[Fanfic Windbreaker] Full Topping
ĐÃ END TRUYỆN!!Tác giả: Bem_ber05..Bê truyện đi không xin t gõ zô đầu…
ĐÃ END TRUYỆN!!Tác giả: Bem_ber05..Bê truyện đi không xin t gõ zô đầu…
[ Đồng nhân Detective Conan ] - Tuyết TanNgười viết: Vater01--- Văn Án ---Khi biết Hitomi đã từ chối việc trở thành bác sĩ nội trú của một bệnh viện lớn ở trung tâm Tokyo để chuyển đến một bệnh viện bình thường tại Nagano. Đồng nghiệp nói cô là đồ ngốc. Mẹ cô dọa sẽ từ mặt cô. Vị tiền bối từng dẫn dắt cô cũng hết lần này đến lần khác, khuyên cô hãy suy nghĩ kỹ lại.Chỉ có Hitomi là vẫn bình thản như không.Năm mười tám tuổi tốt nghiệp cao trung, đối diện với việc phải chọn học y theo nguyện vọng của cha hay học luật theo nguyện vọng của mẹ. Phản ứng của Hitomi là, cái nào cũng được. Năm hai mươi hai tuổi tốt nghiệp đại học, đối diện với việc phải chọn học tiếp lên cao học hay đến bệnh viện làm việc. Phản ứng của Hitomi là, cái nào cũng được. Đến năm hai mươi chín tuổi, đối diện với việc phải chọn giữa Nagano hay Tokyo. Phản ứng của Hitomi cũng là. Chậc, đại đi vậy. Bạn tốt nhiều năm chống cằm nhìn cô, giơ ra hai ngón tay. "Vậy nếu phải chọn giữa cậu đàn em suốt ngày bám theo cậu như cún con và đàn anh đã hướng dẫn cậu từ khi cậu vào đại học thì cậu sẽ chọn ai? Đừng nói là ai cũng được hết nhé?"Hitomi ngay cả nghĩ cũng chẳng buồn nghĩ. Cô nâng tay, chỉ thẳng về phía những chiếc xe cảnh sát đang tụm năm tụm bảy bên đường đối diện. Ngón tay không nghiêng không lệch, hướng đúng vào vị thanh tra đang khoanh tay đứng đó.Vị thanh tra kia như cảm nhận được ánh nhìn, quay lại nhìn về phía bên này. Hitomi uống một ngụm cà phê, giọng bình tĩnh. "Chọn anh ấy." Dẫu cho là mười sáu tuổi, mười tám…
Chovy is watching you.Có ooc, fluff.…
/Hai người rời xa nhau chỉ vì phút suy nghĩ nông cạn của mình. Có lẽ thời gian đầu tình yêu của lứa tuổi 17, 18 chưa đủ lớn để giữ họ bên nhau, trải qua nhiều năm sau họ tự tìm đến nhau, nắm lấy tay nhau, hai trái tim lại cùng chung nhịp đập./Thể loại : shortfic, ngược, ngọt,...Nhân vật : đọc rồi biếtBắt đầu: 31/05/2023Hoàn thành: 01/07/2023*Truyện viết dựa trên sự tưởng tượng của tôi, không áp dụng lên người thật và hoàn toàn không có thật. Không reup dưới bất kì hình thức nào khi chưa có sự cho phép nhé, cảm ơn ạ.*…
Gọi một tiếng "mẹ" khó vậy sao Lisa ?Author: summer0307https://my.w.tt/P9e1CVqYn4…
Với anh, em chỉ là thuốc an thầnVới anh em chỉ là, thằng bạn thân.…
ngoại lệ.…
* Mình làm vì sở thích chung nếu ai không thích xin đừng mắng hay chửi ạ * =3 Cho mình xin ý kiến chân thành từ mọi người nhé…
Tôi, và chuyện của hai người họ. Đây không phải một câu chuyện tình, đây chỉ là tôi kể về một câu chuyện tình.…
Chập chờn như tín hiệu yếu ớt mỗi lần đôi ta nhung nhớ về nhau.Tràn bộ nhớ khi những cái ôm cái chạm hoà quyện. Pin dự phòng, dù cố gắng níu giữ, chẳng thể bù đắp khoảng trống giữa hai trái tim. Mất kết nối, cũng như khi yêu thương chẳng còn cách nào chạm tới nhau.…
Leon Volkov-người con mang dòng máu Nga-Hàn, anh là con trai út của gia tộc Volkov - một dòng họ quyền lực. Sinh ra trong hào quang và kỷ luật, anh sớm trở thành vận động viên bóng rổ nổi tiếng, sống giữa ánh đèn sân khấu và sự kiểm soát của gia đình tài phiệt. Nhưng phía sau danh tiếng là một cuộc sống bị sắp đặt, nơi tình thân và tự do luôn tồn tại trong khoảng cách.Haein, một cô gái sống hai cuộc đời - ban ngày bình thường, ban đêm là "Luna", cái tên bí ẩn trong giới nightlife Seoul - vô tình bước vào quỹ đạo của Leon, kéo theo một mối liên kết từ quá khứ tưởng đã biến mất. Hai con người từng thuộc về một ký ức... gặp lại nhau khi mọi thứ đã thay đổi. Và lần này, không ai còn có thể giả vờ như chưa từng quen biết.…
Những câu chuyện nhỏ thường ngày của cặp đôi trẻ....Ooc thấy gớm…
/Quen biết nhau qua lời giới thiệu của đám bạn, Gemini đâu có ngờ mình lại sẽ yêu người này đến hết một đời./Thể loại: fanficNhân vật: đọc rồi biết có ai...Bắt đầu: 31/05/2023Hoàn thành: 19/08/2023*Truyện viết dựa trên sự tưởng tượng của tôi, không áp dụng lên người thật và hoàn toàn không có thật. Không reup dưới bất kì hình thức nào khi chưa có sự cho phép nhé, cảm ơn ạ.*…
"em dám mặc thì thầy của em dám nhìn, có gì mà ngại?"…
Warning: OOC siêu cấp vũ trụ…
Những người yêu nhau, đi một vòng trái đất rồi cũng quay trở về bên nhau...Bởi vì, định mệnh của họ đã được an bài.…
Một cái fic ngắn cho TaengSic :">…
[ Đồng nhân Conan - Mưa xuân ] Người viết: Vater01---- Văn án ---- Từ nhỏ đến lớn, anh vẫn luôn cảm thấy cuộc sống của mình rất dễ chịu. Anh có một gia đình hạnh phúc, một người chị gái mạnh mẽ giỏi giang, một cậu bạn thân từ thủa xíu xiu vừa đanh đá vừa thông minh. Chính bản thân anh cũng không đến nỗi nào, mặt mày sáng láng, đầu óc cũng không tệ. Nhưng hết lần này đến lần khác, anh cứ luôn bại trước một cô gái. Cái miệng ngọt ngào của anh cứ luôn cứng ngắc khi đứng trước mặt cô, để rồi đến hết sơ trung, lại qua cao trung, rồi tận đến sau khi kết thúc bốn năm đại học. Cho đến khi anh bắt chuyện với cô, cô gái kia thế mà lại hỏi anh. "Cậu là ai thế nhỉ?"Nụ cười trên môi anh cứng đờ. Ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây. Người từng phải khiến cho các cô gái dốc lòng theo đuổi giờ lại phải vắt tay lên trán ngẫm nghĩ xem ngày mai lên dùng chủ đề gì để bắt chuyện với một cô gái. Có điều, anh vui lòng làm thế. Hagiwara Kenji, hai mươi hai tuổi, từng nhìn thấy vô vàn đóa hoa đào nở rộ trước tầm mắt, nhưng cuối cùng lại nhắm mắt đâm đầu vào một cây xương rồng vừa cứng cỏi vừa khô khan. Sau vô số ngày kiên trì và trông ngóng, anh cuối cùng cũng chờ được ngày cây xương rồng nhú lên một búp hoa nho nhỏ.Đó là đóa hoa đẹp nhất mà anh từng thấy, cũng là đóa hoa duy nhất mà anh muốn có. ...Trích đoạn nhỏ: Hagiwara: Trăng hôm nay đẹp thật đấy. Kyougoku Haruhi: Vậy sao? Sao tôi chẳng thấy gì cả thế? Ô nhiễm không khí ở Tokyo nghiêm trọng thật....Chú ý: Có tình tiết OC x nhân vật nguyên t…
Tôi nhận được lá thư từ người đã chết."...Em biết không, tôi đã luôn dõi theo em từ phía xa, kể cả khi đã rời mái nhà thân thương này. Italia, mặt trời của tôi cũng biết khóc. Em khóc cho ai? Tôi khóc thay mặt trời. Nếu tôi buồn, mặt trời xua tan hết những áng mây tối tăm, mở ra một khoảng trời rộng mênh mang, bát ngát. Nếu mặt trời buồn, tôi chỉ biết lặng lẽ đứng nhìn. Tôi không thể với tới mặt trời, vì em ở xa quá. Vậy nên tôi khóc cùng mặt trời. Tôi chỉ biết có vậy. Nên, mặt trời ơi, em đừng khóc nữa nhé?"…
Gái một con trông mòn con mắt.Một người mẹ đơn thân với sức hút mãnh liệt có thể ôm trọn cả bầu trời màu hồng trong vòng tay...…