Sìn Husbando Và Couple Trong Harry Potter Của Bạn Kả
Ume-ingHusbando của toi là Draco Malfoy, Harry Potter nhaCouple thì sẽ luôn trung thành với thuyền DraHar và HarDraNếu trúng Notp của bạn, click backHàng nhà làm nha các cậu đừng lo…
Ume-ingHusbando của toi là Draco Malfoy, Harry Potter nhaCouple thì sẽ luôn trung thành với thuyền DraHar và HarDraNếu trúng Notp của bạn, click backHàng nhà làm nha các cậu đừng lo…
à chuyện bao gồm trí tưỡng tượng của mình không có thật. những bạn không thích Đam Mỹthì lướt qua nhé. thank 👌nhân vật : KookTaetruyện gồm Oshot ngắn và dài vui lòng ko đem truyện ₫i nơi khác.…
Alice lọt vào trong một nơi gọi là Wonderland. Nhưng đây không phải xứ sở thần tiên - mà là một mê cung đẫm máu, nơi mỗi trò chơi đều có luật lệ kỳ quái và cái chết là phần thưởng dành cho kẻ thua.Cô không nhớ vì sao mình đến đây. Cũng không biết ai đã viết nên những luật chơi tàn nhẫn này.Chỉ biết rằng cô phải tiếp tục - vì người chị Millie.Nhưng càng tiến sâu, Alice càng hoang mang trước chính những gương mặt cô tưởng mình từng quen thuộc. Trí nhớ của cô bắt đầu rạn nứt, ký ức và ác mộng trộn lẫn thành một...Trong thế giới nơi mọi sự thật đều bị bóp méo, đôi khi kẻ đáng sợ nhất... lại chính là bản thân mình.…
Tôi vừa đứng chỗ cột đèn vừa nghe máy Khôi:"Mình đang ở ngay cột đèn giao thông nè!" Tôi nói xong thì vẫy tay chào Khôi đang đứng đối diện tôi bên kia đường."Khoan đã, Linh đừng qua. Mình... mình không muốn chúng ta tiếp tục mập mờ nữa. Một là chúng ta cùng nhau hai là đợi khi đèn đỏ xuất hiện chúng ta dừng lại." Khôi đứng bên cột đèn đỏ đối diện lên tiếng.Lúc nghe Khôi nói tôi đã nhìn lên cột đèn đếm ngược đang chuyển đến số 4 trong trạng thái màu xanh. Tôi bất động suy nghĩ có nên chạy qua không. Tôi lùi lại một bước trong vẻ nhút nhát lo sợ. Tôi sợ rằng nếu như tôi bước về phía cậu ấy thì liệu tôi sẽ có thể bị bỏ rơi và như một cơn gió lướt qua nhẹ nhàng rồi sẽ bị lãng quên như bao cô gái khác trong cuộc đời của cậu ấy chăng ? Giữa con tim và lí trí tôi nghĩ lí trí của tôi không thể thắng được con tim. Vì đó chính là con người của tôi chứ không phải ai khác. Tôi biết rằng cái điều đó sẽ làm tôi tương lai sẽ rất đau khổ, nhưng mà tôi cảm thấy thà khổ tâm như vậy còn hơn là buông bỏ một ai đó hay là một thứ gì đó.[Các nhân vật, sự kiện tình tiết trong truyện đều là hư cấu và không có hành vi xúi giục hay khuyến khích làm theo nào mong độc giả cân nhắc có cái nhìn tích cực khi đọc truyện]---------------------Truyện được đăng đồng thời trên 2 app: Mangatoon và Wattpad…
" Có thể gặp lại?" " Hoặc là không"…
"Ở Gia Đức, luật pháp dừng lại ngoài cổng trường. Còn bên trong... luật lệ duy nhất chính là ham muốn của Tần Giác."…
Đóa hồng xanh, món quà đặc biệt của cậu, rơi xuống thềm tuyết trắng mềm dịu, nằm ngoan trên cây đàn piano - nơi chôm giấu bao kỷ niệm ngọt ngào của chúng tôi từng vang lên. Hôm giáng sinh năm ấy, tôi nghĩ mình sẽ từ bỏ mối tình đã kéo dài bao năm, đặt lại tình cảm ấy lại trên cây đàn... nơi đóa hồng xanh đọng lại. Trong giữa đêm giá lạnh, tôi vương vấn quay lại nơi ấy. Quay lại, để nhìn một lần cuối, nhìn thấy cây đàn và đóa hồng... Và trong khoảnh khắc đó, cậu bỗng xuất hiện. Sau tất cả, chúng tôi tìm thấy nhau trong cái lạnh giá của đêm giáng sinh. Có lẽ, đóa hồng xanh ấy vẫn chưa thực sự rơi xuống nhưng cũng không chắc...…
Nữ phụ chắp nhận số phận của mình…
[Truyện VN - rating 16+ ] Trong thời đại mà độ đẹp của một bức tranh được tính bằng like còn họa sĩ tài năng được tính bằng lượt theo dõi, hai cô cậu sinh viên ngành ngôn ngữ Anh đã vô tình tìm thấy nhau qua sở thích vẽ vời. Cả hai vừa là fan vừa là thần tượng của nhau, nhưng lại ghét nhau một cách khó hiểu. Cứ thế họ đấu đá vì cái tôi, vì lí tưởng nghệ thuật và cả vờn nhau về thể xác, tất cả chỉ vì một nút "Follow". Cuối cùng ai là người thắng, ai mới là họa sĩ "vẽ đẹp" hơn ?*Thể loại : Hiện đại, Tâm lý, Lãng mạn, HE *Warning : Nam chính khá redflag 🚩có bệnh cuồng tay (hand fetish), nữ chính tỉnh táo mỏ hỗn.TRUYỆN & VẼ BÌA (c) Màn Trăng/ Chucky. KHÔNG REPOST dưới mọi hình thức…
Nó hơi mệt nên nằm bò ra bàn, mái tóc ướt đẫm mồ hôi nhẹ nhàng lay lay trong tiếng gió quạt. Mắt lim dim có vẻ sắp ngủ.Hạ khẽ hít một hơi. Người nó khá thơm mùi nước giặt. Không bị lẫn mùi mồ hôi.- Không cần phải ngửi, tao biết tao thơm mà.- ... Hạ câm nín, chỉ lặng lẽ rút ra cho nó một tờ khăn giấy. - Lau bỏ đi, tí thấm ngược lại ốm.Thấy nó không trả lời, Hạ lại đưa tay định nhét lại vào cặp. Bất chợt, nó nắm lấy cổ tay Hạ.- Á, mày làm cái trò gì đấy? Bỏ tay tao ra.- Mày lau cho tao.- Không, mày có biết bao nhiêu mắt đang nhìn tao với mày không?- Lỡ tí tao ốm thì sao?Nó lại chỉ biết câm nín. Đúng là lời của mình tự bẫy mình.Nó suy nghĩ một chút, vẫn là tại mình quan tâm trước.Hạ đưa tay, khẽ nắm lấy tóc nó, nhẹ nhàng lấy giấy thấm mồ hôi trên mặt. Xong việc, nó vò tóc Hải rồi nhét vào tay nó tờ giấy vừa lau.- Đồ của ai nấy nhận nha.Hải không nói gì, chỉ nhận tờ giấy rồi úp mặt vào bàn, cười khẽ.…
sc ádff…
Mại dô, mại dô ^ ^ nhớ vote ủng hộ nha !…
Không khớp nguyên tác Izana redflag nhẹ Mikey cục súc…
Khi trở về nhà vào ban tối, xin đừng đi chuyến tàu nào. THẬT ĐÁNG TIẾC CHO ANH TA.Nếu trông thấy gã đàn ông mặt mũi chằng chịt sẹo đi cùng, hãy rời khỏi đó ngay tức khắc. QUÁ MUỘN CHO ANH TA.Xin đừng tự đi về khi quá nửa đêm, gã sẽ bám theo đấy. ANH TA KHÔNG HAY BIẾT.Và quan trọng nhất...Đừng bỏ cuộc trên con đường trốn chạy. Nếu không thì sẽ bỏ mạng trong căn nhà ĐÓ... ANH CÓ MẤT HI VỌNG KHÔNG?Trong nhà của HẮN....Anh nhỏ máuTrong căn nhà của DORRIS....ANH ĐÃ....ANH.....***********Elizabeth PovÁc mộng là xấu. Giấc mộng là tốt đẹp. Những gì em trải qua còn tồi tệ hơn cả ác mộng. Nhưng vì sao nó lại kết thúc như một giấc mộng bình yên? Anh đã bên em khi không còn ai. Anh đã cứu em. Anh đang đợi em. Vậy còn em?.............Em đang sợ hãi.************ Khi nỗi khiếp sợ bủa vây..... hãy giữ vững lý trí. Ác mộng đến. Ác mộng đi. Nhưng người sẽ làm gì để ngưng vòng lặp lại này? Quan trọng hơn, người sẽ làm gì khi cơn ác mộng đó, trở thành sự thực? Chỉ có một điều Elizabeth chắc chắn.....rằng chính ANH đã giúp cô đối mặt với nỗi sợ này. Anh là NGƯỜI HÙNG của cô.____________________________________ CÓ LÃNG MẠN, KINH DỊ NHƯNG KHÔNG GHÊ LẮM ĐÂU :) Là một transfic nữa do tôi dịch, tác phẩm : The Dooris (Book 1) Tác giả/ author: NeaxiJCO Link truyện:https://www.wattpad.com/story/56945242-nanatsu-no-taizai-the-dooris-book-1 Facebook:Neaxijco https://www.facebook.com/LadyNeaxiJCO/…
Ngay sau khi có được màn ra mắt được mong đợi từ lâu, anh ta đã chết một cách vô nghĩa chỉ trong một khoảnh khắc. Khi tỉnh dậy, anh ta được trao hai lựa chọn: sống hạnh phúc ở thiên đường trong phần đời còn lại, hoặc xuống địa ngục và có cơ hội tái sinh."......Tôi sẽ xuống địa ngục."Sau 50 năm quản lý những sinh vật địa ngục, với chuyên môn là huấn luyện "chú chó con" Cerberus, đây là câu chuyện về cơ hội thứ hai để ra mắt của một thần tượng sau khi trải qua những vực sâu tăm tối nhất của địa ngục và trở về để đòi lại giấc mơ bị đánh cắp của mìnhNovel: The Idol Who Returned From Hell.…