Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Pete : con nhà gia giáo bị tai nạn năm 10t Bị vấn đề về tâm lý không mún nói chuyện vs ai kể cả ng thânđc Kinn Ng đứng đầu chính gia vì thw sót nên đã nhận làm vệ sĩ cho cậu chủ takunlVegas:đứng đầu thứ gia,Zâm:) ,có nhìu nhân tình…
. Tên fic: tablemate . Author: Rùa. Bìa: Dâu_____________________"Phải yêu thương tôi cả đời có thấy mệt không hả?" - Hwi."Cái gì làm cả đời mà không mệt, nhưng anh tình nguyện" - câu nói của anh như bắt đầu cho một đoạn đường dài phía trước cho cả hai.…
" Cậu có chắc đây là yêu không ? Không phải người cậu để ý là bạn cùng phòng tôi hay sao ?""... "" Chắn chắn là cậu nhầm rồi ... Chúng ta là bạn thân , là tri kỉ ! ""..."" Cậu có chắn rằng cậu yêu tôi không ? Không , không thể nào . Cậu say rồi nên mất trí đúng không ?"" ... Cậu nói xong chưa ? Xong rồi thì tới lượt tôi ."" Chưa , tôi chưa nói xong đâu !!! "--------------------------------------------------------------------- Kang Sol và Han Joon Hwi là cặp tri kỉ điển hình ở Trường Đại Học Luật HanKuk . Và Kang Sol luôn tin rằng nó phải là như vậy , mãi mãi là như vậy , hai người chỉ là cộng sự - một tình bạn đẹp giữa Luật sư và Công tố viên . Thậm chí , nếu có người hỏi cô rằng đâu mới là cặp đôi trong mơ ở Trường Luật thì cô sẽ chắc như đinh đóng cột mà trả lời rằng : " Xứng với Người Đỗ Kì Thi Tư Pháp Lần Hai thì chỉ có Thiên Tài Luật - Kang Sol A+ mà thôi ." . Ấy thế mà thế nào cái tên Han Joon Hwi khù khờ này lại nói thích cô chứ ? Đây là trò chơi khăm sao ? Hay quanh đây có camera giấu kín ? Có lẽ khi bánh xe vận mệnh bắt đầu xoay , nó đã vẽ nên một vòng rối mù giữa hai người hoặc ngay từ đầu , đã là sai ... Nhưng có một sự thật mà mọi người không hề biết rằng ......…
Nhà kia có hai người.Một người họ Kim, người còn lại họ Jeon.> Cuộc sống sau khi giải nghệ của ảnh đế Jeon bên người chồng là blogger nấu ăn. <Tóm tắt: hôm nay chồng nấu món gì đây? ヾ(≧▽≦*)o…
[Yoon Jisung x Park Jihoon]Yoon Jisung là giáo viên mầm non Park Jihoon là cậu học sinhMùa hè năm Jisung 25 tuổi, Jihoon 17 tuổi, hai người lần đầu tiên gặp nhau, dưới cơn mưa mùa hạ, và bó hoa lưu li.…
Năm ấy, tớ đã từng thích một người.Năm ấy, tớ đã cùng đi trên một con đường với cậu, lắm lúc lại tạt vào tiệm tạp hóa mua đồ ăn vặt, rồi kể cho nhau những câu chuyện trên trời dưới biển, tới nỗi mà bây giờ nhớ lại, tớ bất giác khẽ mỉm cười.Năm ấy, tớ ngồi cùng bàn với cậu, nhân lúc giáo viên không để ý, cậu đã hí hửng mở gói đồ ăn ra, chia cho tớ vài miếng rồi cùng lôi đống giấy trong ngăn bàn ra hết gấp máy bay rồi lại quậy phá đủ thứ.Những kỉ niệm ấy, tưởng chừng như rất đơn giản, mà lại đáng yêu vô cùng. Tuy là thế, tớ không muốn nói là tớ thích cậu đâu, bởi vốn dĩ, thanh xuân là để vững vàng sau từng vết thương về thứ tình cảm trong trắng ấy, và thanh xuân là để bỏ lỡ những hoài vọng bồng bột mà học cách trưởng thành hơn.Nhưng, nếu còn cơ hội, tớ vẫn muốn được dành thêm một chút thời gian bên cậu, để trải nghiệm một thời niên thiếu trọn vẹn nhất.…
"Khi một người đàn ông yêu một người đàn ông, phải chăng sẽ tự chất vấn chính mình , chẳng lẽ nào trời sinh mình là như vậy? Sau đó,có thể, nhẹ nhàng lắc đầu, đây chỉ là ngoài ý muốn, yêu 'anh ta' mà thôi,nói như vậy cũng là tội lỗi sao???"…
Họ yêu nhau, nhưng vì gia thế nên họ không thể bên nhau, trải qua nhiều chuyện liệu cuối cùng họ có đến được với nhau? Hay sẽ xa cách nghìn trùng! Đây là lần đầu mình viết truyện nếu không hay xin mọi người đừng làm khó lần sao mình sẽ cố gắng viết hay hơn. Cảnh báo đây là truyện thể loại ĐAM MỸ nếu không thích hãy thoát ra! Truyện không có thời gian ra chap nhất định nhưng mình sẽ cố gắng ra nhanh nên mong mọi người ủng hộ.…
[AllNiel][Chuyển ver]Thay đổi để trả thùTên gốc:AllKook-Thay đổi để trả thùAuthor:BangHye1328Au chuyển:Mều ĐenTruyện chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả gốc Linkhttps://www.wattpad.com/story/122637037-allkook-thay-%C4%91%E1%BB%95i-%C4%91%E1%BB%83-tr%E1%BA%A3-th%C3%B9…
Chẳng biết đến bao giờ tôi sẽ được nghe lại một bài hát ấy, trên một sân khấu có đủ 11 chàng trai. 18 tháng thoáng qua nhanh như một bóng nắng, chưa kịp cảm nhận hơi ấm thì nhật quang đã mất rồi. Ngày cuối năm lạnh lẽo, họ biến mất đi tôi lại càng thêm cô tịch quạnh hiu. Coi như có khóc một trăm lần, có một ngàn lần mơ ước, một vạn câu nói "Nếu như..." cũng không thể cho tôi thêm được một giây bên cạnh họ. Họ không phải nhóm nhạc đầu tiên khiến tôi rơi nước mắt khi tan rã, nhưng khóc cho họ, là lần khóc thê lương nhất của tôi đến tận bây giờ. Tôi chẳng phải fan của 11 chàng trai ấy, thậm chí nonfan cũng không. Chỉ là tôi yêu họ, yêu sự chân thành, yêu nhiệt huyết, yêu dũng cảm dám đam mê của họ. Tôi thương họ, thương cho họ vì họ đã bị công ty hành hạ, thương cho họ vì line hát chẳng bao giờ được công bằng, tôi thương sự nhẫn nhịn, thương cả những khiếm khuyết của họ. Thương họ, buồn cho họ, tiếc cho họ, vì trên con đường của họ, đóa hồng xanh năm ấy đã héo tàn. Câu chuyện này tôi viết, chẳng hay, chẳng có plot, chẳng có suy nghĩ cầu kì chi. Đây là câu chuyện tôi muốn dùng để lưu giữ lại kỉ niệm của họ, để nhớ rằng, đã có một nhóm nhạc tên là Wanna One.…
Một kí túc xá. 13 bạn trẻ. 13 bạn trẻ ở bên nhau sẽ không còn là một idol cực ngầu cực đẹp trai trên sân khấu nữa mà là những anh chàng bán muối yêu nghề. Những đứa con của thần biển. Đội quần lên mấy con dời. Bản quyền thuộc về : Hoàng Trà Anh, Lê Tâm An, Trịnh Tú Linh. Không mang đi chỗ khác.…