Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
* Bản gốc : Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ Tình trạng : Hoàn* Bản edit : Cho nhau một cơ hội nữa , Vợ nhé! Tình Trạng : Đang tiếp diễnĐọc đi rồi biết! Mong mọi người ủng hộ nha!!! Thả trym <3 <3…
Thành phố phông thịnh Seoul bỗng trở nên hỗn loạn bởi một đại dịch Virus biến con người trên vùng đất này thành những cái xác không hồn tấn công những người khác ( gọi tắc là Thây Ma ) và cuộc chiến sinh tồn để giành lấy sự sống của những người thanh niên .…
"Kang Seungyoonie? Hứa với anh, à không, hứa với tớ, cậu sẽ không bao giờ để bất cứ ai làm bản thân mình gục ngã, được không? Tớ có thể sẽ không tiếp tục bảo vệ cậu được nữa""Tại sao? Minho sắp đi đâu sao?""Ừ. Một nơi rất xa.""Vậy Minho cũng phải hứa. Hứa đi, hứa là cậu sẽ không quên tớ."…
H+, HE, Ngọt, Ngược, Sủng. Đêm, cô một mình chạy dưới cơn mưa, giọt mưa như hàng ngàn nhát dao đâm thấu tim cô, lạnh lẽo và đau đớn. Cô ngã quỵ xuống, ôm lấy ngực bên trái, mặt mũi tái nhợt. Một vòng tay ôm lấy đằng sau cô. Anh?-----* -"Có khi yêu, không cần nói ra miệng, chỉ cần dùng trái tim cảm nhận, thế là đủ rồi."-" Trái tim.....?"-" Ngốc! Là tim của em đấy."-" Thế tim của em cảm nhận được gì hả?"-" Cảm nhận được trái tim của anh. Mau thừa nhận đi, em yêu anh phải không?"-" Không phải em yêu anh.... mà là em rất yêu anh, Taehyung!"#Không chuyển ver, nghiêm cấm các hành vi sao chép dưới mọi hình thức mà không được sự đồng ý của tác giả( tức là không được sự đồng ý của mị đây)😤• Ngày xuất bản: 6/10/2018( ngày hoàng đạo đó)• Ngày hoàn thành: Chưa xác định…
Hai mươi sáu năm về trước có một học sinh hoàn thiện hoàn mĩ. Rất đẹp, rất giỏi, rất hòa đồng, ai cũng yêu quý, những lời tán tụng người ấy được truyền mãi qua các thế hệ học sinh của trường. Nhưng tên đầy đủ là gì, chết đi thế nào, thậm chí giới tính ra sao lại không một ai hay biết. Người ta chỉ rỉ tai nhau, bỗng nhiên giữa năm bạn ấy chết, trường lớp không sao thoát được nỗi buồn nhớ thương, họ bèn cư xử như thể học sinh này còn tồn tại. Bàn ghế để nguyên, bạn cùng lớp vẫn giả vờ nói chuyện với người đã khuất.Về cơ bản, đây là cách ứng xử đẹp có phần đáng ngợi khen. Nhưng sau chót, lại kéo ra một hệ lụy gai người. Vào lễ tốt nghiệp, cả lớp chụp chung một tấm ảnh kỷ niệm. Đến khi xem ảnh đã tráng rửa, họ nhận ra một chuyện. Trong tấm ảnh tập thể, đứng ở một góc là một người lẽ ra không thể nào xuất hiện. Mỉm cười như bao người khác, nhưng gương mặt cứng đanh, trơ trơ, tái nhợt...Hệ lụy ấy, thực ra chỉ là khởi điểm, của mọi bắt đầu...…