Cầu Vồng sau cơn mưa
Chờ đợi liệu có hạnh phúc?…
Chờ đợi liệu có hạnh phúc?…
Phế nhân đời nào cũng có. Đi đâu cũng thấy. Nhưng phế nhân tốt bụng lại hiếm. Một cuộc đời tiền kiếp sống còn khổ hơn chết, đánh đập, đâm chém, xỉ nhục ngày qua ngày nhưng hắn không bao giờ có ý định ăn cắp bao giờ. Người tốt là có thật??.? Có phải tốt luôn khổ ở cái xã hội này?Chưa một ngày có một cơ thể không bầm tím xây xát, kẻ hèn mọi lại có ước mơ thanh tao muốn sáng tạo ra những vật mà mọi người đều nâng niu, chăm ngắm, nhưng không no được bụng: Tượng, tranhTượng tranh thì có gì là thú vị? Tượng tranh có ăn không không? Ấy thế mà đây lại là thứ để người ta chưa hiểu hết được về giá trị bên trong. Muốn biết hãy đọc" Phế Nhân Cũng Đổi Được Mệnh"…
Kiếp đầu tiên, cậu là nô lệ được hắn mua về từ chợ đen, hắn là thế tử. Kiếp thứ hai, cậu là nhị thiếu gia thất sủng của thừa tướng, hắn là hoàng thượng. Kiếp thứ ba, cậu là thư kí của hắn, hắn là người nắm giữ một phần hai kinh tế đất nước. Ba kiếp trải qua, tình duyên bất thành, Mạnh Bà thương tiếc cho số phận của hắn, liền cho hắn qua cửa ai đầu thai mà không cần uống canh. Tại kiếp thứ ba, vì quá yêu cậu, cho nên hắn níu kéo, nắm giữ, giam cầm cậu, chỉ vì muốn giữ cậu bên cạnh. Cậu chạy trốn, hắn theo đuổi. "Nếu tôi không phải là kiếp sau của cậu ta, anh sẽ yêu tôi sao?" Bộ đầu tiên trong hệ liệt « Nhân Duyên » Cốt truyện nói về kiếp thứ ba của công thụ Thể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, lãng mạn, ngọt ngược đan xen, cường công, cường thụ…
Ebonfall, một nơi hoàn toàn đối lập với trái đất. Nơi mà con người không còn làm chủ thế giới, thay vào đó, là một loài sinh vật kì bí tên Nyxian. Được con người gọi với cái tên ngạ quỷ.Chúng có hình dạng giống con người tới 80%, trên người chúng có sừng, có đuôi, có cả móng dài nhọn hoắc. Ngạ quỷ là những kẻ máu lạnh, tàn nhẫn sẵn sàng thảm sát loài người, chỉ cần có mệnh lệnh từ bọn quỷ cấp cao. Không ai biết chính xác Nyxian xuất hiện từ khi nào, tại sao chúng muốn thống trị Ebonfall, nhưng có một điều chắc chắn rằng chúng xem con người như loài sinh vật hạ đẳng, chỉ tồn tại để phục vụ hoặc trở thành con mồi.Dưới quyền cai trị của quỷ cấp cao, các Nyxian cấp thấp làm mọi cách để thực thi mệnh lệnh - từ việc săn bắt, tra tấn cho đến tận diệt những nhóm người chống đối. Chúng không cần lý do để tàn sát, chỉ cần một cái búng tay của kẻ cầm quyền, máu sẽ đổ xuống như một cơn mưa đỏ thẫm.Những tàn tích của nền văn minh loài người giờ chỉ còn là ký ức. Những ai còn sống sót đều phải ẩn nấp sâu trong lòng đất hoặc các vùng đất hoang vu, tránh xa mọi dấu hiệu của Nyxian.Vậy con người làm thế nào để sống sót?…
Ai vô giùm em để em còn viết truyện nữa ạ, níu có nhu cầu giới thiệu bạn bè vô đăng kí lun đi ạ!!!…
Ai vô giùm em để em còn viết truyện nữa ạ, níu có nhu cầu giới thiệu bạn bè vô đăng kí lun đi ạ!!!…
Hoa nở ... Hoa tươi ... Hoa héo ...Trăng lên ... Trăng tròn ... Trăng khuyết ...Tình mới ... Tình đẹp ... Tình vỡ tan ...…
Em và anh gặp nhau mùa hạ, chuyện tình ta nên duyên từ đó.…
Han Wangho là trợ thủ đắc lực của Lee Sanghyeok, khác với 4 trợ thủ kia cậu rất ít khi lộ mặt và toàn ở bên cạnh hắn làm nhiệm vụ cùng hắn. 3 năm đi theo Lee Sanghyeok mà Han Wangho đã nảy sinh tình cảm với hắn. Nhưng một tên đầu gỗ trước giờ chưa từng yêu ai như Lee Sanghyeok lại tự mình cắm flag cho chính mình, nói những lời tổn thương cậuHan Wangho quyết định từ chức trở về nhà chuẩn bị kết hôn theo ý gia đình. Lần nữa gặp lại là khi Han Wangho đứng cạnh vị hôn phu đã được sắp đặt sẵn chuẩn bị đính hôn. Lee Sanghyeok tức điên người khi thấy người từng là của mình giờ lại trong tay người khácDùng mưu hèn kế bẩn kéo cậu về lại bên mình và cũng là một hành trình truy thê lên xuống chật vật của cậu Hyeok nhà họ LeeThể loại: fanfic, đam, abo, hắc đạo, hành động, truy thê, HECouple: Fakenut, On2eus, Guria…
Trịnh Thanh và Nguyễn Nhiên lớn lên cùng một con hẻm nhỏ, nơi nắng hè rơi đầy trên những năm tháng không thể quay lại. Một người quen với việc che chở, một người quen với việc chịu đựng và giấu đi những cơn đau của mình.Giữa bệnh tật, im lặng và những tình cảm không dám gọi tên, họ vô tình làm tổn thương nhau bằng chính sự quan tâm vụng về nhất. Chỉ đến khi khoảng cách xuất hiện, Thanh mới hiểu: có những người không rời đi ngay, họ chỉ lặng lẽ học cách không cần mình nữa.Nắng ở cuối mùa là một câu chuyện chậm rãi về mất mát, nhận ra và chữa lành - về việc học cách đối diện với nỗi sợ, nói ra những điều chưa kịp nói, và ôm lấy nhau không phải để níu kéo, mà để cùng bước tiếp.Bởi đôi khi, ánh nắng cuối mùa không phải để chia tay, mà để sưởi ấm lần cuối trước khi ta đủ dũng cảm yêu một cách trọn vẹn…
Thanh xuân như một cơn mưa rào đầu hạ, Mang phép lạ tưới mát tâm hồn taDù biết nó chỉ là thoáng qua,Nhưng lại có dư vị nhớ mãi.Dẫu cho cơ thể có lạnh giá,Nhưng vẫn tự nguyện đắm chìm.Thanh xuân như là một món quà mà tạo hóa đã mang tặng chúng ta. Nó quý giá và là thứ duy nhất trên cuộc đời này mà chúng ta luôn muốn níu giữ. Cuối cùng món quà nào qua thời gian đều cũng phải cũ đi và trở thành một điều kỉ niệm ghi nhớ mãi trong tim. Nhưng khi nhớ lại bạn sẽ có cảm giác gì ?Hạnh phúc, nhớ nhung hay nuối tiếcNếu như có thể quay về thời gian ấy tôi sẽ học tập chỉ để có thể vào trường đại học tốt.Nếu như có thể tôi muốn chụp nhiều bức ảnh với bạn bè.Nếu như có thể tôi muốn nói với cậu ấy rằng "tớ thích cậu".......................Bạn có nhiều cái 'nếu như' không? Phải chăng chúng ta đã nợ thanh xuân lời xin lỗi?Nếu lúc đó ta đủ trưởng thành thì lúc này chúng ta có còn nuối tiếc?…
Hứa thật nhiều, thất hứa cũng thật nhiều.…
Fakenut"Cậu đã có được những gì cậu muốn rồi. Tôi đã chia tay cậu ấy, tôi đã ở đây với cậu... Cậu còn muốn gì nữa?""Em muốn anh nhìn em, chỉ nhìn một mình em thôi""Anh nói tình yêu của em rẻ mạt? Phải, em dùng tiền, dùng quyền lực để ép anh rời bỏ người kia. Nhưng nếu không có 'sự rẻ mạt' đó, bà anh có được phẫu thuật kịp thời không? Cha anh có được an dưỡng tuổi già không? Còn anh, anh có đang đứng ở đỉnh cao sự nghiệp hay bây giờ anh vẫn đang phải đóng những vai quần chúng rẻ tiền để kiếm từng đồng bạc lẻ?""Em không có, anh tin em chỉ là hiểu lầm, em không có lái xe tông vào cậu ấy""Nếu bây giờ em nói chỉ vì cứu người mà lỡ va phải cậu ấy anh có tin không""Tôi không tin cậu.......Có đôi lúc tôi nghĩ lại... tôi thật sự hối hận vì năm đó đã cứu cậu trên chuyến tàu ấy. Nếu biết trước cứu cậu sẽ khiến cuộc đời tôi và những người tôi yêu thương trở nên khốn khổ thế này, tôi thà rằng mình đã không nhúng tay vào."Cơ thể Wangho khựng lại, hơi thở dường như đình trệ. Cậu đã chuẩn bị tâm lý cho sự chỉ trích, nhưng cậu không bao giờ ngờ được anh lại phủ nhận cả ngày đầu tiên ấy khoảnh khắc mà cậu nâng niu như báu vật, lý do duy nhất để cậu bắt đầu tất cả sự điên cuồng này."Anh... hối hận vì đã cứu em?"Wangho lặp lại, giọng cậu run rẩy đến mức không thành tiếng."Hóa ra, ơn cứu mạng mà em tôn thờ suốt 5 năm, đối với anh lại là một sai lầm sao , hóa ra... mạng sống của em, tình yêu của em, sự tồn tại của em trong mắt anh lại là một nỗi nhục nhã như vậy"" được rồi, em hiểu…
"Trong căn biệt thự Vọng Nguyệt không có ánh sáng mặt trời, tôi chỉ là một vùng phản xạ cho người con gái đã chết của hắn."Tô Hạ và Tô An có khuôn mặt giống hệt nhau, nhưng số phận lại rẽ hai lối. Tô An là bảo vật được nâng niu, còn Tô Hạ là "kho máu dự phòng" bị lãng quên. Khi Tô An qua đời, Phó Cận Ngôn - kẻ điên độc đoán nắm giữ huyết mạch kinh tế cả thành phố - đã biến Tô Hạ thành vật hiến tế.Hắn bắt cô gọt xương róc thịt để giống chị gái, bắt cô từ bỏ giọng nói, nụ cười và cả cái tên của chính mình. Hắn giam cô trong lồng kính, ép cô phải soi mình vào bóng ma của người đã khuất. Nhưng hắn không biết, phía sau nụ cười nhu thuận của con búp bê thế thân là một lưỡi dao tẩm độc đang chờ đợi.Kẻ cầm tù hóa thành kẻ bị giam cầm. Kẻ ban phát nỗi đau hóa thành kẻ quỳ gối cầu xin sự tha thứ. Khi sự thật về vụ tai nạn năm xưa được phơi bày, liệu ánh sáng mặt trời có thể xuyên qua lớp kính vỡ để cứu rỗi hai linh hồn đã mục rữa từ trong bóng tối?"…
Hyukkyu thuê được một căn hộ giá rẻ, nhưng mà... nó lạ lắm…
truyên Viêt Nam, cổ trang, nam cũng có thể sinh con.Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ.Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ.Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến khi không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi.Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên…
" Chắc có lẽ , tôi mãi mãi không thể quên được nụ cười của em Thể loại : bách hợp , nữ cường , OE…
" tay em đan một vòng hoa cúc dại , để em níu kéo lại một cuộc tình vỡ tan "…
Sau khi tang lễ kết thúc, mọi thứ chỉ còn lại tê và lãng.Noné.…