trời sinh một cặp | nishimura riki
bằng một cách nào đó, người mẫu riki với nghệ danh là cheolsu hay cúp tiết nghỉ học để đi làm, lại vớ trúng bạn makeup artist riêng là hội trưởng hội học sinh cùng trường.văn xuôi x textfic…
bằng một cách nào đó, người mẫu riki với nghệ danh là cheolsu hay cúp tiết nghỉ học để đi làm, lại vớ trúng bạn makeup artist riêng là hội trưởng hội học sinh cùng trường.văn xuôi x textfic…
Ngẫu hứng viết thôi nên mong mn enjoy và góp ý nheeWARNING: OOC, có thể rất thô tục, dirty talk (nếu các mom ok thì cứ triển tiếp hen)…
/Done/ღ Em có thể sống tốt kể cả khi không có anh ღCouple: JaynooAuthor: cornacorn@aTrans: 18 .Kẻ nói dối sẽ không thể có kết cục tốt đẹp...HE nha mấy môm =))))…
Nàng, vốn là ma nữ không thể cứu rỗi, độc ác, nhẫn tâm, giết người không chớp mắt, làm sao có trái trái tim để mà trầm luân vào bể khổ tình yêu.Hắn, vốn mong muốn trở thành tư tế, diệt trừ những thế lực tà ác, luôn cự tuyệt tình yêu và sắc dục.Hắn với nàng, hai người vốn là hai kẻ thù không đội trời chung, nhìn nhau bên hai bờ chiến tuyến.Rốt cuộc, là YÊU hay là HẬN đây?…
Hán Việt: Khoái xuyên vạn nhân mê: Nam chủ môn khoái biệt đả liễu!Tác giả: Kim Thiên Dã Tưởng Tả Tiểu Điềm VănNgười đăng: Thích là nhíchThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên nhanh , NP , Mary Sue, Vạn nhân mê , Nhất kiến chung tình , Trà xanh【Vạn người mê + Yêu từ cái nhìn đầu tiên + Không cố định nam chính + 1 nữ x nhiều nam + nữ chính bá đạo + Mary Sue + vai ác giả + "trà xanh"】Thẩm Kiều Kiều nuôi "cá" quá nhiều, cuối cùng bị "lật thuyền" và chết. Vì quá "tra", sau khi chết lại bị một hệ thống tự xưng là [Nữ phụ ác độc cần có kết cục bi thảm] trói định. Hệ thống này yêu cầu cô phải đóng vai nữ phụ độc ác trong 100 thế giới nhỏ thì mới được đầu thai.Nhưng Thẩm Kiều Kiều không nói với hệ thống ngốc đó rằng cô mang "thể chất vạn người mê". Thế là hệ thống ngây thơ chỉ biết nhìn cốt truyện sụp đổ hết lần này tới lần khác, mỗi thế giới đều thấy những nam chính kiêu ngạo, ưu tú lao vào... đánh nhau vì nữ phụ ác độc mà cô sắm vai. Hệ thống cũng sắp "sụp đổ" theo.…
Tung boom =.='..........…
em bé song tính thiểu năng tội nghiệp bị đột tung lìn…
Tác giả: SuTanglucky7Couple: NorenThể loại: ABO, Niên hạ, có HNguồn: AO3Fic edit chưa có sự cho phép của tác giả.Vui lòng không mang đi nơi khác…
Ba mét... Hai mét... Một mét... Khoảng cách giữa kẻ bộ hành đói khát và cái giếng mỗi lúc một gần. Nhưng thứ kẻ đó nhận được khi lại gần cái giếng lại chẳng phải nước mát lành. Đôi bàn tay run rẩy của tôi chạm dần vào cánh cửa. Tôi cố dùng hết sức lực để đẩy nó ra. Thứ gì đang chờ đón tôi ở phía trước. Một biển máu ư? Hay một biển xác thịt hỗn độn đang rữa ra? Tôi nhắm mắt lại như thể muốn trốn tránh đi sự thật. Một tiếng "két" rít đến chói tai vang lên. Bặm chặt môi đến mức rớm máu, tôi từ từ mở mắt ra. Không. Không có biển máu. Không có biển xác người. Nó là một thứ gì đó còn kinh tởm hơn thế - thứ đã luôn ám ảnh tôi từ lúc bước chân vào căn biệt thự bỏ hoang này. "Nó" đang ngồi đó, vắt vẻo bên cửa sổ và hướng đầu nhìn về phía khu rừng bên ngoài. Và rồi, bằng một động tác hết sức khoan thai, nó nhẹ nhàng quay đầu lại, tiếng các khớp xương cổ của nó ma sát vào nhu tạo thành những tiếng kin kít đầy ghê rợn. Dải khăn trắng muốt bịt mắt nó cũng theo đó từ từ rơi ra. Cùng lúc đó, tôi đột nhiên ngã quỵ về phía trước, ruột bắt đầu quặn thắt lại như bị một chiếc máy xay thịt nghiền nát từ bên trong. Trước khi rơi vào cơn mơ vĩnh cửu, tôi chỉ kịp nhận ra mình bắt đầu nôn ra máu và... dao lam. Rất nhiều dao lam. (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
Tôi nghĩ. Lần nữa nếu gặp lại anh ở nơi nào đó. Nơi ta có thể gạt bỏ cái tôi quá lớn của mỗi người. Tôi lại muốn rúc đầu vào lòng ngực anh. Mang nỗi buồn đau đáu cất giữ trong từng cơn mộng mị nhất thời. Mãi đến khi tôi tỉnh dậy. Lại nhìn thấy anh, một lần nữa.Thì anh vẫn là người tôi yêu thương nhất.…
Tác giả: Thư gửi Elise -Bổn văn thiên bi kịch hướng, pha lê tâm tiểu đồng bọn thỉnh tự mang lọc mắt kính.Lâu chủ hành văn không tốt, xin đừng phun.Nhân vật khả năng ooc, rốt cuộc thật lâu không thấy.Nào đó cốt truyện khả năng cùng nguyên tác bất đồng, khảo cứu đảng xin đừng truy cứu, đương nhiên hoan nghênh chỉ ra tới.Bổn văn có Mary Sue lui tới.cp không chừng.…
"Này Jaehyun, anh lại nghịch nữa rồi, cảm bây giờ""Leehan! Lại đây với anh đi""Ash, anh thật là..."…
(Summary đã được đổi)"Tôi hứa, cậu đi rồi tôi sẽ quay lại guồng sống lúc trước, học hành và làm việc như cái xác không hồn để đổi lấy một tương lai hào nhoáng chết tiệt ấy bằng một cuốn sổ đỏ không có tên cậu, giấy tờ nhà đất không phải do cậu đứng tên, giấy kết hôn cũng không có dấu vân tay của cậu bên cạnh của tôi, thẻ ngân hàng thật nhiều số không nhưng không có đồng nào được chuyển vào tài khoản cậu đều đặn mỗi tháng, tất cả đem đến đốt hết trước mộ cậu làm chứng, được không Đông Anh?"…
"yamamoto, có ai yêu anh bằng em không?"…
"...muốn yêu thương người khác thì đầu tiên cậu phải yêu thương chính mình.""Để tôi giúp cậu nhé?"..by : uremysunshien…
Thanh xuân vĩnh hằng của đứa nhỏ ấy mãi dừng ở tuổi mười chín.…
Họ là những thanh thiếu niên.Mỗi lần đồng hồ điểm 12 giờ, họ sẽ nằm xuống. Không ai bảo ai, không cần hẹn trước. Cơ thể tự động thả lỏng, tim đập chậm lại, mí mắt khép hờ. Không phải để ngủ. Họ vẫn nghe thấy tiếng kim đồng hồ chạy, vẫn ý thức được căn phòng quen thuộc quanh mình-cho đến khi cảm giác ấy trượt đi, như thể mặt đất vừa rút khỏi dưới chân.Cứ đến 12 giờ, họ lên đường.Không có bước chân đầu tiên. Không có khoảnh khắc chuyển tiếp rõ ràng. Chỉ là trong một nhịp tim, bóng tối phía sau mí mắt trở nên sâu hơn, đặc hơn, rồi mở ra thành một nơi không thuộc về thế giới này. Không gian méo mó, bầu trời thấp đến mức như sắp đè nát họ, và không khí mang mùi lạnh lẽo của thứ đã chết từ rất lâu.Họ đứng dậy ở đó, vẫn là cơ thể của mình, nhưng cảm giác thì không còn đúng nữa. Trọng lực nặng hơn. Âm thanh bị bóp méo. Thời gian trôi theo cách khó chịu, vừa quá nhanh vừa quá chậm. Có thứ gì đó đang chuyển động trong bóng tối-không vội vã, không ồn ào-chỉ lặng lẽ theo dõi, như thể đã quen với việc họ xuất hiện mỗi đêm.Họ biết mình không nên ở lại.Nhưng họ cũng biết mình không thể quay về.Cứ đến 12 giờ, thế giới kia gọi tên họ bằng một cách không cần lời nói. Và dù sáng hôm sau họ có tỉnh dậy trong phòng mình, với ký ức rời rạc như một giấc mơ tồi tệ, thì cơ thể họ vẫn mang theo cảm giác của dị giới-ở dưới da, trong xương, trong nhịp tim.Đêm nay, đồng hồ lại sắp điểm 12 giờ.…