Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
☀️mình ship Ly Luân toàn dưới ai không hợp thì lướt qua nhé ☺️🚨 OOC OOC OOC chuyện quan trọng phải nhắc nhở ba lần☀️truyện mình tự viết có thể ra hơi chậm☀️ lần đầu viết truyện, hành văn còn kém, nếu có sai sót hoặc góp ý thì mọi người bình luận cho mình biết nhé…
Trong một chương trình sống còn khắc nghiệt, nơi từng ánh mắt, từng lời nói đều có thể trở thành drama, thì Hồ Đông Quan lại như một làn gió khác biệt. Anh không ồn ào, không chiêu trò. Mỗi ngày của anh chỉ xoay quanh việc tập hát, tập nhảy, ăn đúng giờ và... ngủ đúng lúc.Không ai hiểu vì sao một người tài năng như Hồ Đông Quan lại mãi chỉ ở lớp B. Kỹ thuật vững, thần thái sân khấu cuốn hút, nhưng anh chưa từng bon chen, cũng chẳng tỏ ra mình phải được chú ý. Quan chỉ mỉm cười, làm tốt phần của mình - vừa ngầu trên sân khấu, vừa ngơ ngác dễ thương khi ở ký túc xá, đặc biệt là mỗi lần buồn ngủ giữa giờ tập, cả phòng lại nghe tiếng anh lẩm bẩm mơ màng tìm gốiVà rồi, chính sự đối lập ấy khiến mọi người không thể rời mắt khỏi anh. Một thực tập sinh cao ngạo luôn nhìn anh bằng ánh mắt khó chịu. Một giám khảo lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng khi cùng anh luyện tập. Một bạn cùng nhóm trầm lặng cứ bất giác nhìn anh cười. Từng người một, từng trái tim một - dần lệch nhịp vì một người không hề cố gắng để được yêu.Là trai thẳng chính hiệu, Quan chẳng mảy may để ý ánh mắt lạ của đồng đội, hay lời trêu đùa đầy ẩn ý của các thực tập sinh khác. Cứ tưởng sự vô tư ấy sẽ khiến người khác nản lòng, nào ngờ lại khiến họ rung động nhiều hơn. Dù là người kiêu ngạo nhất nhóm, hay vị giám khảo khó tính nhất - tất cả đều bị hút vào một người như ánh mặt trời: Hồ Đông Quan.Chỉ tiếc, ánh mặt trời ấy... chẳng thuộc về ai."Vậy thì vấy bẩn ánh mặt trời ấy là được,để anh Quan chỉ đư…
Mình dịch lại các bộ đồng nhân về đại yêu mình thích trên lofter ạ. Chưa có sự cho phép của tác giả với trình viết mình vẫn còn kém. Sẽ có vài tuyển tập riêng về các vai diễn khác của HMH không liên quan đến ĐMQL, nếu mọi người không thích có thể bỏ qua. Mình dịch chủ yếu để mình lưu làm kỹ niệm và đọc lại sau này, hầu hết các truyện đều là mình tự mua nên không mong bị reup ạ. Mình cảm ơn🥹🥹🥹…
TÁC GIẢ: Vân Ngọc.VĂN ÁN : ONESHOT VỀ DIÊM AN × ĐIỀN GIA THỤY ( AN GIA LẠC NGHIỆP ) VÀ CÁC VAI DIỄN CỦA HỌ.CẢNH BÁO : OOC, NỘI DUNG ĐỀU LÀ GIẢ TƯỞNG, KHÔNG LIÊN QUAN TỚI ĐỜI THỰC VÀ PHIM ẢNH.…
Lời tác giả: ( CHÚ Ý )_ Có Nhã Huy và Hoàng Huy, Bình Tấn và Cường Quang_ Thể loại: xem ảnh thể_ Tất cả chỉ là trí tưởng tượng của tác giả._ Nơi đây là nhà tác giả,ý tưởng và chất xám để thoả mãn ham mê của tác giả. Nếu bạn đã đến hãy góp ý nhẹ nhàng khi có gì đó chưa hài lòng. Tác giả không chấp nhận bất kì lời lẽ xúc phạm nào đến tác giả và tác phẩm. Cảm ơn bạn đã đến và đồng hành cùng mị ^^…
Author: EstelweNadiaRate: M, Romance, Hurt, ComfortSố chương: 6Translator: Diệp Hạ ChâuSummary:"Chúng ta bắt cùng một chuyến xe buýt về nhà và tôi thì luôn luôn ngủ gục, nhưng cậu đã luôn đánh thức tôi dậy tại điểm dừng của tôi" AU nhưng phiên bản Nguỵ Anh.Và chuyện này đã diễn ra trong nhiều tuần. Mỗi lần Ngụy Vô Tiện lên chuyến xe buýt cuối cùng về nhà, Lam Trạm đã ngồi trong xe buýt, đôi khi chỗ ngồi khác nhau, nhưng vẫn vô biểu tình và lạc lõng như mọi khi. Cậu ta nên lái xe riêng, không phải bắt xe buýt! Ngụy Vô Tiện tự hỏi liệu Lam Trạm có đi xe buýt vì mình không, sau đó tự vả mình. Không đời nào...Bàn 1 chút về đồng nhân này, tên gốc tiếng Anh là The Wheel On The Bus nhưng như tác giả có nói rằng không giỏi đặt tên tiêu đề fanfic lắm nên nếu ai có cao kiến gì thì góp ý cho bạn ý, như mình thấy tiêu đề này cũng không tệ nhưng không thực sự thu hút nên mình quyết định để là Nơi Anh Vẫn Chờ (bởi Lam Vong Cơ vẫn luôn chờ đợi Ngụy Vô Tiện dù bất cứ ở đâu, bất cứ nơi nào) và trong đồng nhân này anh đã chờ cậu mỗi tối trên chuyến xe chỉ để "đánh thức" cậu dậy để không bị lỡ bến...có thể mọi người sẽ thấy diễn biến truyện hơi nhanh nhưng mình thấy thì lại thích thế, nói thực mình rất sợ dịch fic dài quá, xong cứ lê thê mỏ lết...rối rắm hết ngày này tháng nọ... đó chỉ là ý kiến cá nhân của mình. Còn về fic này mình thích tiết tấu của nó và bối cảnh của nó, nó khá khác so với nhiều fic hiện đại mình đọc, ấn tượng ngay từ chap đầu tiên nên mình quyết định dịch nó để lưu lại trên blog. Buồn buồn rảnh r…
✨ Tác giả: 🍐 Tôi biết mùi vị của lê đông lạnh ❄️ Số chương: 171 - 2 extra Dịch: mongquannho 📖 Văn án: Thời Ý là một đứa trẻ mồ côi, sống nhờ xem bói để kiếm cơm qua ngày. Sau khi cứu một ông lão, cô bất ngờ kích hoạt hệ thống dự đoán tội phạm thông qua... cái bắt tay. Người khác nắm tay nhau là khởi đầu cho tình yêu ngọt ngào, còn cô nắm tay ai thì lập tức mở khóa "108 kiểu chết bi thảm" của đối phương.🎬 Dự đoán một nam minh tinh hạng A sẽ bị... dây giày làm ngã chết ngay tại chỗ, cô ôm chặt giày của anh ta, vừa khóc vừa gào:"Anh sắp bị dây giày hại chết đó!"➡️ Kết quả, người ta lại tưởng cô là fan cuồng biến thái?! Dự đoán một ông chú tập thể hình sẽ bị treo ngược rồi siết cổ mà chết, cô chạy ra công viên hét toáng:"Đừng có dại mà chơi ngu nữa, chú ơi!"➡️ Ai dè ông chú thản nhiên nhét cho cô một tờ rơi... quảng cáo mai mối trong thành phố?! Đây đâu phải siêu năng lực gì, rõ ràng là "máy tăng tốc độ chết xã hội" thì có! Nhưng rồi, khi số người được cô cứu ngày càng nhiều, Thời Ý được Cục đặc biệt quốc gia phá lệ tuyển thẳng. Không chỉ ôm trọn "bát cơm sắt", cô còn trở thành bảo bối trong đội.🌙 Nhà hát nửa đêm vang lên tiếng hát ma quái 🎶👻, bệnh viện bỏ hoang thường xuyên nhận được cuộc gọi từ "số không tồn tại" ☎️❌, trại tâm thần ẩn giấu đường dây buôn bán nội tạng người... 💉🩸 Án tình giết người vì yêu 💔, vì thù hận 😡, phân xác... 🪓🔮 Trong tay nắm hệ thống dự đoán tội phạm, Thời Ý bóp chết…
"Nàng không màng lưu luyến, còn ta lại cam tâm tình nguyện Chỉ vì một khoảnh khắc Bên bờ Mặc trì, ta chợt nhìn thấy Hoa đã nở một nửa "Mỗi độ xuân về, từng khóm đỗ quyên lại đua nhau nở rộ. Xuyên qua khung cửa sổ, bóng dáng Cung Thượng Giác an tĩnh ngồi xem sổ sách, chậu đỗ quyên từng để trong căn phòng xưa cũ giờ đã được chuyển dời sang đây. Giữa sân nhà có vài chậu hoa đỗ quyên, Lâm nương tử xách theo một xô nước, tưới cho những đoá hoa trắng ngần, ngắm nhìn chúng mà khoé môi bất giác mỉm cười.Cung Thượng Giác đúng là có mấy lần mở lời với nàng, nhưng chung quy vẫn là vì Minh Nhi, vì Cung Môn, chưa một lần, Lâm Thiển nghe được rằng thật tâm chàng vì chính mình mong muốn Lâm Thiển ở lại, là chính chàng cần nàng bên cạnh. Cuối cùng, vẫn là Cung Môn quan trọng, huyết mạch quan trọng, Cung Tử Thương nói Cung Môn sẽ là nhà của nàng, mọi người đều là người thân của nàng, nhưng người nàng quan tâm nhất lại chưa bao giờ đem nàng cùng với Cung Môn đặt cùng một chỗ, căn bản vẫn có sự tách biệt.Lâm Thiển không thể tin bèn hỏi lại: "Có thể sao?""Khó đặt bút viết nhất chính là chữ "tình" Vì ánh sáng của đom đóm kia mà cam nguyện làm bóng đêm vĩnh hằng Ta chưa từng mở lời nhưng kì thực luôn mong cầu Rằng nàng sẽ dừng lại"DẠ SẮC THƯỢNG THIỂN của HẮC VŨ YẾN TỬ được viết và đăng DUY NHẤT trên kênh WATTPAD. Tất cả các kênh khác đăng, đều là TRỘM CẮP và GIẢ MẠO. Mong mọi người đọc truyện đều anh minh, chọn lọc đúng kênh và giúp mình báo cáo/xoá các bên giả mạo. Xin chân thành cảm ơn mọi người ❤️…
Bạch Hồng Cường là chủ tịch trẻ của tập đoàn Bạch Thị. Mọi thứ trong cuộc đời cậu đều gọn gàng, chỉnh chu, có kế hoạch - trừ một chuyện: cậu ế:)Ba mẹ cậu thì cứ replay bài ca: bao giờ có bồNhưng hôm nay, họ không ca lại bài ca đó nữa. Họ... hành động (mua chồng luôn cho nhanh, đẳng cấp của người có tiền)Ba mẹ lựa khéo thật, bốc trúng ngay secret Hồ Đông Quan:)- Tui mới tập viết truyện, có vấn đề gì thị mong mí bồ góp ý với nha. Tui là tui mê cái cặp già nhất này r:)) Với lại truyện này chỉ có ngọt và ngọt hơn thôi nên mấy ní chuẩn bị tinh thần lụi tim đi hen:3 -…
Trong cơn say, vừa cô cùng hội chị quẩy tàn nát vừa nghĩ tới việc mình anh hai dù gặp lại mình nhưng chẳng thèm quan tâm gì.Từ đó cô quyết định bỏ anh trai và kiếm chồng…