Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tình yêu của anh và cậu đã từng rất đẹp và những giây phút bên anh từng là những giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời cậu nhưng tại sao tất cả chỉ còn là nỗi sợ hãi. Anh dần trở nên mất kiểm soát và trở nên điên cuồng chiếm hữu, khống chế cậu thậm chí sẵn sàng cướp đoạt tự do, cấm đoán, giam cầm và trừng phạt nếu cậu dám phản kháng. Bạo lực dần trở nên quen thuộc và là thứ công cụ hữu dụng để phát tiết và để khiến cậu thuần phục. Cậu tự hỏi rằng anh có còn yêu mình không và cậu có nên tiếp tục bấu víu vào những ảo ảnh tình yêu của những năm tháng xưa để tiếp tục bên anh?…
Thể loại: Đồng nhân, đoản văn, oneshot, cổ đại, ngược thân, giam cầm, SM, NPAll × Hà LậpTôn Quân × Hà LậpTần Cối/Đàm Hội × Hà LậpTình trạng: Đã hoànNhân vật chính: Hà Lập - Trương DịchTôn Quân - Dịch Dương Thiên TỉTần Cối/Đàm Hội - Lôi Giai ÂmTrương Đại - Thẩm ĐằngNgười dịch: Tiêu Tiêu Vũ Yết━━━━━━━━━━━━━━━Trích đoạn:"Nhẹ thôi, đừng để lại dấu vết."Đàm Hội chẳng thèm quan tâm có để lại dấu vết hay không. Đôi mắt Hà Lập vốn dĩ vừa mảnh vừa dài, lúc này đây lại phong tình vô tận, câu mất cả hồn của Đàm Hội. Chẳng biết là yêu hay hận đến tột cùng, Đàm Hội cúi người hung hăng cắn vào bả vai hắn. Vết cắn này sử dụng tám phần sức lực, khiến Hà Lập đau đến mức cau mày lại."A..." Mười ngón tay Hà Lập bám chặt vào thành giường, tức giận mắng Đàm Hội. "Con mẹ nó, ngươi là chó à!""Ngươi tự làm thì phải tự chịu thôi." Đàm Hội thấy vết cắn đã rỉ máu mới hài lòng liếm môi cười. Y muốn được làm như vậy từ rất lâu rồi. Ai bảo Hà Lập sinh ra là nam nhân mà lại có gương mặt trắng trẻo như vậy, có vòng eo mảnh mai đến thế. Mỗi ngày Hà Lập đều cầm theo cây quạt gõ đông chỉ tây, khua môi múa mép biện luận cùng người khác. Dáng vẻ như thế chẳng phải là đang câu dẫn Đàm Hội sao?…
Ngờ nghệch.Tôi ngồi bệt dưới sàn.Dưới ánh đèn chập chờn, ông ta cầm chai thủy tinh dơ cao.Một thanh âm cao vút- chát chúa.Vỡ tan tành.Mắt tôi đen kịt lại, đầu óc đảo lộn xen cùng mùi máu tanh nồng từ trán chảy xuống, quanh người vung vãi kim tuyến lấp lánh - hoặc ít nhất do tôi nghĩ thế, nó là thủy tinh.Ông ta đi rồi.Tôi không thấy đau nữa, cũng không hãi hùng.Tôi biết Killua vẫn ở đây mà.Tôi không tưởng tượng đâu.Cậu ta đang ôm tôi.Đang vỗ về tôi.Chỉ là bọn điên kia mới không thấy được.----⚠ WARNINGTruyện có yếu tố rối loạn tâm lý, trầm cảm, ảo giác, đau đớn tinh thần,..Cân nhắc!…
Một cô gái hiện đại xuyên không về cổ đại.Vừa mở mắt đã đứng giữa vũng máu cung đình.Thái tử đã chết.Thẩm gia trung liệt bị tru di.Ba năm sau, nàng bước vào kinh thành và cơn sóng ngầm bắt đầu dậy sóng trở lại.Cố Thư Ninh - không xuất chúng, cũng chẳng phải kỳ nữ khuynh thành.Chỉ là một người phụ nữ mang trong mình sự dịu dàng không dễ gãy, và một trái tim đủ vững để không bị cuốn trôi.Thẩm Chiêu - tướng quân Trấn Nam Vương, từng bước ra từ địa ngục chiến trường. Hắn mang thương tích không ai thấy, cho đến khi nàng là người đầu tiên dám chạm vào.Giữa quyền mưu, phản loạn, và đổ máu,nàng chọn đứng về phía ánh sáng.Chọn giữ lấy người đàn ông mang trên vai cả giang sơn lẫn nỗi đau.Bọn họ không phải người hoàn hảo.Cũng chẳng sinh ra để yêu đương mộng mị.Nhưng nếu phải yêu thì là yêu giữa loạn thế.Nếu phải sống thì là sống trong máu và lửa, để sống cho ra sống.Một nữ chính không cam chịu.Một nam chính không buông tay.Một mối duyên lạc thời, nhưng chưa từng lạc lòng.Giữa ngàn vạn biến số,liệu họ có thể giữ lấy nhau và giữ lấy công lý?…
Ngay từ ban đầu, nếu hiểu nhau hơn, thì mọi chuyện sẽ khác...Câu chuyện có thể hoang đường, có thể phi thực tế. Nhưng với tôi, tôi muốn mọi chuyện đi theo một hướng tích cực, một góc cạnh khác của cuộc sống. Lòng tin tưởng và thấu hiểu giữa người và người.Tôi viết, thay đổi cái chết thương tâm của lão Hạc.Cách hành văn của một học sinh lớp 8 như tôi có thể hơi vụng về còn nhiều thiếu sót, mong bạn đọc thông cảm và góp ý.Nhân vật hoàn toàn thuộc về nhà văn Nam Cao, chỉ là, cái kết này, của riêng tôi.***nếu đã đọc, hãy để lại một lời nhắn nhủ, để tôi biết có người đọc tác phẩm của tôi. Cảm ơn:3…
Tác giả: Trầm Bích-TH. Có cô nọ tên Thị Sen ở làng Nước Mát vô cùng xinh đẹp, tính tình hiền dịu nết na còn chăm chỉ. Cô là con gái nhà nông nghèo khó nên rất khiêm tốn. Tuy không được học hành tử tế nhưng cô lại thông minh xuất chúng hơn người. Trong một lần đi chăn trâu, cô vô tình cứu được Hoàng thế tử lúc đó đang cải trang nhưng vô tình bị thương. Và thế là chuỗi ngày hạnh phúc xen lẫn bi kịch của cô bắt đầu. Liệu nàng Sen có thoát khỏi số phận trớ trêu? Hãy đón đọc ^v^!…
Nếu nắng mai quay về, tôi ước rằng chúng sẽ lại phủ lên đôi vai ấy một lớp ánh vàng dịu dàng.Cậu không phải mặt trời, nhưng lại mang đến tia nắng thật ấm áp.Tôi đã đi xuyên tầng tầng lớp lớp sương mù, vượt qua hàng ngàn trăn trở chông gai, chỉ để cuối cùng được gục trên bờ đã cùng đi qua những tháng năm trẻ người non dạ. Đôi vai nhuốm màu nắng rực rỡ, mát lành như từng cơn gió nhẹ đem đến mùi hương của hi vọng....Thụy Vy thề sẽ cho cậu một cú tát vang dội, nào ngờ Hoài Nam lại khiến cô "sa lưới".... "Mày biết tình yêu chết người là gì không?""Không.""Là một tình yêu độc hại. Một tình yêu đầy sự chiếm hữu mà ở đó, hai ta yêu điên cuồng đến đất trời đảo lộn." Hoài Nam bật cười, "Ta như bông hoa hồng này, dùng nhẫn chiếc gai đâm vào người nhau.""Tình yêu nguy hiểm chết người?" Tôi trầm ngâm: "Thế mày có muốn một tình yêu chết người với tao không?"Vừa nói, tôi vừa rướn người hôn nhẹ lên khóe môi cậu."Rất vinh dự."Từ mùa thu của Hà Nội lại trở thành cơn gió khô hăng đầu mùa khô, từ người bạn thuở ban đầu trở thành mối tình chẳng thể che giấu. Cậu ấy là ban ngày phủ lấy màn đêm trong tôi, tôi là ánh trăng bị mây mù che khuất, ngày đêm luân phiên, tự bao giờ tôi đã mãi rơi vào "bẫy tình" của đôi mắt ấy.Chúng ta nhảy trong màn đêm......Năm 17 tuổi, tôi quen một cô ấy, mắt đen tóc đen, nhưng lại là tia nắng màu hồng soi sáng và sưởi ấm tôi trong những ngày tăm tối nhất thời non dại. ...Lần đầu đăng tải: 30/8/2025Tác giả: Đình ThưTrạng thái: đang cập nhật (mà hơi lười):)…
Giới thiệu truyện Rắp Tâm Chiếm ĐoạtNhiếp Tu Tề phải lòng cô giáo dạy múa của con gái. Người phụ nữ ấy mới chỉ xoay eo nhảy một điệu múa trước mặt anh, anh đã quyết định lên kế hoạch chiếm đoạt cô.(Bí thư Thị uỷ x Giáo viên dạy múa ballet).Nguồn: Bư Bư Bảo Bối.…
Youngness & SanityFanfic project từ LoveSparrow - Write Your Own Story • WooSan EditionĐừng ngần ngại tham gia và chia sẻ fanfic của bạn với tụi mình nhé!Project kết hợp bởi @woosanse @itsaloverobbery và @tamconmeotaonenmotdoi…
Lúc ta 14 tuổi được chủ nhân nhặt vềLúc ta 15 tuổi sinh đứa con đầu lòng cho chủ nhân Lúc ta 20 tuổi ta chạy trốn bị chủ nhân bắt về sau đó đem ta tặng cho bạn hữu của ngài ...Lúc 21 tuổi ta sinh đôi long phượng thai cho bằng hữu chủ nhân , ngài lại bắt ta phải làm nô lệ mà sinh thêm con nữa cho ngài.....Ta thầm nghĩ chẳng lẽ bởi vì có thêm một cái nữ huyệt mà phải sống cuộc đời trâu chó vậy sao...---------Thể loại : 2×1, Cổ đại , Song tính , Sản nhũ , Đam MỹNgược thân , Thô tục , Niên thượng , Ngọt Thụ có tử cung có thể sinh conThụ nhu nhược , yếu đuối ,là song tínhCông trong truyện rất giàu nhưng được cái biến thái và máu lạnhLogic mất não, tốt nhất là vứt não rồi đọc cũng được , tam quan tác giả không ổn lắm cho nên là thụ không ăn gì ngoài ăn hành:DCông lớn hơn thụ gần 20 tuổi:DCông 1 không có vợ lẽ , công 2 có 2 thê thiếp và conTrong thế giới này người song tính được coi là nô lệ. ------------Bởi vì là lần đầu viết nên có lẽ sẽ có thiếu sót hoặc sai chính tả , hành văn còn non nớt.-------------Cảnh báo trước sẽ có cảnh np của thụ với nhiều người để cho cốt chuyện thuận lợi hơn.…