Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thể loại: hiện đại đam mỹ, ngược hay hồng đều có.Nhân vật chính: Park Chanyeol và Oh SehunHắn: Park Chanyeol - Tổng giám đốc của CH, công tử ăn chơi, đùa cợt tình cảm của cậu. Cậu: Oh Sehun - Một thiếu niên có hoàn cảnh nghèo khó, bị hắn hành hạ đùa cợt tình cảm một cách đáng thương.…
Truyện được viết tiếp theo tác phẩm Hoa Thiên Cốt của tác giả Fress Quả Quả. Nói về những tháng ngày bên nhau trong thời gian sau đó. Bên cạnh những ngày ấm êm, thì đương nhiên cũng xảy ra chút mâu thuẫn và những rắc rối tất yếu. Những tháng ngày trước đã cho họ hiểu rõ sự đời và cũng làm rõ vị trí của mỗi người trong lòng đối phương. Vì vậy, họ đã thề nguyện sống cho nhau..... Nhưng đặc biệt là Bạch Tử Họa, hắn đã thề sẽ sống vì nàng và chỉ yêu mình nàng thôi, kiếp trước hắn đã sai một lần. Kiếp này hắn chỉ muốn nàng, chỉ có nàng trong mắt, hắn muốn sống vì nàng nhưng lại không hy vọng nàng sống vì hắn. Vì lần nào nàng sống vì hắn, thì nàng cũng gặp hết chuyện này đến chuyện khác. Hắn chỉ hy vọng nàng yêu hắn, đừng bỏ hắn là được rồi. Còn lại tất cả những gì thì cứ để hắn gánh...... Và câu chuyện...... Cũng bắt đầu từ đây....…
Author: xexeDisclaimer: nhân vật fic không thuộc về người viếtPairing: LiChaeng Rating: PG13Category: Romance--------------------------ProlougeLalisa Manoban: Chỉ cần là điều tôi muốn thì tôi sẽ có được nó. Nhưng làm ơn hãy nói cho tôi biết, loại cố gắng nào để tôi có thể có được trái tim em.Park Chaeyoung: Tình yêu là điều giả dối nhất trên thế gian này và kẻ dối trá nhất trong tình yêu, đó chính là cô.Minnie: Có một điều cậu ta mãi mãi cũng không thể có được, đó chính là nụ cười của em ngày hôm ấy.Kim Jisoo: Xin lỗi bởi vì tôi cũng chỉ là một con người bình thường mà thôi.Kim Jennie: Người thợ điêu khắc đã tạo nên một tuyệt tác rất đẹp, nhưng một ngày nọ ông ta nhìn thấy vết rạn trên bức tượng ấy, nó không còn đẹp nữa, thật xấu xí nên ông ta quyết định đập vỡ nó đi. Và tình yêu của chúng ta cũng vậy.…
✏ Title: Tiamat✏ Author: Haruna Saya✏ Genre: 1v1, Romance, Longfic, Comedy✏ Summary: Các cụ ngày xưa có câu: "Cha nào con nấy" cấm có saiMang danh là một vị vua của những con rồng điều khiển nước, Amphiptere uy dũng, hiên ngang và cũng rất đáng sợ. Tất nhiên, đó chỉ là vẻ bề ngoài, bản chất thật của hắn y hệt như tính cách đứa trẻ mà hắn nuôi, một con bé nghịch ngợm, lầy chúa và "ngây thơ", cái gì cũng giỏi, giỏi nhất là làm liều, chơi ngu và võ mồm.✏Warning: ✒Truyện khác nhiều so với nguyên tác✒ Nữ chính không nghiêm túc, ngầu lòi mà lầy lội, chơi ngu. ✒OOC✒Truyện có nhiều từ ngữ không hợp lứa tuổi✒Truyện theo chủ nghĩa 1v1✒Couple chính: Aristia Cheney × Sting Eucliffe…
Trong thế giới nơi mọi bản nhạc đều được tính toán để trở nên hoàn hảo, có những âm thanh bị giấu đi, không phải vì chúng không đủ tốt, mà vì chúng quá thật. Hidden Track: Us là câu chuyện về hai người đứng ở hai đầu của cùng một bản nhạc: một người tin rằng âm thanh phải được kiểm soát để tồn tại, và một người mang trong mình một giọng hát không chịu nằm yên trong bất kỳ khuôn khổ nào. Họ gặp nhau không phải để cứu rỗi, cũng không phải để hoàn thiện nhau, mà để làm lệch đi mọi thứ vốn đã được sắp đặt sẵn. Giữa phòng thu không cửa sổ, giữa những take thu bị giữ lại và những đoạn nhạc không bao giờ được phát hành, thứ họ tìm thấy không phải là một bản tình ca mà là một "hidden track", nơi mọi cảm xúc không được gọi tên vẫn tồn tại, rõ ràng và không thể thay thế.…
Vẫn còn yêu em nhiều lắm .Hãy cho chúng ta thêm một cơ hội để đến bên nhau nha em.Chúng ta đừng vì thù hằng của nhau mà bỏ qua chuyện tình của mìnhMo muốn bước vào trái tim của em 1 lần nữa…
Dạo này ta nổi hứng viết truyện ngắn thể loại thư chưa gửi này đọ. Ta cụt ý tưởng nên hơm viết longfic đc. Sắp tớ ta ra một bộ longfic mới, các hủ vào đọc hòy ủng hộ ta nga~Yêu các nàng~…
"Anh đến cùng ngày nắng vàng, khi đi anh lỡ đem những tia nắng ấy đi mất." [Trích đoạn]Trong ánh nắng vàng xế chiều, tôi thấy một bóng người cao lớn che khuất những vạt nắng chỗ tôi. Người vừa đến, một giọng nói lạnh lùng chợt cất lên, lọt vào tai tôi:"Có làm sao không? Đã nhỏ con như vậy rồi lại còn muốn làm khó bản thân nữa?" Giọng Hưng lạnh lùng, một chút tức giận chẳng biết do đâu mà có. Hưng bước lên trước mặt tôi, ngồi khụy một chân xuống, quay lưng về phía tôi, muốn để tôi lên lưng cậu cõng."Thôi không cần đâu, tao tự đi được." Tôi nhẹ giọng, bả vai có hơi run run, giọng khàn đặc như muốn khóc òa ngay tại chỗ."Chậc, tao không đôi co với trẻ con, lên đây đi." Hưng tặc lưỡi một cái, ngoảnh đầu lại nhìn tôi, có đôi chút mất kiên nhẫn.Tôi không thể làm gì khác ngoài việc leo lên lưng để Hưng cõng về phía phòng y tế.Bóng tôi và Hưng hắt xuống từng mảng gạch nơi sân trường, từng bước chân Hưng dẫm lên lá đều nghe bên tai tiếng xào sạc, xào sạc. Từ góc nhìn của tôi, Hưng trông thật cuốn hút bởi góc nghiên từ bên trên xuống của cậu. Đầu cậu hơi lấm tấm mồ hôi nhưng lại có một mùi hương bạc hà quen thuộc vẫn được cậu duy trì từ những năm cấp 2 đến tận bây giờ. Vẫn vương vấn chút đường nét đẹp trai "không tầm thường" của cậu, người này, sao có thể hoàn hảo vậy chứ? Hoàn hảo đến mức như muốn thiêu đốt trái tim người đối diện. Trong phút chốc, sân trường bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ thường, như thể cả thế giới chỉ có mình tôi và Hưng vậy.----Ngày viết: 8/4/2024Book cover…
Một câu chuyện tình giản dị không quá gay cấn, kể về tình yêu tuổi học trò giữa hai cô cậu học sinh cấp ba, chỉ vỏn vẹn có năm chương thôi nên nếu như bạn đã bắt đầu đọc thì xin hãy tận hưởng trọn vẹn câu chuyện này.Xin chân thành cảm ơn!ThânBritney StewardCover designed by @Emerald_6973B_TTH…
Truyện đầu tay mình tự viết. Có nhiều sai sót mong mọi người thông cảm và góp ý.Mình có đưa một số sự kiện ở ngoài vào nhưng sẽ được viết theo mạch cảm xúc của mình nên không theo trình tựCó H nhẹ…
" Nếu như biết trước liệu chúng ta có yêu nhau không ? "" Nếu người đó không là em thì chị sẽ chạy đến không ? " " Tại sao năm ấy chị không giữ em lại như lúc này chị nắm tay em ? " " Hirai Momo , em nhớ chị "" Đứng yên đó , em sẽ tới ngay "…
mùa đông cuối tôi còn ở trường bưởi, tôi vẫn nhớ mang máng những giọt lệ hà nội thương tiếc nhớ tôi đi - nhưng bạn cùng lớp tôi thì không khóc. chúng nó cũng đều đi cả, lớp tôi rã đoàn và cũng chẳng thân nhau.lần này, khi tôi đi; hà nội nắng gắt đè lên cả pheromones đầy sầu muộn ngợp cả buồng phổi và cả cái căn hộ cao tầng của tôi. vậy thì bù lại, liệu em có còn nhớ tôi chăng?…