Ôm em mỗi ngày
Anh ôm cô. Người đàn ông ngày xưa cô khó chạm tới nhất, luôn mạnh mẽ nhất. Cầm súng mỗi ngày và không thương tiếc đến mạng sống ai, bây giờ đã bị cô thuần phục, anh đã phải gục ngã trước sắc đẹp giản dị mà sắc bén đó, để mãi mãi chiềm vào trong loại chấp niệm này. Anh có thể bị bắn cũng chỉ vì cô, và có thể trở nên mít ướt, òa khóc như một đứa trẻ trước mặt một cô gái yếu ớt. Cô vẫn mãi sẽ là một cô thiên thần xinh đẹp, cô vẫn luôn yêu anh, luôn trung thành nhưng vẫn có khoảng cách. Cô luôn giữ khoảng cách với anh, nhưng đến một điểu mà mãi cô mới nhận ra là từ những giây phút đầu tiên, cô đã động lòng trước người đàn ông nhìn thật đáng sợ này. Mỗi lần anh khóc khi được cô dỗ dành, chính là khoảng khắc đáng yêu nhất, thật ra đàn ông cũng muốn được vợ mình cưng chiều, dỗ dành như một đứa nhóc, bởi mỗi lần vợ họ buồn họ đã phải làm chỗ dựa vững chắc nhất rồi. và Dương Hỉ đã được Lý Nhã dỗ dành và động lòng bởi một phút nào đó. Tình yêu có cái kết đẹp nhất chính là hiểu được nước mắt họ chứa nỗi buồn hay niềm vui, niềm hạnh phúc hay thất vọng. Anh sẽ luôn ôm cô mỗi ngày và mãi mãi như thế không bao giờ đổi thay.…



















