Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
142 Truyện
Song Thiên Thư

Song Thiên Thư

28 0 26

Thiên địa dẫu mênh mông nhưng vốn dĩ vô tình. Tam giới càn khôn nhìn bề ngoài rộng lớn vô tận, thực chất chỉ là một lồng giam tĩnh mịch mang tên Thiên Mệnh.=====================Nhân gian hồng trần khí Âm gian ngưng oán nghiệpHoàng thiên tân nhân trị Đại đạo vốn vô tình=====================Cảnh giới của hệ Vô Lượng:Chu Khuyết: Nhân sinh vô thập toàn, phàm thai sinh ra vốn mang tàn khuyết. Chân lý là sự Thừa Nhận bản ngã nhỏ bé, mượn khiếm khuyết làm kẽ hở để vươn lên giữa thiên địa vô tình.Chu Khuyết Viên Mãn: Tột cùng của khiếm khuyết chính là ranh giới tử sinh. Vô lượng giả giả phải dạo bước qua cõi chết, dùng ý chí tự tay Họa Sinh Tử Khuyên khắc tạc lên luân bàn. Hắc bạch dung hợp, vạn pháp khép kín.Vô Lượng Luân: Tử sinh đã thông, giới hạn phàm thai tự khắc nát bấy. Tâm trí phải đạt đến độ rỗng không tựa vực sâu, triệt để Siêu Thoát khỏi chấp niệm cá nhân mới đủ sức dung nạp cái vô hạn của đất trời.Thiên Luân Vô Lượng Chúng Sinh (Chúng Sinh Cảnh): Đạo chân chính tuyệt đối không nằm ở sự trường sinh cô độc. Tu giả dứt khoát mở rộng luân bàn, thấu ngộ Định Mệnh của bản thân. Độc hành giữa cõi thế, bước đi tuyệt không ngoảnh đầu.Chân Luân Vô Lượng Vạn Vật (Vạn Vật Cảnh): Triệt để Hòa Hợp, xóa nhòa ranh giới giữa bản ngã cùng tự nhiên. Ta cùng càn khôn hòa làm một, đứng trên vạn vật, ngôn xuất pháp tùy.Hồng Luân Vô Lượng Tứ Tượng (Tứ Tượng Cảnh): Thấu hiểu cội nguồn thời không, chạm đến đỉnh cao tuyệt đối của khởi nguyên vũ trụ. Kẻ đạt ngưỡng này không cần tuân theo pháp tắc c…

Kiếp Sau Anh Sẽ Lại Yêu Em Chứ (Full)

Kiếp Sau Anh Sẽ Lại Yêu Em Chứ (Full)

10,791 142 29

Gió cuối xuân thổi tới. Hoa đào vi vút bay. Cánh hoa nhuốm đỏ sắc trời, dập nát dướt gót chân người bước qua, nằm lạnh lẽo bên đường hiu quạnh.Gió mỗi lúc xa dần, xa dần. Hoa đào trông theo. Lệ không tan thành nước mà quyện thành máu đỏ, rải khắp con đường.Luân hồi.Tôi vẫn nghĩ vận mệnh vốn chỉ là một vòng tròn khép kín. Những gì cho đi sẽ được nhận lại. Những điểm bắt đầu sẽ quay về kết thúc. Xoay, xoay, xoay mãi..."Qua cầu Nại Hà, anh nhất định sẽ không uống canh Mạnh Bà... Để kiếp sau... vẫn nhớ... Kiếp sau sẽ lại... đi tìm..."Kiếp sau?Tôi cười, ngẩng mặt lên nhìn trời.Đã có bao nhiêu bóng đàn ông lướt qua đời tôi? Có lẽ nhiều. Tôi không đếm hết. Cũng chẳng cần nhớ. Có những chuyện, quên đi, sẽ tốt hơn.Vận mệnh của tôi đáng ra sẽ khác. Tôi đáng ra sẽ mãi mãi là bông hoa đào sống yên ấm trong vườn khuê các... Nếu không chạm vào gió... Nếu không có một ngày lỡ để gió cuốn đi...Nhưng luyến tiếc thay đổi được gì? Huống hồ... tôi chẳng bao giờ tiếc, chẳng bao giờ hối hận…