We are family
Thư, Thảo, Hiếu, Quỳnh, Tuyết,Chúng tớ là một gia đình.Và chúng tớ yêu cuộc sống yên bình nơi này, bên gia đình mình…
Thư, Thảo, Hiếu, Quỳnh, Tuyết,Chúng tớ là một gia đình.Và chúng tớ yêu cuộc sống yên bình nơi này, bên gia đình mình…
Đọc tự hiểu…
CP: Lục - Hải Vương Lục [ Hứa Khải ]x Hải Vân Phàm [ Chu Nguyên Băng ]Phim: Thửa xưa có ngọn núi linh kiếm *** Tât cả chỉ là bản QT lưu và đăng chỉ vì ham hốVà những CP: diễn sinh [ trong những bộ phim khác mà hai người đóng ]Đối với những truyện đề tên diễn viên , lưu ý không liên quan gì đến người thật =))…
Chuyện mô tả về cuộc đời của một đứa con là Lgbt!Can Not Forget- I Don't Belong Here- Leawe Without Saying Goodbye- Hide The Pain Behind The Smile…
Hơi ngược chút xíuHE nha…
Bạn đã từng nghe qua về dữ liệu bóng rổ chưa . Bạn có từng biết đến thiên tài bóng rổ với lỗi chơi dữ liệu khác thường chưa . Bóng rổ - là một môn thể thao giải trí , sức khỏe và thậm chí là niềm đam mê cháy bỏng của nhiều người . Bóng rổ là một biến số trong mắt Kasaragi Kaoru cứ liên tục biến đổi như vậy . Nếu đã là biến số vậy thì cứ để cô giải đáp nó đi .…
- Nơi này share những tài nguyên do chính tớ sưu tầm hoặc tự make và tutorial một vài mẹo nhỏ về edit cho các cậu (trình tớ cũng cùi bắp lắm nên có gì gạch đá nhẹ tay nha hiuhiu)- Thấy hay hay thì đừng quên vote + tặng Ann đáng iuuuu một follow nghen ^^Bìa edit by: me (Credit: harupsds, Thương)…
Nơi các member của Lumiere Team sinh hoạt…
Tôi đã dành cả thanh xuân để tìm cậu,tôi chạy,chạy mãi,tôi đến một tiệm bánh nhỏ bên ga tàu,tôi tìm thấy cậu nhưng liệu cậu đã tìm được tôi? We"re not collide?…
"Tuổi thanh xuân giống như mây trời, chợt đến rồi chợt đi...."Mỗi một chúng ta ai cũng có tuổi trẻ- nồng nhiệt và đầy hoài bão và cũng rất đau khổ khi yêu một người mà người đó không yêu mình nhưng cũng mạnh mẽ quên đi người đó. Cả ba năm cấp ba , thích cậu ấy, cậu ấy biết chỉ cười mỉm rồi dần lẩn tránh mình. Đau khổ, tuyệt vọng , chán nản, khóc thầm mỗi đêm không thể chia sẻ cùng ai rồi cũng tự nhủ lòng mình rằng "cậu ấy không có thích mình đâu, làm vậy chỉ thêm đau khổ cho chính bản thân mình thôi!" Thực sự đã từng có những lúc chúng ta đều như vậy. Hận không thể nói với cả thế giới rằng mình yêu thương một người nhiều đến mức nào, có thể làm tất cả vì người ấy như thế nào, chỉ mong người ấy thấy được chân tình. Nhưng có lẽ sau này chúng ta lại hiểu được , trên đời này có những thứ tình cảm ta muốn trao nhưng vốn dĩ người ấy lại không cần. Cũng không phải người ấy vô tâm không thấy được chân tình, bởi vì vốn không yêu !Có lẽ sau này chúng ta hiểu được có những tình yêu vốn chỉ có thể giữ trong im lặng, đứng ở một chỗ , nhìn một người bước qua năm tháng, có lẽ buồn khổ, có lẽ cô đơn, cũng có lẽ hạnh phúc bên người khác. Hạnh phúc hay là đau khổ, thì trong cuộc đời của người ấy- chúng ta cũng không hề có vai vế gì, hay bất kì một chỗ đứng nào. Đôi khi đó là sự bất lực, sự bất lực khi yêu một người...."- Mình .... mình thích cậu - Mình biết - ... Vậy tại sao cậu lại giả vờ không biết ? - Vì mình không thích cậu..." #July…
Phần 2 tiếp nhé. Link phần 1:https://www.wattpad.com/story/83139783-tomboy-đa-tình-who-are-you…
-Nội dung được viết bởi một đứa trẻ không hoàn hảo "-)) -Content written by an imperfect child "-)) Pls don't reup or copy~…
Title: Little Fire-Snow Author: Yabuki Yukina Fandom: King Of The Fighters Saga Pairing: AllShin Rating: Từ K lên T Dis: Họ không thuộc về tôi, thề đấy Status: On going Category: Long fic, Little Sad, Return, Little Tragedy, Humor, Funny, Super Natural, HE Summary: Cái chết đau đớn của Shingo trên võ đài " lạnh giá " khiến Kyo và mọi người rơi nước mắt, hồn và xác biến thành những tia nắng sáng mai bỏ lại thanh kiếm Minata - hồn vũ khí của gia tộc Yabuki rơi xuống. Kyo ráng đứng dậy cầm thanh kiếm mà khóc, anh mất cậu học trò mà anh tin tưởng nhất, Kaguya khóc không ra tiếng nhìn chứng kiến cái chết của Shingo, lời hứa của Yuki nói với anh mà không thực hiện được, cô nói với anh " Shingo là người duy nhất sẽ bảo vệ anh thay em, cho nên anh đừng chết, cả Shingo cũng vậy " mất cậu ấy rồi thì anh nói sao với Yuki đây? Câu trả lời sẽ có lời giải khi thanh kiếm " cố tình " tạo ra một phiên bản Shingo 3 tuổi với đầu tóc trắng xóa và đôi mắt xanh đậm và nhạt.…
Hai đứa trẻ- khác số phậnBy: Hannhi < ❤️🙈 >…
Nơi chúng tớ sẽ giúp các bạn tìm những bức ảnh đẹp nhất :D…
Title: Cacao Nóng Và Kẹo Dẻo-Author: Woyi Ramen (Mỳ)-Disclaimer: thuộc về tác giả ^^-Rating: K-Pairings: Jinmeol x Woyi-Category: fluff, romance, sweet,...-Summary: "sáng sớm nắng trải nhẹ bên cửa sổ, có bánh mì bơ nướng và cốc cacao nóng với những viên kẹo dẻo..."-Note: •mình lấy ý tưởng từ giấc mơ của ny mình nè ❤️ •hi vọng rằng câu chuyện này sẽ có thể trở thành sự thật, nó fluff 100% đó, lâu rồi mình không viết fluff... •kể về một buổi sáng chủ nhật ngắn ngủi mà mình ao ước thôi, nó ngắn lắm, và không phải một plot đặc sắc gì hết, trôi nhẹ như bản nhạc du dương ý. •nghe bài nhạc này khi đọc nhé, nó rất hợp: https://soundcloud.com/benhur-christian-c-inocencio/altos-adventure-zen-mode-soundtrack •chúc bạn đọc fic vui vẻ ❤…
Tình yêu giống như một loại chất xúc tác của cảm xúc, nó khiến con người ta trở nên vui vẻ, hạnh phúc nhưng cũng có thể biến con người ta trở nên lạnh lùng, cô độc. Vào một ngày trời nắng đẹp, hòa trong dòng người đông đúc của đường phố, hai con người tưởng chừng như đã quên đi tất cả mọi chuyện của quá khứ,nhưng có lẽ giây phút ấy khi hai ánh mắt chạm nhau thì dường như mọi sự chuyển động xung quanh đều trở nên thinh lặng, chỉ còn hai con người mang trong tim vô vàn những cảm xúc. Trái tim ấy thêm một lần nữa vẫn nâng lên từng nhịp đập, bao cảm giác nhớ nhung như ùa về. Họ cứ thế ngây ngốc mà nhìn nhau, có một loại nhớ nhung không tên cứ thế mạnh mẽ len lỏi vào từng ngõ ngách cảm xúc của hai người. Bao năm xa cách cứ ngỡ có thể quên đi tất cả nhưng khi gặp lại mới biết rằng: mọi thứ của những năm tháng về trước có thể thay đổi nhưng tình yêu dành cho con người trước mặt thì vẫn mãi vẹn nguyên như những năm tháng ấy, không chết lặng, không phai mờ. À hóa ra tình đơn phương lại ngây ngốc đến thế cả Tuấn Kiệt và Hoài Minh những năm tháng thanh xuân đẹp đẽ đó họ đều đem lòng thích đối phương, chỉ là lời nói " Tớ thích cậu " năm đó chẳng ai kiên định nói ra, cứ thế mà họ rời xa nhau theo cách cơ bản nhất của tuổi trẻ-kết thúc 3 năm cấp 3. Còn nhớ ngày đầu tiên khi họ gặp nhau cũng vào một ngày trời nắng đẹp. Khi đó bọn họ mới bước chân vào trường cấp 3 còn mang theo bao xúc cảm hỗn độn trong lòng. Họ cứ thế từ hai người dưng trở thành bạn cùng lớp rồi cùng bàn.…