A Story of Chinese immigrants in the Old American West
…
Ba mét... Hai mét... Một mét... Khoảng cách giữa kẻ bộ hành đói khát và cái giếng mỗi lúc một gần. Nhưng thứ kẻ đó nhận được khi lại gần cái giếng lại chẳng phải nước mát lành. Đôi bàn tay run rẩy của tôi chạm dần vào cánh cửa. Tôi cố dùng hết sức lực để đẩy nó ra. Thứ gì đang chờ đón tôi ở phía trước. Một biển máu ư? Hay một biển xác thịt hỗn độn đang rữa ra? Tôi nhắm mắt lại như thể muốn trốn tránh đi sự thật. Một tiếng "két" rít đến chói tai vang lên. Bặm chặt môi đến mức rớm máu, tôi từ từ mở mắt ra. Không. Không có biển máu. Không có biển xác người. Nó là một thứ gì đó còn kinh tởm hơn thế - thứ đã luôn ám ảnh tôi từ lúc bước chân vào căn biệt thự bỏ hoang này. "Nó" đang ngồi đó, vắt vẻo bên cửa sổ và hướng đầu nhìn về phía khu rừng bên ngoài. Và rồi, bằng một động tác hết sức khoan thai, nó nhẹ nhàng quay đầu lại, tiếng các khớp xương cổ của nó ma sát vào nhu tạo thành những tiếng kin kít đầy ghê rợn. Dải khăn trắng muốt bịt mắt nó cũng theo đó từ từ rơi ra. Cùng lúc đó, tôi đột nhiên ngã quỵ về phía trước, ruột bắt đầu quặn thắt lại như bị một chiếc máy xay thịt nghiền nát từ bên trong. Trước khi rơi vào cơn mơ vĩnh cửu, tôi chỉ kịp nhận ra mình bắt đầu nôn ra máu và... dao lam. Rất nhiều dao lam. (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
Nửa đêm. Mặt nước đen như tận cùng vực sâu. Biển và trời nối liền thành một dải. Cô quạnh. Những con sóng vô định nối đuôi nhau quyện vào bờ cát. Mảnh trăng tròn hằn lên những vệt máu loang. Tôi nín thở trong cái lạnh và cảm giác hồi hộp đến gai người. Chần chừ nhìn chiếc lọ chứa đầy những tờ giấy trong lòng bàn tay, tôi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi dồn hết sức vung tay ném nó ra thật xa. Như một lời tạm biệt muộn màng. Như một sự khước từ không chút luyến tiếc. Chiếc lọ trôi giữa dòng nước lạnh, để mặc từng đợt sóng cao nuốt chửng vào hư không. Và thế là hết. Tuổi thơ của tôi, thanh xuân của ông tôi giờ lại tìm về với biển. Thời gian rồi sẽ rửa trôi đi tất cả, nhưng những vết bùn lầy tội lỗi vẫn còn đó, vẹn nguyên như lúc ban đầu. Nó luôn tìm về với tôi trong từng cơn ác mộng dai dẳng mỗi đêm. Chối bỏ tội lỗi hoặc chấp nhận nó là cách duy nhất để tìm đến sự giải thoát. Nhưng giống loài hèn yếu và nhu nhược như con người có bao giờ đủ dũng cảm để đối diện với điều đó đâu. Tôi lặng lẽ quay gót rời đi, khúc luân hồi vĩnh cửu của biển vẫn còn văng vẳng bên tai. Sau tất cả, tôi lại chọn chạy trốn khỏi hiện thực tàn khốc một lần nữa... (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
JoJo's Brutal Revenge kể về 1 tiểu thư tên Josuya Joestar thuộc dòng họ Joestar, từ bé cô đã mất đi cả bố và mẹ trong 1 lần bố cô lên Tokyo để khởi nghiệp và xây dựng công ty của mình, sau nhiều năm lỗ lực công ty của bố cô ấy đã có 1 sự phát triển không khề bé điều đó đã tạo nên 1 cạnh tranh cho các công ty lớn khác, 1 công ty bất động lớn nhất thế giới mang tên Alnastasi đã ra tay mua hết tất cả cổ phần của công ty bố cô xây dựng khiến ông phải tạm thời đóng cửa công ty mình lại, ông ấy cô gắng hết sức để cứu vớt lấy công ty của mình bằng việc tố cáo công ty Alnastasi, nhận ra sự quyết tâm không nản trí của ông, người đứng đầu công ty Alnastasi là Belyaev Movozov đã cử người đi ám sát ông sau đó che mắt mọi người bằng những tin đồn giả, Belyaev cũng không định tha cho gia đình của ông ấy nên hắn quyết định giết hết không chưa 1 ai bằng cách thiêu sống tránh để lại mối họa về sau, Josuya may mắn thức tỉnh được Stand và sống sót được qua vụ hỏa hoạn lớn nhưng đổi lại mẹ cô đã ra đi mãi mãi. Sau đám cháy, Josuya rời khỏi Tokyo và trở về sống với bà ngoại mình ( Belyaev cũng đéo ngờ được là mình bỏ sót con bé Josuya) cô lớn lên với tình yêu thương của bà ngoại và mang trong mình 1 quyết tâm trả thù tất cả những người đã sát hại gia đình cô. 11 năm sau Josuya đã tốt nghiệp đại học và lên thành phố Tokyo để khởi nghiệp như bố cô ấy, nhưng chuyến đi lần này không chỉ để khởi nghiệp mà mục đích chính là để tìm ra kẻ đã sát hại gia đình cô... Cốt truyện tiếp theo như nào thì mng đọc truyện đi rồi bik…
Author. Akani.Category/Genre. Angst (light angst actually), deep thoughts, depression, fluff, illness (?), slice of life, sweet.Fandom. 暗殺教室 | Ansatsu KyoushitsuPairing. 学カル | AsaKar - GakuKaruRating. TLength. One-shot [6728 words]Status. FinishedDisclaime. Không thuộc về mình, nguyên tác thuộc về Matsui Yuusei.Summary."Râm ran, rộn rạo; có thứ gì đó đang dần nảy nở, từ từ, mãnh liệt. Cái ngứa ngáy phiền phức, ấy vậy mà lại có chút gì đó của khoái cảm triền miên chẳng dứt. Xúc cảm mơn trớn, khuôn miệng luôn đóng chặt cứng nhắc dịu đi; hai quai hàm giãn ra, thả lỏng.Ngay lúc ấy.Bươm bướm; nhiều, thật nhiều, hàng vạn con bay từ nơi cánh môi mở ra. Nhiều, và đẹp lắm; mạnh mẽ, kiên cường, dù chúng có chăng là loài côn trùng yếu đuối nhất.Đó, là tình đôi mình."Note.Chúc mừng sinh nhật Karma, người con trai mà mình yêu được bao lâu cũng chẳng nhớ nổi. Và, cả Gakushu nữa, anh đã nỗ lực rất nhiều rồi.…
Đây là thuộc nhân vật của Wakui Ken, còn cốt truyện là của mình.Còn mọi người thấy những OTP ko giống của mn thì mọi người thoát ra nha.Mn bình luận để mình viết thêm về một truyện theo yêu cầu OTP của mn nhàĐây là những OTP của mình:Mikey X DrakenIzana X KakuchoInui X KokoShinichirou X TakeomiWakasa X Benkei.Kisaki X HanmaChifuyu X Baji X KazutoraMitsuya X HakkaiSouth X TaijuTakemichi X NaotoAllnữ X HinataRindou X RanSouya [Angry] X Nahoya [Smiley]Sanzu X Mucho.…
Đây chỉ là những mẫu truyện nhỏ về all nông thôi. Đây lần đầu mình viết nên có gì sai sót mong mọi người góp ý cho mình nhé. Cảm ơn 💗💗💕…
" Xin em, chỉ một lần thôi, hãy nhìn về phía tôi"....." Tôi không phải là cậu ta. Thằng nhóc đó đã chết rồi".......Occ. Cảm ơn cậu vì đã chọn bộ fic này của mình.…
chỉ là allnam thời hiện đâị nam xuyên nhatruyện là giả tưởng , ko xúc phạm đến bất kì quốc gia nào , chỉ là giả tưởng…
Lần này tiếp tục nhé anh em…