[VCDC/EDIT] Nha Dư
[Edit\ygmz] Nha DưTác giả: 波波鱼Editor: DuBản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không Reup.…
[Edit\ygmz] Nha DưTác giả: 波波鱼Editor: DuBản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không Reup.…
- Ta không hiểu và cũng không muốn hiểu. Ta không phải là người thường, ta là một quý tộc!"I'm a noble, and you're just a scientist. You love me but I don't love you""Ta là một quý tộc, còn ngươi chỉ là một nhà khoa học. Ngươi yêu ta nhưng ta không yêu ngươi"…
Tác giả: Kim Ngai NgaiConvert:ShiyukaNguồn: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=106667&page=157…
Đây là tong hợp những truyện mình đọc thấy hay nên chia sẻ cho mn đọc…
Tác giả: Thủy MioVăn ánTrên đời có một loại ái tình, nhẹ như trà, lại phiêu hương sâu sắc...Trên đời có một loại người, tôn quý hoa lệ, cuồng ngạo kiêu ngạo, quân lâm thiên hạ bễ nghễ trời cao, đây là Atobe Keigo.Nếu Atobe Keigo trong cơ thể chứa vào phong Thanh Ngôn linh hồn...Người này là phong Thanh Ngôn, vẫn là cái kia hoa lệ Atobe Keigo?Được rồi, hơn nữa một câu này, nếu Mio không có đứt gân não lời nói, đây là ngày văn CP: AO/OA, ở đây xác lập Shaoran địa vị không ngã ! Thích hoặc là không thích, hoan nghênh nói ý kiến...PS: Còn không nhìn thấy có xuyên thành nữ vương điện , tâm dương viết, Mio võng vương BL đồng nhân.Đi qua đi ngang qua mà đem bình luận lưu lại, cướp bóc ! (bên trong nhưng có thể có chút tình tiết tương đối ngược, tiếp thu chụp chuyển, thỉnh trong lời nói có ý khác, cự tuyệt không bình. )Mio mặt khác võng vương đồng nhân tác phẩm:Nội dung nhãn: Võng vương linh hồn chuyển hoán xuyên qua thời không cạnh kỹTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Atobe Keigo [ phong Thanh Ngôn ], võng vương ┃ phối hợp diễn: Oshitari Yuushi, Atobe Okinawa Ajia, Shusuke Fuji, Echizen Ryoma, võng vương chúng ┃ cái khác: Võng vương, BL…
Liệu bạn có biết bộ phim " Marui video " của Hàn Quốc ko? Tôi lấy idea từ nó đấy. =)))Truyện của tôi thì có một nửa kinh dị một nửa ngôn tình ấy, ai không hợp gu không cần đọc. Tôi viết cho vui thôi ấy nên dễ drop lắm. Với cả nó KHÔNG CÓ THẬT. KHÔNG CÓ THẬT, KHÔNG CÓ THẬT ĐÂU NÊN ĐỪNG ĐI RÊU RAO Ở ĐÂU NHÉ.LƯU Ý: TÔI KHÔNG CHO PHÉP BẤT KÌ AI MANG TRUYỆN CỦA TÔI ĐI ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP.…
Nói về An Tịnh Tuyết, vồn là đại tiểu thư An gia giàu có nhất tỉnh H, sau khi chứng kiến cảnh ba mẹ bị sát thủ giết chết liền bị cô chú mình ném tới cô nhi viện hẻo lánh, chịu đủ mọi hành hạ từ bảo mẫu và như những đứa trẻ khác. Con giun xéo mãi cũng quần, An Tịnh Tuyết cuối cùng cũng bộc phát, một đêm giết sạch tất cả mọi người trong cô nhi viện, sau đó được thủ lĩnh tổ chức sát thủ M đem về đào tạo đặc biệt. Chỉ sau mười năm, An Tịnh Tuyết đã trở thành sát thủ khát máu nhất, hoàn mỹ nhất. Mang trong người khát khao trả thù, cô trở về An gia, dẫm lên thi thể của từng người thân dối trá kia để tìm ra kẻ giết ba mẹ mình. Bề ngoài luôn mang theo nụ cười xinh đẹp như thiên sứ, bên trong lại tối tăm khát máu như ác quỷ, đó chính là cô.Anh vừa là tổng giám đốc tập đoàn lớn nhất nước, vừa là thủ lĩnh bang Huyết Long vang danh tàn bạo mọi người đều kinh sợ. Một lần vô tình bắt gặp cảnh cô giết người liền nảy sinh ý nghĩ muốn kéo cô khỏi địa ngục tăm tối đó, đem cô bảo hộ trong lòng bàn tay. Chỉ tiếc là con tim cô đã mục rửa từ lâu, liệu anh có thể làm nó tái sinh hay không?…
Lại là một chiếc fic về BeaDyn đây.Khúc đầu là viết dựa theo fic "Yêu Thầm" của bạn Thuys Vy trên TruyenHD.…
Một chút ấm áp cho ngày mưa lạnh của Hà Nội ✨…
Từ xa xưa, không biết từ đâu xuất hiện một căn bệnh quái ác, gọi là mộng yểm linh. Cái tên này xuất phát từ chính thứ được cho là nguyên nhân của căn bệnh. Người bị Yểm Linh thả mộng vào đầu sẽ liên tục gặp ác mộng với tần suất không thể xem là bình thường, nặng nhất thường thấy là tiều tụy mà chết.Muốn trị khỏi, cách chắc ăn nhất là nhờ đến Bạch Họa Mộng Nhân, một họa sĩ vẽ mộng nổi danh lừng lẫy. Thế nhưng người này thích giúp ai thì tự đến, tuyệt nhiên không thể chủ động tìm.Ở thành Tây Đại Thịnh có vị Thống lĩnh cấm vệ tuổi trẻ tài cao, tên gọi Hạ Quân. Một cảnh mộng đẹp và một giấc ngủ ngon là hai thứ mà kể từ khi sinh ra Hạ Quân chưa từng một lần được nếm trải. Ai cũng nói hắn dính mộng yểm linh rồi, nhưng bản thân hắn chưa bao giờ có ý định nhờ ai cứu giúp. Bỗng một ngày Bạch Họa Mộng Nhân xuất hiện. Y ngỏ ý muốn giúp Hạ Quân nhưng lại kèm theo một điều kiện ẩn chứa nhiều khúc mắc khác, vậy mà không hiểu sao hắn lại đồng ý ngay.Và đó cũng là việc khiến Hạ Quân hối hận nhất đời này.…
pa ra pẻn ?/cótụctỉu,đãnhắctrướcchocácemdưới18/…
Tác giả: Mai Tử NhụcConvert:LYSANSAN828Nguồn: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=106672&page=316…
Tác giả: Băng phách nặc luânVăn ánCó như thế một câu trả lời hợp lý:Áo Tư bên trong tư phục sinh, báo cho hết thảy sáng tạo vật nghĩa gốc ——Yêu cùng sống lại, lại như Thái Dương bay lên cùng hạ xuống, mãi mãi không ngừng.Atemu (thâm trầm): Bởi vì yêu, vì lẽ đó ta sống lại.Yugi (mỉm cười): Cái kia vừa bắt đầu mọi cách ẩn giấu hành tung chính là ai?Atemu (cứng ngắc): Ạch... Cái này mà...Yugi (mỉm cười): Còn có, ai nói ta tiếp thu ngươi?Atemu (lệ chạy): NO! AIBOOOOOOO——! ! !Bá mười thần côn tổ OS: No zuo no die why you cry ╮(╯▽╰)╭Kịch thấu: Thần thẻ cây dẻ cầu cứu thế giới!============Đây là một cùng chánh văn phong cách có chút khác biệt trêu chọc so với văn án ( chính trực mặtBìa ngoài đồ cảm tạ sớm quân tình bạn cung cấp! (. . . Đáng tiếc bị tay ta tro cặn sắp chữ OTLĐây là Yugi vương cùng người series ( kính đồng thoại ) đệ nhị bộ* bài này quyết đấu có, RIDING DUEL có, nguyên sang thẻ có *Nội dung nhãn mác: Xuyên qua thời không thiên chi kiêu tử nghiệp giới tinh anh thiếu niên khắpTìm tòi then chốt chữ: Nhân vật chính: Atemu, Muto Yugi, thầm biểu ┃ vai phụ: Thầm biểu, theo kỳ nặc, bá mười (8010) ┃ cái khác: Thầm biểu, bá mười (8010)…
Tác giả: LylyElianeRaw: Rich92Converter: hanthientuyetNguồn: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=106933&page=55…
Tác giả: Hắc vân Bạch VũConvert:hanthientuyetNguồn:http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=106672&page=403…
Tôi còn nhớ rõ ngày nắng hôm ấy chính em đã mỉm cười rồi tặng cho tôi một nhánh hoa hồng đỏ rực như màu máu.- "Tại sao con trai mới được tặng hoa?" Em bình thản đặt vào tay tôi bông hồng sau đó lại nhanh chóng rời đi.…
Năm Lam Âm 10 tuổi, mẹ đem cô đến Dương gia, nhận Dương Diễn làm cha dượng, gọi Dương Phi Hạo là anh, kêu Dương Phi Tuyết là em. Năm Lam Âm 15 tuổi, cô đem tâm tư đặt lên người anh trai không cùng dòng máu Dương Phi Hạo mặc sự dè bỉu lạnh lùng của Dương Phi Tuyết. Năm Lam Âm 18 tuổi, cô bị người giở thủ đoạn hãm hại, xảy ra quan hệ với Dương Phi Hạo. Năm 18 tuổi, phát hiện mình có thai, Lam Âm bàng hoàng sửng sốt theo bạn thân đến một bệnh viện tư để phá thai. Năm Lam Âm 18 tuổi dưới sự hả hê của Dương Phi Tuyết cô một mình đến Pháp sinh sống. Năm Lam Âm 19 tuổi lần đầu gặp lại Dương Phi Hạo và Dương Phi Tuyết sau hơn 1 năm, cô nhìn sự lạnh lùng trong đôi mắt trong trẻo vẫn luôn hiền hòa nhìn cô ngày nào của anh, cô vô thức siết chặt đứa bé trên tay. Năm đó trời mưa tuyết rất dày, Lam Âm lần đầu quỳ xin, cô van xin Dương Phi Hạo và Dương Phi Tuyết, xin họ tha cho con mình. Nước mắt cô chảy, máu từ trán rỉ dần, cô dập đầu đúng 100 cái chỉ mong họ tha cho con cô một con đường sống. Cô hi vọng vào Dương Phi Hạo sẽ mủi lòng sẽ thương cô dù một chút, sẽ tha cho con ruột của mình một mạng. Nhưng cô đã lầm. Anh lạnh lùng đứng đó, mặc cô van xin cầu cứu, mặc cho 2 tên vệ sĩ dìm chết con cô, lúc đó cô chết tâm. Ôm xác tím ngắt của đứa con tròn 8 tháng vừa biết bi bô gọi mẹ, cô hận. Cô nhìn bóng lưng của hai người bọn họ rời đi cô căm hận, cô ôm chặt đứa con, trong tim hoàn toàn lạnh lẽo đôi mắt cũng trở lên trống rỗng, cứ như vậy tuyết rơi đặc trời.…
Đụt đã trở lại và cái tên lại được thay nè 'v'Ungr hộ Đụt nha ❤️…
Mùa hè năm ấy, tôi đã muốn gửi cho cậu một bức thư.Dưới mái trường năm xưa, đã từng có một đôi bạn thân, một người ấm áp, một người lạnh lẽo, vậy mà hai mảnh đối lập ấy cứ thế sánh vai nhau đi suốt những năm tháng tuổi học trò.Nhưng rồi cuối cùng, khi con đường ấy đi đến đoạn kết, người bước tiếp... chỉ còn lại một mình.Người kia, đã đi đâu?Mùa hè năm ấy, tôi lại nhớ về cậu.Chỉ có người ở lại ôm trong lòng một niềm tiếc nuối không tên, chỉ mong có thể tìm lại bóng dáng cũ, chỉ mong lần này được tận tay đưa bức thư ấy cho cậu. Nhưng đáng tiếc, chủ nhân bức thư đã rời xa mãi mãi, để lại sau lưng một tình cảm chưa kịp nở đã lụi tàn, cùng nỗi tiếc thương chẳng thể gọi thành lời.…