Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"sư phạm cũng bày đặt chơi game?"warning, mentioned: defiko (nyc) kiincuzz, canmake, ummo• hệ liệt của 𝐛𝐜𝐠𝐤𝐦? (on2eus, guria, ruhend) • không ảnh hưởng đến nội dung, nhưng khuyến khích mọi người đọc 𝐛𝐜𝐠𝐤𝐦? trước (vì mắc cười, chắc zị)…
902535 nghĩa là gì ? nó có nghĩa là 'Mong em , Yêu em , Nhớ em'Một gã Mafia giết người không ngán tay , gương mặt lạnh như băng chưa từng có hứng thú với tình yêu này đã say đắm một chàng bác sĩ tài giỏi mới vào làm việc.Bác sĩ Điền Chính Quốc là vị bác sĩ trẻ 23 tuổi nhưng tài sắc vẹn toàn đẹp trai , tài năng , giàu có ,... những thứ các cô gái chú ý ở một chàng trai em đều có tiếc là...em không muốn yêu và không thích yêu.Gã là Kim Thái Hanh Mafia khét tiếng thích sống ẩn 28 năm qua chưa từng động đến một người phụ tối ngày chỉ có chém giết rảnh thì đắm chìm trong rượu ấy vậy mà gã lại giàu có căn nhà của gã người ta đã gọi bằng biệt phủ chứ không còn là biệt thự nữa , Kim Thái Hanh còn mở một tập đoàn tự mình gầy dựng đi lên bấy giờ đã trở thành công ty lớn gần đầu top thế giới lớn mạnh thì không công ty nào bằng công ty TKS của gã .Nhưng đâu ai biết được bộ mặt khôi ngô , khí thế của gã bên trong là một con người tàn ác , chỉ cần gã không vừa ý coi như người đó chết chắc ít nhất cũng sống không bằng chết. Nhưng dáng vẻ khi yêu của gã sẽ như thế nào nhẹ nhàng nâng niu em hay..mạnh bạo chiếm hữu thỏ nhỏ....Au :Gukkiemissbangtan…
_Author: Kobayashi Shu_Nội dung: Chia tay trong mưa......ám ảnh của cuộc đời em..._______________________________________________________"Đừng cố níu những gì ngoài tầm với" "Mây của trời hãy để gió mang đi"=> Đây là một ý tưởng nhỏ đến một cách bất chợt, nhưng dù nó có nhỏ thì vẫn là ý tưởng của mình. Mong mọi người tôn trọng, không sao chép và đạo ý tưởng. Mang đi đâu cũng phải có sự cho phép của Author : @takahashiayakachan; @kobayashishu ( Tiểu thuyết viết chung )…
Đoản . Ngọt nha mọi người .BJYXSZD BJYXSZD BJYXSZD 🦁 Tiêu Chiến, tôi cũng ko muốn dấu anh nữa . Bây giờ tôi chính là thích cô ấy . chúng ta chia tay đi . 🐰 Nhất Bác, em có biết mình đang nói gì ko ? tại sao chứ ? tại xao hả ? xao em có thể đối với anh như vậy hả ? 👱♀️ Tại xao à ? tại vì tôi xinh đẹp hơn anh . Tiêu Chiến , anh nghĩ anh còn là mĩ nam đẹp nhất Chây Á nữa à . đó là chuyện của 8 năm về trước rồi . Anh đừng ở đây mà mơ tưởng nữa . Tiêu Chiến buôn tay đi , để Nhất Bác đến với tôi , đến với tình yêu mà anh ấy chọn . 🐰 Cô im đi ! 🐰 Nhất Bác , em đừng đùa nữa , chúng ta về nhà thôi , về nhà anh nấu món ngon cho em có được ko ? Tiêu Chiến níu lấy đôi tay của Nhất Bác mà nói . đôi mắt của anh lúc này đã đỏ lên . những giọt nước mắt cũng thay nhau mà rơi xuống. 🦁 Tiêu Chiến, anh đừng như vậy nữa , tôi ko đùa . chúng ta dừng lại đi .…
Giá như em có thể quay ngược lại thời gian để có thể níu lấy tay anh, bảo vệ anh... Nhưng... em biết đó chỉ có thể và sẽ mãi mãi là "giá như" mà thôi.Đau, nên em chỉ có thể hồi tưởng lại kí ức, kỉ niệm của hạ chúng mình- những kỉ niệm thanh xuân tuyệt vời và thuần khiết(LƯU Ý ✅ : có nhắc đến việc tâm lí bất ổn và tự làm hại bản thân, có nhắc đến máu me. XIN HÃY CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC)…
Cậu chỉ là nhân viên cửa hàng tiện lợi bình thường. Nhưng có hai người đàn ông, một thì lạnh lùng âm thầm theo dõi, một lại lịch thiệp mà nguy hiểm, đã đặt ánh mắt lên cậu từ lâu.Từng bước đi, từng món ăn, từng ý nghĩ trốn chạy, đều không thể thoát khỏi tay họ.Khi sự chiếm hữu vượt khỏi ranh giới và tình yêu biến thành giam cầm, cậu chỉ còn lại một lựa chọn. Giữa hai kẻ điên, em sẽ chọn ai, hay không kịp chọn nữa?…
- "Bao giờ gặp lại, khi ấy tôi sẽ cho cậu biết mọi thứ cậu muốn mà tôi biết."Câu nói ấy cậu chẳng thể nào quên từ khi đặt chân vào giới showbiz, hắn là người duy nhất biết rõ người em gái đang mất tíc của cậu.Nó là một đứa cứng đầu, cho dù cậu có níu kéo, khuyên ngăn thế nào con bé vẫn nhất nhất muốn bước chân vào giới giải trí đầy nghiệt ngã kia chỉ để có được danh tiếng bao người mến mộ... rồi, một ngày cậu mất liên lạc với nó.Bao manh mối của nó đều dẫn đến công ty giải trí NWO (No Way Out). Cậu quyết định tham gia vào công ty này để có thêm thông tin nhằm tìm được nó.Cậu định sẽ đi đâu? Trong cái thế giới "không lối thoát" này?…
Trình Giai Ý yêu Lâm Tự Hoài suốt năm năm.Năm năm ở bên cạnh anh, cô từng nghĩ chỉ cần mình đủ dịu dàng, đủ hiểu chuyện, đủ kiên nhẫn, thì một ngày nào đó anh sẽ thật sự nhìn về phía mình.Cho đến khi Lạc Vân quay trở lại.Khi ấy cô mới hiểu, hóa ra trong lòng một người, vị trí vốn đã được dành sẵn cho ai đó từ đầu.Còn cô chỉ là người thay thế.----Lần đầu tiên, cô không khóc lóc níu kéo.Không hỏi anh còn yêu mình không.Không chờ tin nhắn.Cũng không quay đầu lại nữa. Cô nghỉ việc. Dọn khỏi căn hộ mà Lâm Tự Hoài tặng. Chủ động nói chia tay.Mà đến tận lúc ấy, Lâm Tự Hoài vẫn cho rằng cô chỉ đang giận dỗi như mọi lần.Anh chưa từng nghĩ cô sẽ thật sự rời đi.Cho đến ngày cô biến mất khỏi cuộc sống anh.----Cũng vào đêm đó, Trần Duật Xuyên xuất hiện.Người đàn ông luôn đứng ở phía xa nhìn cô, dịu dàng hơn tất cả những gì cô từng nhận ra.Anh đưa cô một viên kẹo.Giống hệt năm ấy."A Xuyên..."Thì ra người cô quên mất nhiều năm như vậy...lại là người chưa từng quên cô.----Sau này, Lâm Tự Hoài mới hiểu:Trên đời này đau nhất không phải mất đi một người.Mà là đến lúc nhận ra - người ấy từng yêu mình bằng cả thanh xuân, còn mình lại xem tất cả là điều hiển nhiên.…
Cô chăm sóc anh, cô ở bên cạnh lúc anh hôn mê. Đến lúc anh tỉnh lại vì có lí do, anh bỏ đi. Khi anh trở về anh đem theo sự lạnh lùng khác hẳn với lúc anh từng có. Anh dẫn theo tiểu tam về thì bất ngờ anh gặp lại cô. Mẹ anh ngăn cấm cô gặp anh, dùng mọi thứ để ức hiếp cô vì nghĩ cô không xứng đáng với anh. Gia đình cô cũng vì tiền mà ngăn cản cô tiếp cận anh. Tiểu tam dùng mọi kế hoạch, âm mưu để hãm hại cô. Mẹ anh bênh vực tiểu tam vì cho rằng tiểu tam hơn cô mọi thứ, cho rằng đây mới là người xứng đáng với anh. Hắn là thanh mai trúc mã của cô, luôn luôn bảo vệ cô từ nhỏ đến. Một ngày hắn biết cô đã thương một người khác, chỉ biết ngậm ngùi chúc phúc cho cô. Khi biết anh rời bỏ cô, hắn đã rất vui mừng nhưng rồi lại nhận ra cô sẽ không bao giờ thương ai khác ngoài anh. Hắn đành tiếp tục bảo vệ cô hỏi tiểu tam bởi vì hắn chỉ có thể làm được như vậy. Còn về phần anh, khi anh đủ sức để níu kéo cô lại, còn cô đã buông bỏ anh mà đi. Đến ngày mai, ai đợi ai...?…
Vị bác sĩ Takahashi và chàng Cảnh sát Yamazaki...Tình cảm giữa họ, nếu phải ví von, có lẽ giống như một nhành hoa Phong Lữ nở lặng lẽ bên hiên nhà. Không rực rỡ, không phô trương, chẳng cần người khác phải khen ngợi hay ngắm nhìn, nhưng lại tồn tại bền bỉ suốt năm tháng, bất chấp những cơn mưa nặng hạt hay những ngày nắng gay gắt.Chuyện thường ngày của hai bạn Takahashi và Yamzaki. Không đi theo quá nhiều mạch truyện gốc.Lưu ý đây chỉ là Fanfic, nhân vật thuộc về Tanaka Mai.…
6 Năm trước, Lam Tư Sắc lấy đi lần đầu của cô năm 18 tuổi. 6 Năm sau, hắn quay về, với đầu óc mưu mô xảo trá, tàn ác vô nhân đạo, hắn ra tay với bạn trai hiện tại của Thịnh Ly đẩy anh vào tù. Một kẻ đội trời đập đất, dẫm xương đoạt máu, vô tình lãnh cảm. Thịnh Ly yếu đuối, kém cỏi hay do hắn quá cứng ngắc, thông minh? Cuộc đời này, ngoại trừ Thịnh Ly bé nhỏ của hắn, ai trong mắt hắn cũng đều là cỏ rác ven đường kể cả dòng máu đang chảy trong người. Hắn - Lam Tư Sắc yêu một Thịnh Ly điên cuồng bất chấp, đi ngược với định luật, đổi lại chỉ là ngược ta ngược chính mình đến hồ đồ. Đời này, cho Lam Tư Sắc gặp Thịnh Ly đã là sai lầm, đời này gặp Lam Tư Sắc là ác mộng vĩnh hằng của Thịnh Ly.Người tỉnh mộng tan, tan tâm nát lòng cũng bởi vì 1 chữ yêu... -----Tên truyện : Giá Như Có Thể Níu Lấy Một Chút Hơi Tàn ( Gió Sương Không Trải Đầy Hoa) Thể loại : Hiện đại, ngược tâm Số Chương : Lời tác giả : Truyện mang yếu tố cẩu huyết cao, các nhân vật được tác giả xây dựng lên ngay từ ban đầu không ai tốt đẹp kể cả nam nữ phụ đến 9. Không thích xin next đừng múa kiếm trên đây tránh làm tác giả phiền lòng xuống tinh thần... Không reup!!!…
"Tôi hận cô vì đã cướp đi ánh sáng của cuộc đời tôi - Tôi hận anh vì đã lấy đi phước lành của tôi"Những năm tháng vườn trường, khi tâm hồn chưa bị mài mòn của thời gian và bi kịch, khi đôi mắt cả 2 vẫn chưa nhìn nhau, cô đã đem lòng yêu anh với tất cả tấm chân tình, trao cho anh tình cảm non nớt nhưng chân thành của bản thân, mong 1 ngày đôi mắt luôn hướng về phía ánh trăng đó sẽ nhìn cô nhưng....nếu đã nhìn được thứ tuyệt sắc rồi thì sao còn có tâm trí mà để tâm điều khác, ánh mắt của anh những năm tháng đó, chưa bao giờ nhìn về phía cô mà chỉ có hướng về nó, chiêm ngưỡng nó, cảm khái nó, ánh trăng của anh - Nguyễn Mai, người con gái mà tuổi trẻ của anh coi là cả thế giới. Cô đã cố gắng, cô đã níu kéo rồi cô ghen tị, ghen tị, và ghen tị, trái tim bị bóp méo bởi ghen tị, yêu thương hóa thành ám ảnh còn lý trí và lương tri lại luôn níu kéo lấy cô. Và rồi, trong cái ngày định mệnh ấy, như sự xắp đặt của số phận biến cố đã xảy ra Nguyễn Mai chết cùng với khởi đầu của tấm bi kịch dai dẳng…
Có một tình yêu chỉ dám đứng nhìn từ phía xa Có một tình yêu khiến người ta ghi tạc vào sâu trong tim Mà cho dù tình yêu đó có hạnh phúc đến mấy hay là đau khổ đến mấy thì đối với mỗi người chúng ta, câu chuyện tình yêu năm 17 tuổi mãi vẫn luôn là những hồi ức đẹp, là một mảnh ghép của kí ức, của một thời thanh xuân lừng lẫy Theo dõi " Chuyện tình năm ấy của chúng ta" hộ Kacy nhé ❤…
Truyện đầu tay nên cân nhắc trước khi xem ạ, nếu có sai sót mong mọi người góp ý nhẹ nhàng ( ◜‿◝ ) Ooc+ chửi tục+ 🔞.Đây chỉ là chuyện hư cấu ko có thật! Cảm Ơn Mọi Người Rất Nhiều ❤️❤️…
Yêu thầm là gì?Là khi ta dùng cả thanh xuân chỉ để nắn nót viết một cái tên lên trang giấy, để rồi khi người ấy lướt qua, lại hốt hoảng dùng tay che kín, như thể sợ bí mật ấy sẽ hóa thành cánh chim bay mất.Là khi ta thuộc lòng từng nhịp bước chân vang vọng nơi hành lang nắng cháy, nằm lòng từng thói quen hay sở thích nhỏ nhặt của người ta, nhưng khi đối mặt, một câu chào bình thản cũng bỗng chốc hóa nghẹn ngào.Là khi ta dốc cạn nỗ lực để bản thân trở nên ưu tú và rạng rỡ hơn mỗi ngày, chỉ mong một mai này, giữa vạn người tấp nập, ánh mắt người ấy sẽ vì ta mà dừng chân lại, dù chỉ là một thoáng chốc hư hao....Giữa những năm tháng thanh xuân nồng nhiệt ấy, có một người đã chọn cách giấu kín một hình bóng không thuộc về mình vào sâu trong miền ký ức. Tình yêu đó giống như một loại "ý niệm" lặng thầm mà bền bỉ, mộc mạc mà sâu nặng, trôi theo dòng thời gian mười năm chẳng hề phai dấu.Khi những đường thẳng vốn dĩ song song đột ngột rẽ hướng để giao cắt nhau, liệu "ý niệm" ấy có đủ sức mạnh để dệt nên một chương mới cho định mệnh? Hay đến cuối cùng, yêu thầm vẫn chỉ là một bản tình ca không lời, thanh âm ấy vĩnh viễn chỉ mình cô nghe thấy, mình cô nâng niu giữa những khoảng lặng của cuộc đời?Một câu chuyện yêu thầm,Nam bác sĩ × Nữ trưởng nhóm bộ phận nhân sựTác giả: morriilinie22Truyện mình chỉ đăng tải trên một nền tảng duy nhất là Wattpad, và chỉ với mục đích giải trí. Hy vọng được mọi người đóng nhận.…