Petrichor
Trên đời này có 1 điều luyến tiếc thực sự, đấy là ai rồi cũng sẽ rời đi, bao gồm cả chính mình.…
Trên đời này có 1 điều luyến tiếc thực sự, đấy là ai rồi cũng sẽ rời đi, bao gồm cả chính mình.…
chỉ là một bài thơ. ^ nhưng lại là lời tự sự tác giả muốn gửi cho ai đó mặc dù biết rằng người đó sẽ không nghe không thấy và chắc sẽ không biết. .. cũng không nhớ ...^…
Đôi mắt đỏ ngầu Dụ Triệt Hàn đứng lặng im một chỗ có thốt ra : " Tại sao ko tin tôi " Mọi thứ trở nên ngột ngạt , Sương Tuyết Mai che chắn Phùng Thiên ánh mắt nhíu chặt "Vì cậu căn bản là tên lưu manh" " ......... Dụ Triệt Hàn hỏi " Tại sao lại đến đây " Sương Tuyết Mai bình thản nói " Vì muốn níu kéo kẻ lưu manh như cậu "…
Câu chuyện kể về một cô bé 14 tuổi mến mộ một ca sĩ nổi tiếng đến lúc cô 27 tuổi. Cô đến đất nước Hàn Quốc, quê hương của người ấy, nhờ có mối lương duyên với thần tượng nên cô chả cần phải cố gắng làm gì cả mà vẫn cùng người ấy nắm tay nhau bước vào lễ đường.Lần đầu tiên mình nghiêm túc viết fic và nó cũng chưa được hoàn mĩ cho lắm nên các bạn đọc truyện các bạn cứ góp ý mình sẽ tiếp thu và sửa đổi <3KyeonDù chưa hoàn hảo cho lắm nhưng vì đây là đứa con tinh thần đầu tiên của mình mong các bạn không reup, chuyển ver. Cảm ơn<3…
Lênh đênh trên biển, trong một con tàu sắp chết đang đuổi theo một mặt trời sắp chết, Minh quyết định viết tản bút. "Cái này nó giống nhật ký hơn ấy."- Thuyền phó, M.O cầm quyển sổ da, lật vài tờ rồi chẹp mồm đánh "tách". "Nhưng mà Minh viết ngôi thứ ba, thấy giống truyện mà."- Con bé phụ bếp chen lời. Kìa nó đang kiễng kiễng đôi chân; vừa níu vừa ghì cánh tay đàn ông cục mịch kia xuống, để những dòng chữ trên sách lọt được vào tầm mắt."Tôi cũng không biết nó là cái gì."Đây là thể loại gì, và đã có ai viết kiểu thế này bao giờ chưa, Minh không biết thật. Mà thôi cứ viết. Có mất gì đâu. Còn gì để mất.…
'ê t/b chú bị bồ đá rùi giờ sao?''thế thì chú đợi cháu lớn thêm tí nữa nha!'…
_Bốn tháng trước_- Vũ! Anh tới rồi! - Cậu quay đầu nhìn anh mặt mũi đỏ bừng, hơi thở trắng bốc lên giữa cái lạnh giá của Paris.- Thiên! Sao không đi chậm thôi? Trời lạnh lắm mà! - Cậu lo lắng đưa đôi tay mình áp lên má anh, mát xa nhẹ nhàng tạo độ ấm cho anh.- Tay em cũng lạnh hết rồi! - Anh cười cười nhìn cậu, bàn tay to lớn áp lên bàn tay trắng bệch vì lạnh của cậu....Hai người cứ đứng ở đó, cái giá lạnh của Paris cũng không khiến tình yêu của hai người nguội lạnh....._Ba tháng trước_- Thiên! Đây là Mẫn, bạn thân đại học với em! - Cậu tươi cười cầm tay anh kéo tới trước mặt Mẫn, ánh mắt long lanh mong chờ hai người mình yêu thương nhất làm quen với nhau.- Xin chào! Tôi là Mẫn!- Chào! Tôi là Thiên! Cậu hạnh phúc nhìn hai người bắt tay nhau......_Hai tháng trước_- Vũ! Mẫn đâu em? - Thiên đút tay túi quần, để mặc cậu dựa vào người anh.- Em không biết! Anh gọi cho cô ấy xem! - Vũ tươi cười cầm bàn tay anh áp lên má mình mà nói.- Ừ! - Thiên rút bàn tay của anh ra, lấy điện thoại gọi cho Mẫn.- Mẫn, em đang ở đâu thế? - Thiên nhẹ giọng hỏi, hỏi dường như phía bên kia đầu dây là bảo bối duy nhất mà anh nâng niu nhất..... Vũ cũng nhận ra điều này...Cậu khẽ cười lắc đầu...Làm sao có chuyện Mẫn và Thiên có thể phản bội cậu được.... Mắt thấy Thiên cúp máy, Vũ lại gần cầm lấy tay anh, mấp máy miệng hỏi:- Mẫn sao thế anh?- Mẫn nói hình như bị sốt rồi, anh qua xem cô ấy thế nào! - Thiên giật mình cảm thấy lời nói có chút không đúng liền nói thêm - Em ở nhà ngoan! - Vũ nhìn vẻ mặt lo lắng của Thiên mà lo lắng theo...l…
Sủng , Sắc , Ngôn tình hiện đạiAnh là Tổng tài của tập đoàn xuyên quốc gia Trương Thị đứng hàng top thế giới . Không có scandal tình ái nào , đời tư sạch sẽ . Anh lạnh khốc , không người con gái bước được vào trái tim anh trừ người con gái ấy ..... Anh không để một ai phá hoại tình yêu của anh , anh chỉ muốn cô toàn tâm toàn ý yêu anh và không phải lo nghĩ điều gì ...…
cô gái nhà khá giả xinh đẹp hiền lành rung động với chàng trai giàu có tài giỏi là chủ tịch công ty bất động sản toàn cầu . Người con gái mà chàng trai yêu lại là một cô tiểu thư nhỏ nhắn thích nũng nịu, sau tình yêu này lại là một câu chuyện khó nói liên quan đến cô gái khá giả. tình tiết có sự xuất hiện của nhiều nhân vật phụ khác tăng sự hấp dẫn cho câu chuyện TẤT CẢ ĐỊA ĐIỂM VÀ NHÂN VẬT ĐỀU LÀ HƯ CẤU…
Yêu là khi hai con tim hòa cùng một nhịp đập . Đừng cố gắng níu giữ khi người đã muốn ra đi…
Tôi là cô gái bình thường, nhưng tuyệt đối không tầm thường. Ở xã hội này chuyện được hay mất đã quá đỗi quen thuộc, đến mức có mất đi cũng chả còn lo sợ nữa. Đây là câu chuyện của tôi; của anh; của tất cả những ai đã yêu, đang yêu và từng yêu. Tôi từng bất chấp, lao đao vì tình yêu. Tôi yêu nhiều nên đau thương cũng nhiều. Rồi có lẽ đến lúc nhận thức được cuộc sống của mình không cần đến tình yêu, tôi từ bỏ thứ tôi đã sống chết níu giữ. Thực ra tôi vẫn yêu, nhưng bản chất của nó thay đổi. Yêu không còn là một nhu cầu, nó đơn thuần là cảm xúc của một cô gái bất cần đời. Cô gái muốn giữ hay bỏ đều được, mọi quyết định nằm trong tay cô, không phải trong tay xã hội, tình yêu cũng chẳng điều khiển được cô. Bản thân chìm trong ma trận của tình yêu, ngoài mặt lại lạnh lùng vứt đi tình cảm của mình, có ai mà không từng yêu như vậy chứ?…
Hi! Tình yêu thật đau khổ đúng không? Nên chọn người mình yêu hay người yêu mình!Chọn cái nào cũng được nhưng giữ được không thì đó là may mắn hay thất bại của mình! Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau? Nhưng có những người không tôn trọng thời gian bên nhau cũng đánh mất quay lưng đi với bạn! Bạn buồn bạn khóc nhưng họ đâu biết? Thậm trí họ cũng không quan tâm bạn nữa! Bạn biết socola không ? Lúc đầu ăn vào rất ngọt nhưng dần dần bạn cảm nhận được vị đắng của nó, nhưng bạn vẫn ép bản thân mình phải ăn được nó! Bạn cứ tập ăn dần dần nhưng nó đắng đến nổi một hôm bạn dừng và không ăn nổi nữa!Vì vậy tình yêu giống như viên kẹo socola vậy! Đến lúc chuyện tình yêu của bạn đến mức giới hạn bạn phải buôn tay cho họ đi níu kéo cũng vô ít. Họ đã muốn đi thì dù bạn có xin họ ở lại, nếu họ ở lại đến giờ và quan tâm chăm sóc bạn thì chúc mừng bạn đã tìm đúng tình yêu!Nhưng nếu họ ở lại khoảng thời gian nào đó họ muốn đi tiếp thì lúc này đừng níu kéo nữa vì họ đã hết tình cảm với bạn, níu kéo gấp trăm lần thì họ vẫn đi mà thôi!Câu truyện mình là một câu chuyện liên quan đến ngôn tình và tựa như trên! Nên mình sẽ cố gắng ra tập cuối cùng và nhớ đón xemm của mình nhaa🍑❤️Và nhớ góp ý những phần truyện của mình nhaa❤️…
Truyện kể về hành trình khám phá tàn tích "vùng đất chết" của nhóm thám hiểm nổi tiếng.…
Nếu có thể, tôi muốn được quay ngược thời gian, trở về thuở thiếu niên với những nụ cười, những ước mơ, những hi vọng bên cạnh người thân, bạn bè. Biết tất cả chỉ là nếu, tất cả chỉ là có thể, bởi vậy tôi viết lên những dòng này với hi vọng có thể níu giữ chút gì đó của một thời đã qua. Để sau này có đọc lại, tự bản thân thấy rằng, mình đã trải qua tuổi thiếu thời không phải là vô ích.P/s: Tập truyện còn được chỉnh lí, bổ sung thêm nữa…
Phế nhân đời nào cũng có. Đi đâu cũng thấy. Nhưng phế nhân tốt bụng lại hiếm. Một cuộc đời tiền kiếp sống còn khổ hơn chết, đánh đập, đâm chém, xỉ nhục ngày qua ngày nhưng hắn không bao giờ có ý định ăn cắp bao giờ. Người tốt là có thật??.? Có phải tốt luôn khổ ở cái xã hội này?Chưa một ngày có một cơ thể không bầm tím xây xát, kẻ hèn mọi lại có ước mơ thanh tao muốn sáng tạo ra những vật mà mọi người đều nâng niu, chăm ngắm, nhưng không no được bụng: Tượng, tranhTượng tranh thì có gì là thú vị? Tượng tranh có ăn không không? Ấy thế mà đây lại là thứ để người ta chưa hiểu hết được về giá trị bên trong. Muốn biết hãy đọc" Phế Nhân Cũng Đổi Được Mệnh"…
nói về một chàng trai trẻ tên Joen Jung Kookanh ta đến từ sao hỏa và đang cố gắng nâng níu một công ty anh ta khá đẹp trai và chiều cao một mét bảy tám rất hay nghịch ngợm và bám theo sáu anh trai làm cái j cũng để cho các anh cười và có một siêu năng lực đó là Làm các anh U Mê ko lối thoát…