Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Delphinium - Hoa phi yến: Phi yến nhẹ nhàng và thanh thoát, vẻ đẹp của nó tựa những quý cô cao sang ở Anh giữa thế kỉ 18. Loài hoa xinh đẹp mọc lên từ máu đổ cho sự trừng phạt bản thân của tướng Ajax.Disclaimer: Mọi nhân vật đều không thuộc về tớ nhưng câu chuyện là của tớ.Beta: yumi_truc312…
Răng sứ Titan có cấu tạo gồm phần sườn được làm từ hợp kim Niken-Crom-Titan chứa đựng tới 8% titanium và được phủ bên ngoài một lớp sứ Ceramco2. Hợp kim Titan giúp răng sứ trở nên nhẹ hơn, thích hợp trong Những tình trạng làm cầu răng dài cũng như giúp đỡ răng thích nghi nhanh với cơ thể và môi trường trong khoang miệng.…
Tản văn về Thái Lê Minh Hiếu và Hồ Đông Quan. Có văn ngắn, có văn dài, có văn về chuyện nọ, có văn về chuyện kia nhưng không có bối cảnh nào là thật, chỉ có người viết tự vẽ ra. Vui lòng không đem ra khỏi đây, tuyệt đối không đưa ra trước mặt chính quyền. Kẻ ke thì phải thầm lặng mà kẻ, không có con nghiện nào tự nhận mình say đồ.…
cuộc đời này đầy chuyện ly kỳ. ví dụ như thái lê minh hiếu đút tai nghe vào tai hồ đông quan trong lần gặp đầu tiên.còn hồ đông quan bị điếc.hay là;một vũ trụ khác nơi thái lê minh hiếu là người bước vào cuộc sống của hồ đông quan.…
"Chúng ta thường dành 5 năm Tiểu Học để chờ mong cấp 2, dành 4 năm cấp 2 để mong chờ khoảng thời gian cấp 3 và lại dành 3 năm cấp 3 để níu kéo thời gian trôi chậm lại....""Tháng 5 có thể trở lạiMùa hạ có thể trở lạiNhưng chúng ta sẽ chẳng bao giờ có thể quay lại tuổi 15 cuồng nhiệt ấy nữa...."***[...] Tôi thuộc trong số ít người dành cả 4 năm cấp 2 để níu kéo thời gian chậm lại và dành 3 năm cấp 3 để tiếc nuối khoảng thời gian cấp 2.4 năm tuy không nhiều cũng không ít nhưng đủ để làm tôi lưu luyến, đủ để làm tôi tiếc nuối và đủ để không bao giờ quên....…
Một chàng trai lạnh lùng với thế giới nhưng va phải ánh mắt của cô gái chăm chú với những cuốn truyện Doraemon. Một chàng trai giữ kín tình cảm của mình, dành thời gian suốt 6 năm bên cạnh cô với tư cách bạn thân. Cô ngờ nghệch, ngây thơ luôn coi anh là người anh em của mình. Liệu tình yêu của anh có được viên mãn? Một câu chuyện thanh xuân ngọt ngào đầu tay với nhiều tình tiết hấp dẫn, nam chính ngọt ngào, sủng nữ chính đến tận mây xanh, đúng gu chị em " anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em!". Nữ chính ngây thơ, mạnh mẽ nhưng cũng không em phần dễ thương và có đôi lúc yếu lòng.Đây là đứa con đầu lòng của mình, mình mới tập viết nên mong mọi người gạch, đá nhẹ tay. Cảm ơn mọi người đã đọc. Mang con của mình đi đâu nhớ báo trước nha!…
Tôi đã nghe ai đó nói rằng: "Lá lìa cành vì gió níu lá đi hay vì cây không giữ lá lại... " Tôi chợt cười. Lá lìa cành vì mệt mỏi với một đời chỉ sống vì cây.…
Almond lớn lên giữa mùi thuốc súng và những âm mưu đẫm máu của gia tộc. Từ rất sớm, cậu đã quen với việc đứng giữa ranh giới sống còn, nơi sai lầm đồng nghĩa với trả giá bằng tất cả. Mới 18 tuổi, Almond buộc phải chôn vùi sự hồn nhiên, gồng mình trưởng thành, chiến đấu không ngừng để chứng minh giá trị và bảo vệ những thứ tưởng như phù phiếm nhưng lại là lý do duy nhất để cậu tồn tại.Trái ngược hoàn toàn, Progress được nuôi dưỡng trong một gia tộc lâu đời, giàu truyền thống và đầy khuôn phép. Cậu sống trong lớp vỏ an toàn mà gia đình dựng nên, nơi thực tế khắc nghiệt chưa từng có cơ hội chạm tới. Progress lớn lên cùng những quy tắc cổ hủ, được trạm khắc bằng sự yên bình và niềm tin rằng thế giới ngoài kia luôn nằm trong tầm kiểm soát.Vậy mà họ lại yêu nhau.Một bên là bạo lực, tranh chấp và máu đổ không cần do dự.Một bên là nguyên tắc, danh dự và những luật lệ không thể phá vỡ.Tình yêu ấy liệu có được chấp nhận?Có thể yên bình giữa hai thế giới vốn đối lập đến tàn nhẫn?…
- Hành lang khách sạn dài tựa như không có điểm cuối, cô chạy chân trần khiến váy cưới cọ vào mắt cá chân, để lại cảm giác ẩm và nặng, như thể đang có thứ gì đó níu cô lại.Cô dừng trước một cánh cửa. Không nhìn số phòng, cứ thế gõ dồn dập. Bên trong có tiếng bước chân chậm rãi vọng ra, cánh cửa chợt mở.Anh chàng bên trong đứng đó, tóc còn ướt, mùi xà phòng lẫn với mùi rượu chưa tan. Anh nhìn cô - không ngạc nhiên, cũng không vội. Như thể mọi chuyện lạc quỹ đạo này vốn dĩ sớm muộn gì cũng xảy ra. Nhìn bộ dạng nhếch nhác của cô từ đầu đến chân. "Tôi đâu gọi dịch vụ?" Thịnh hỏi, khoé miệng nhếch lên cười, trong ánh mắt lộ rõ vẻ khinh khỉnh.Trang hít một hơi, cảm giác cứ như cô bị hút hết hơi thở vậy."Làm ơn hãy giúp tôi"Ngoài hành lang, có tiếng gọi tên cô. Không lớn. Nhưng đủ rõ để cô biết thời gian của cô không còn nhiều.Thịnh nghiêng người, nhường ra một khoảng trống."Vào đi"Trang bước qua.Cánh cửa khép lại, rất nhẹ.-…