TÌNH. thơ đối .
tự biên _tự diễn rồi tự nhận .tự viết _ tự yêu để tự xem .…
tự biên _tự diễn rồi tự nhận .tự viết _ tự yêu để tự xem .…
Lần thứ ba cùng chồng cũ đến tòa dân chính làm thủ tục ly hôn, Lâm Thiên Vân quyết định không bao giờ nhắc đến hai chữ "kết hôn" nữa, lại quyết định đoạn tuyệt với đàn ông, một mình nuôi con trai sống cùng nhà với em gái và em rể đẹp trai khó cưỡng. Việc không chỉ như thế nếu như không có người thứ 4 xen vào cuộc sống độc thân ngoài 30 của cô, để người đời không ngừng chê cười, đàm tiếu cô gái hết thời vẫn chưa dứt thói mê trai trẻ. "Ly hôn 3 lần còn chưa đủ?"…
Em đợi anh lâu rồi.Em đã vượt qua định nghĩa kiếp người để bên anh. Vậy nên, mong anh hay thật hạnh phúc vì những gì em dành riêng cho anh.1188 kí tự.Mã số 070425…
Không gian không gây trở ngại taTác giả: Mặc Dạ NguyệtThể loại: Ngôn tình, xuyên thư, nhiều kì ngộ trên khi xuyên( người quen bên kia), trước cao lãnh, lạnh băng sau nũng nịu mít ướt nam chính x dễ mềm lòng, thích làm cao lãnh nhưng chưa đầy một canh giờ, chán đời nữ chính.Nữ chính: Triển VũNam chính: Ngân Tề Phong…
Vào năm thứ mười sau khi kết thành đạo lữ với Lục VânChi, một kiếm xuyên tim đã phá tan hạnh phúc hư ảo của Sở Tranh.Người từng xem nàng như châu ngọc nâng niu trong lòng bàn tay, giờ trong mắt chỉ còn lạnh lẽo.Đến lúc ấy Sở Tranh mới biết, tình yêu sậu sắc hắn giành cho nàng, việc cải tà quy chính, tất cả đều bởi vì hắn trúng tình cổ.Giờ đây khi tình cổ đã được giải, hăn liền hận Sở Tranh thấu xương.Hận đoạn ký ức vây quanh Sở Tranh kia quá đổi nhục nhã, lại càng hận việc vì cứu nàng mà bản thân đã đánh mất bạch nguyệt quang đích thực của đời mình.Hắn phế bỏ đan điền của nàng, hủy hết tu vi, mặc nàng bị kẻ thù truy sát.Cuối cùng, Sở Tranh lìa đời vào đúng ngày hắn cưới bạch nguyệt quang từng chết đi sống lại kia.Mở mắt ra lần nữa, nàng trùng sinh về ngày đại điển ký khế ước kiếp trước, Sở Tranh sợ hãi."Ta giúp ngươi giải tình cố, từ nay về sau chúng ta không ai nợ ai."Kiếp này, nàng chỉ muốn tác thành cho Lục Vân Chi, rồi rút lui toàn vẹn.Lục Vân Chi vẫn luôn cho rằng, hết thảy tình cảm hăn dành cho Sở Tranh đều là do trúng tình cổ.Hắn hận nhất việc bị người khác khống chế, hận nhất cảnh bị ép buộc, và cũng hận nhất... Sở Tranh.Mãi đến khi thân thể tàn tạ của nữ tử ấy lạnh dần trong vòng tay hắn, mọi ân oán cũng tiêu tan, vị Ma Tôn bách chiến bách thắng lại chết bởi chính tâm ma của mình.Trùng sinh về ngày ký khế ước, hăn đối diện với ánh mắt chỉ còn sợ hãi của nàng, nghe nàng nói "chúng ta không ai nợ ai", Lục Vân Chi cho răng bản thân cũng nghĩ vậy, thế thì hợp tan trong yên b…
thà rằng người cứ yêu tôi giả tạo để tình này giả mạo ^ bước vào yêu ^…
"Em không đến mua đồ, em đến để mang anh chủ về nhà."…
𝚆𝚛𝚒𝚝𝚎𝚛 ❛𝐃𝐈𝐄𝐆𝐎 𝐊𝐀𝐍𝐆❜[Story tạm thời ra mắt]…
- Lăng Thần ! Tôi sẽ không yêu anh đâu, một tên ác ma giết người vô số, tội ác tày trời, liệu một người như vậy sẽ có một trái tim ấm áp thật lòng sao ? Tôi không tin ![...]- Tôi rất nhớ em hiện em đang ở đâu chứ, tôi đã lục tung cả thế giới này rồi nhưng vẫn không thể tìm thấy em, em thật sự cứ như vậy mà mãi mãi rời xa tôi sao ?[...]Ánh mặt trời chiếu phủ trên mặt biển tạo nên những hình ảnh lấp lánh như ngôi sao, bước chân ai kia đang tiến đến rất gần nhưng lại rất nhẹ nhàng tựa hồ như nâng niu, yêu thích loại vật báu vật quý giá, mà nói chính xác hơn người trước mặt còn quý giá hơn gấp ngàn vạn lần, chỉ là sợ họ lại chạy đi mất một lần nữa, tâm tình bản thân nhất định sẽ vì vậy mà thêm bấn loạn, khiến buớc chân kia vô thức nhẹ nhàng nhưng lại tiến đến rất nhanh. ...Chẳng phải một khi đã động tâm thì sẽ không thể rời đi được nữa sao ? Bản thân lại là một người chung tình còn chưa nói đến việc đã được gặp định mệnh của mình, vậy thì làm sao có thể buông tay chứ ?Hắn không vì địa vị một tay che trời mà cố ý muốn trói buộc cô. Nhưng lại vì yêu mà hắn phạm phải sai lầm đáng sợCô cũng không vì hắn là ác ma mà sợ hãi né tránh. Tình yêu hắn dành cho cô đã được 'tẩy rửa' hết sức sạch sẽ. Hắn không muốn người con gái đó bị vẩn đục bởi quá khứ không mấy tốt đẹp kia của hắn. Nên...hắn nguyện rút cạn hết sự tinh khiết còn xót lại của hắn mong một lần được cô yêu thương.Tình yêu của cô sẽ trao đi hay lại cố tình giấu kín trong tim. Cô sẽ dùng mọi cách cắt đi m…
tản mạn thôi…
Yêu bản thân thêm một chút …
Giữa cái nóng oi ả của mùa hè, Hương An, một cô gái nghèo ở cuối làng Đông Ô, phải sống trong những ngày tháng tối tăm. Mẹ hiền lành nhưng bất lực, cha chìm trong men rượu và cờ bạc, nợ nần chồng chất, còn cô thì bị coi là kẻ vô dụng. Đòn roi, những lời chửi rủa và sự xua đuổi đã khiến tuổi thơ của Hương An đầy rẫy bóng tối và tuyệt vọng.Một đêm hè, khi bị cha đánh đập và xua ra khỏi nhà, Hương An ngất lịm bên vệ đường. Khi tỉnh lại, cô thấy mình nằm trong một căn phòng xa lạ, trước mặt là một chàng trai cao ráo với ánh mắt lạnh lùng. Anh tên là Anh Đạt, người đầu tiên đưa tay níu cô lại khi cả thế giới đều quay lưng.Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng chỉ thoáng qua nhưng lại trở thành bước ngoặt cho cả hai. Anh là làn gió mát giữa mùa hè oi bức, là người khiến cô nhận ra cuộc đời vẫn còn một chút ấm áp để níu giữ.Đây là câu chuyện về nỗi đau, về những giọt nước mắt tuổi học trò, nhưng cũng là hành trình đi tìm niềm tin và hy vọng. Bởi đôi khi, chỉ cần một người chịu dừng lại, mọi tuyệt vọng cũng có thể đổi thay.…
xả ảnh sml…
Thể loại: thanh xuân vườn trường, hài hước × cuộc sống trưởng thành, lãng mạn. ❗LƯU Ý: • SẢN PHẨM CHỈ LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ, KHÔNG LẤY CẢM HỨNG TỪ BẤT CỨ SỰ KIỆN NÀO CÓ THẬT Ở NGOÀI ĐỜI! • LÀ TÁC PHẨM NHÂN TẠO, KHÔNG ĐẠO VĂN CỦA BẤT KÌ SẢN PHẨM NÀO! • TẤT CẢ NHÂN VẬT, SỰ KIỆN, ĐỊA ĐIỂM, TỔ CHỨC TRONG TRUYỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU! 🌷Chào mừng các reader đến với câu chuyện của mình nhé, rất mong các bạn hãy giữ tâm thế thoải mái khi đọc truyện. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ nhé🌷 |Trích| Rất lâu về sau mọi người trong giới đã lưu truyền rằng: hắn đã yêu cô đến tận xương tuỷ, người đàn ông đó đã trao trọn tâm can, rút cạn từng giọt máu, mang trái tim mình ra để yêu thương và chiều chuộng cô. Hắn nhẹ nhàng, ân cần như đang nâng niu nguồn sống duy nhất mà hắn có. Thế giới của hắn chính là cô, vì cô mà trái tim hắn bừng sáng, vì cô mà hắn được hạnh phúc thêm một lần nữa. Người con trai năm nào đã dùng hết sự lịch thiệp vốn có của một quý ông để đối sử với cô ấy, ép mình phải trưởng thành. Vì chỉ có thế, cậu ta mới xứng đáng bước chân vào thế giới của người con gái mà cậu ta yêu. [...]"Anh ôm em được không?" ...."Anh là cái thá gì mà bắt tôi đau đến như thế hả?" ...."Đưa tay cậu đây cho tớ!" ...."Sao ngực cậu đập nhanh thế?" ...."Cậu tên gì?" "Tớ là Vũ. Hoàng Lê Khánh Vũ " "Còn tớ là Vy." Start:…
Kiếp trước, cả kinh thành đều biết ta yêu nàng.Một tiếng "tỷ tỷ".Hai tiếng "tỷ tỷ".Ta theo nàng từ năm mười tuổi đến năm mười tám tuổi.Ta vì nàng mà ghen tuông, vì nàng mà khóc, vì nàng mà làm đủ mọi chuyện điên rồ.Ta cứ ngỡ chỉ cần ta đủ chân thành.Thì một ngày nào đó nàng sẽ quay đầu nhìn ta.Nhưng cuối cùng.Ta nhận được chỉ là một câu:"Ngọc Nhi, chúng ta đều là nữ nhân.""Sẽ không có kết quả."Ta hỏi nàng:"Nếu tỷ không yêu ta...""Vì sao lại hôn ta khi ta ngủ?"Ta hỏi nàng:"Nếu tỷ không yêu ta...""Vì sao lại đối xử với ta tốt như vậy?"Ta hỏi nàng:"Nếu tỷ không yêu ta...""Vì sao lại khiến ta ảo tưởng rằng tỷ cũng yêu ta?"Nàng không trả lời.Còn ta khóc đến tan nát cõi lòng.Sau đó.Ta không đến tìm nàng nữa.Ta khoác chiến giáp ra biên cương.Máu nhuộm sa trường.Chiến công hiển hách.Cuối cùng chết nơi đất khách.Cho đến giây phút nhắm mắt.Người ta nhớ nhất vẫn là nàng.-Khi mở mắt lần nữa.Ta trở về ngày mình quỳ dưới tuyết tỏ tình với nàng.Nàng vẫn nói:"Ta không thể thích muội."Nhưng lần này.Ta không khóc.Không làm loạn.Cũng không níu kéo.Ta chỉ mỉm cười hành lễ."Được.""Thần nữ hiểu rồi."Từ đó về sau.Ta không gọi nàng là tỷ tỷ nữa.Gặp nàng chỉ cúi đầu:"Thần nữ bái kiến công chúa."Ta tránh mặt nàng.Xa cách nàng.Cũng chuẩn bị quên nàng.Nhưng ta không biết rằng...Ngày ta không còn gọi nàng là "tỷ tỷ" nữa.Người bắt đầu đau lòng...Lại là nàng.Nàng từng nói không yêu ta.Nhưng khi ta thật sự buông tay.Người phát điên lại là nàng. ❤️🩹"Lâm Ngọc Nhi, ai cho phép muội không thí…
Đây là fic viết về những thanh xuân của bạn cũng như của tôi viết cho những ai đang bỏ qua tuổi thanh xuân của mình một cách vô vị viết cho những ngày ko anh mà tôi vẫn đợi chẳng bao giờ chịu từ bỏ viết cho ai đã và đang trải qua bước ngoặc một mình này viết cho những ai nói rằng ko có anh thì ko thể sống Và tôi viết cho tuổi thanh xuân của tôi ko có anh cũng như bạn đang ko có người ấy bên cạnh . Bạn đừg quan niệm rằg yêu nhau khi chia tay thì phải níu kéo ko hề nếu như bạn níu kéo sẽ làm viết thương chồng chất lên nhau khi chia tay dứt thoát người đau nhất vẫn là bạn và hãy cũng tôi chia sẽ những ngày ko có anh mà bạn vẫn sống tốt trên con đường mà bn đã lựa chọn Và hãy nhớ ĐỪNG BAO GIỜ TỰ TI VỀ BẢN THÂN MÌNH 💓❤Tác Giả : Ngọc Thuận Tình trạng : Đang lếch môngSố chương : không xác định Thể loại : Tiểu thuyết thiếu niên…