[Short Countryhumans UsaCan] Dạo Đêm
[Short_UsaCan] Dạo ĐêmMột buổi dạo đêm cùng trăng và sao trời.(Viết ra chẳng qua là để vã UsaCan mà thôi. NOTP xin hãy lướt qua.)…
[Short_UsaCan] Dạo ĐêmMột buổi dạo đêm cùng trăng và sao trời.(Viết ra chẳng qua là để vã UsaCan mà thôi. NOTP xin hãy lướt qua.)…
Cuộc sống không phải lúc nào cũng ngập tràn ánh nắng, nhưng may mắn thay khi mây mù giăng kín lối ta vẫn tìm thấy nhau…
Anh thích bạn,bạn có thích anh không ?…
Cre art: Ảnh lụmm Couple: SovNaz - CountryhumansĐã drop vì tác giả đọc lại và không thấm nổi chính cái văn của mình. Tks…
Đây là nơi xả những bức tranh nhảm nhí của tớ, vậy thôi =w=)…
Finland và vết sẹo trên mặt của hắn.…
Vào cuối những năm 1879 đến năm 1883, khi các phong trào kháng Pháp ở Nam Kỳ lên đến đỉnh điểm và quân đội Pháp trong khoảng thời gian này đang tập trung chuẩn bị xâm lược toàn bộ An Nam thì một bệnh dịch kỳ lạ đã lan rộng ở khu vực Gia Định và Định Tường. Ban đầu, dịch bệnh chỉ bùng phát ở một vài ngôi làng nhỏ, nhưng rồi nó lan rộng ra toàn khu vực, lây nhiễm cho nhiều người dân. Lúc đầu, quân viễn chinh Pháp cho rằng đây chỉ là một cuộc nổi dậy của người dân miền Nam, nhưng khi tiến đến nơi, họ đã chạm trán với một thứ không tồn tại trên cõi đời này. Họ cảm nhận rõ sự hiện diện của một thế lực tà ác, vô hình, ám ảnh tâm trí và làm tê liệt ý muốn sinh tồn của họ. Mọi thứ xung quanh dường như trở thành địa ngục trần gian, nơi những oan hồn không ngừng truy đuổi những người còn sống để ăn thịt và tiếp tục lây lan dịch bệnh. Người chết sống lại, đôi mắt trống rỗng và vô hồn, chỉ còn lại sự khao khát vô bờ bến đối với mạng sống của kẻ khác. Những sinh vật đó không còn là con người, nhưng cũng chẳng phải là những cái xác. Chúng không nói, chỉ gào thét, phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn như thể đang bị xé xác bởi những nỗi thống khổ không thể diễn tả thành lời. Chúng đi lang thang khắp nơi, tìm kiếm những người còn sống để "ban cho họ sự sống". (Lấy cảm hứng từ Blood of Nation nhưng có thêm OC của t, bản quyền và nội dung game thuộc về nhà phát hành, viết để mọi người có thêm cảm hứng chơi game này trên Roblox).…
Đây là một câu chuyện được dựa trên nhiều những câu chuyện có thật về cuộc Kháng chiến chống Mỹ cứu nước của cha ông ta được khắc họa lại dưới góc nhìn của một "đôi bạn".cp: Minh x Duy; Thiên Minh x Thanh Duy…
Tên truyện gốc: 遗忘的形式Tác giả: KongphleTrans: mia @miaroseyiQuách Thành Vũ gặp tai nạn xe mất trí nhớ, khi tỉnh lại tưởng rằng mình mới 21 tuổi, mất đi ký ức của 7 năm trở lại đây, bước vào con đường theo đuổi Khương Tiểu Soái lại từ đầu.Tag: nhất kiến chung tình, theo đuổi lại từ đầu, tự ghen với chính mình.---Phương thức lãng quên trên đời này chỉ có hai kiểu: một là đột ngột như thủy triều rút cạn, hai là mãnh liệt như ánh lửa bập bùng. Nhưng tôi vẫn luôn muốn tìm ra một phương thức thứ ba, một điểm giao giữa nước và lửa này.Mong em, đừng quên đi anh.…
Cuộc đời Mingyu là một chuỗi đấu tranh và thất bại, đến tận khi Wonwoo cho cậu biết chiến thắng là gì.[CATCH STOCK X GOOD OFFER X ONE MILLION WON]…
hay, sáu vạn năm hay, tình yêu lớn nhất đời nàyhay, tay lớn tay nhỏ, tay trong bàn tay…
TẬP ĐẶC BIỆT: CẢM LẠNHTác giả: Đinh MặcEdit + Beta: MIÊN YS với sự giúp đỡ của chị Tu Ngan Tran~~~~Gần đây thời tiết lúc nóng lúc lạnh, Bạc Cận Ngôn ngồi lâu trước máy vi tính lại ít vận động nên bị cảm rồi.…
Tổng hợp các mẩu chuyện nhỏ otpNguyên tác: Ta không phải Hí thầnTác giả: Tam Cửu Âm Vực…
Một Alpha bại trận, một Enigma hùng mạnh.Hoa anh đào dần nở, con đường tối tăm dần bừng lên ánh nắng. Phép mầu ẩn sau hàng mi đen, khẽ chạm vào những cánh hoa mỏng rực rỡ.Đôi cánh trắng lẩn trốn sau những tầng mây. Sóng biển dạt dào, lấp lánh tia sáng đầu ngày. Mèo hoang hướng mắt nhìn mãi ra đại dương, bàn chân nhỏ như có như không muốn vươn ra.Bầu trời và đại dương luôn đi kèm những cơn bão, gió lốc không thể lường trước.…
Vào xem hai chú chíp bông dỗ nhau :)) *Fic dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, để dành tự đọc thôi mong đừng ai mang đi đâu cả nha…
người việt bay mà không cần cánh kìa , ông không chơi ông không hiểu đâucm : fn , rh , gk , oz…
Sweden bị rape, tôi xin lỗi.…