mình thì yêu các cậu như yêu crs (σ≧▽≦)σ…
Tôi yêu người hầu của tôi
Có h nặng Coi đc thì coi ko đc thì coi nha nhớ ủng hộ tui nhoa mấy bạn…
Em Sẽ Mãi Là Của Tôi.
Đọc rồi sẽ bít, nhớ vote trước khi đọc nha cấm xem trộm😈😈😈😈😈😈😈😈…
CAU XANH THẮM HƯƠNG TRẦU
Nhìn thấy bóng cậu Tuân từ xa, Đào vội bưng chậu quần áo đang giặt dở dưới đất lên. Nó bước nhanh về phía dãy nhà dành cho người làm, coi như không nhìn thấy cậu."Đào, em đứng lại, cậu có chuyện muốn hỏi." Cậu Tuân quát lớn.Đào dừng bước, lưỡng lự một chút rồi cũng quay lại, miệng nở nụ cười gượng gạo: "Dạ cậu, cậu có gì căn dặn, con xin nghe ạ."Tuân nhíu mày khi chữ "con" lọt vào tai. Cậu nhìn thẳng vào ánh mắt tránh né của Đào. Giọng nghiêm túc:"Em giận cậu à? Sao xưng con với cậu?""Sao mấy hôm nay tránh mặt cậu? Quần áo của cậu em để cho con Loan giặt. Trà cậu uống em không pha. Cơm cậu ăn em không nấu,...Em hết thương cậu rồi à?"Trái tim Đào thắt chặt, đau như muốn nứt ra khi nghe những lời trách móc của cậu. Khoé mắt đã rơm rớm nhưng miệng vẫn nở nụ cười."Em thương cậu, nhưng còn cô Thuý con quan huyện được hứa gả cho cậu thì sao?" Đào nghẹn ngào. "Em dẫu có thương nhưng cũng đành vậy. Cậu là mây trên trời, còn em, phận cỏ dại như em làm sao với được."Tuân sững người khi nghe những lời ấy. Cậu nhìn ánh mắt ngập nước của con Đào, bước tới gần, dùng một tay nâng cằm nó, ép nó nhìn vào mắt mình."Đào, nhìn cậu.""Nhìn...nhìn gì ạ?" Đào lắp bắp. Cậu gần quá!"Em có thấy gì không?""Em...thấy...thấy...gì ạ?" Đào nói lắp. Tay cậu lạnh quá! "Thấy bóng em, bóng của em trong mắt cậu." Ánh mắt cậu nóng bỏng. Cậu cúi đầu, phủ môi lên môi nhỏ của Đào. Tay cậu lạnh, môi cậu cũng lạnh, nhưng sao tình ý trong mắt lại cháy bỏng và nồng nàn đến thế?Ai ơi nếu đọc truyện nàyXin hãy nếm đủ đ…
Tiệm hoa Smeraldo |JHS×You|
" Smeraldo có ý nghĩa gì vậy chú Jung? ""Sự thật không thể nói ra. "" Sau này em sẽ như chú"" Đừng trở thành người như tôi. "Truyện của 𝐊𝐢𝐦 𝐄𝐦𝐲, đừng mang đi…
Mạn Thiên Quá Hải
Mạn Thiên Quá Hải là một tiểu thuyết trinh thám kết hợp với dã sử.Nhân vật chính tên là Lý Thiên Hành, một thanh niên thần bí về xuất thân nhưng lại rất nổi tiếng trong giới giang hồ. Bối cảnh truyện được xảy ra chủ yếu ở Phú Xuân, Kinh đô nhà Nguyễn dưới thời vua Thiệu Trị.Nội dung truyện: Trung Hữu, bằng hữu thân nhất của Thiên Hành bị chết một cách bí ẩn, chàng phải tức tốc từ Thành Gia Định chạy thẳng ra Phú Xuân phủ Thừa Thiên để dự đám tang cũng như điều tra cái chết nhằm trả lại công đạo cho bằng hữu mình. Trong quá trình điều tra, chàng khám phá ra được nhiều sự bất ngờ và một bí mật kinh thiên động địa từ cái chết của người bạn thân.…
[ ĐN- Tokyo Revengers] Tôi trở thành con trai!
Câu truyện cô gái xuyên không thành con trai cứu hai người quan trọng và đẩy thuyền các cặp đôi...Liệu rằng giữa bọn họ sẽ có những điều thú vị gì đây ~?< p/s : có charxoc và thậm chí có notp của bạn đừng buông lời cay đắng nhé. Tôi viết để thỏa mãn trí óc và mê muội TR mà thôi. Nhớ ủng hộ tôi nhé >…


![[ 12 Chòm Sao ] Hậu Cung](https://truyen247.pro/images/12-chom-sao-hau-cung-61040291.webp)


