Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
rồi một ngày chúng ta sẽ.- ⊹ . ݁˖ tbtn I phạm văn tâm x nguyễn thanh phúc nguyên ⊹ . ݁˖ cảnh báo: occ, lowercase. ⊹ . ݁˖ cameo: bạch quang vĩ niên và tân sơn nhất (1 chút). ⊹ . ݁˖ tất cả là giả tưởng, nhân vật không thuộc về tác giả.…
-"Thằng năm với thằng sáu,chia tay đi"-"Sao thế hả mẹ,chúng con đang tình cảm mặn nồng cơ mà"-"Chả sao cả,mẹ bảo chia là chia"-" Con không chịu đâu"cả hai thằng cùng đồng thanh-" Không chịu cũng phải chịu"Nóng quá nên sảng,cook nhanh up vội…
Lê theo Đại đội tiến quân ra Bắc, bỏ lại sau lưng rất xa những Đèo Ngang, Quán Hầu, Bãi Hà,...và cả Sơn. Cậu bỏ lại đó không chỉ những vùng trời, mà còn cả nửa tâm hồn leo lắt bập bùng và đôi mắt đen láy sáng như sao trên đồi cao xạ, vừa kiêu kỳ lại ngây thơ của Sơn. Đôi mắt ấy theo Lê vào mộng mỗi đêm bầu trời thủ đô lắng tiếng bom, làm Lê nhớ đến chàng thư sinh Hà Nội trắng nõn, xinh như con gái, hông đeo túi da bóng bẩy ngày nào trong đoàn người mới nhập ngũ. Cái dáng dong dỏng mềm mại ấy như kéo lê ánh mắt cậu theo cả đoạn đường dài từ dưới ga lên trên đồi.*Đây là fanfic của truyện ngắn "Những vùng trời khác nhau" của tác giả Nguyễn Minh Châu. Truyện viết theo góc nhìn và cảm nhận cá nhân, không mang chủ đích hạ thấp giá trị tác phẩm.*Relationship: Sơn x LêTruyện trên nền tảng này là bản repost, fic ban đầu được mình viết trên Ao3.…
Có trở về mà không hạnh phúc thì về làm gì. Con mong bố mẹ sẽ không phải hối hận với những gì mình đã chọn. Con lớn rồi con chỉ muốn tất cả hạnh phúc mà thôi. Gia đình có cũng được không có cũng không sao :))…
uyện này đọc xong mà mình tốn cả một đống giấy ăn luôn, khóc nhiều quá điBộ này là bộ đầu tiên mà mình thấy công không có vẻ đẹp "sắc nước hương trời", đã thế anh lại còn có một quá khứ cực thảm nữa chứ Không chỉ có vậy anh công cũng thuộc dạng quân tử báo thù mười năm cũng chưa muộn (có khi còn hơn thế í chứ ) thế nên màn mưu mô tranh đấu trong cung này khá khủng khiếp.Nhưng mà ấn tượng nhất vãn phải kể đến cách miêu tả diễn biến tâm trạng, tình cảm của nhân vật trong truyện. Đây là nét đặc trưng trong truyện của Dịch Nhân Bắc, luôn khiến mọi người cảm động bởi tình cảnh éo le của các nhân vật…
Quách Thừa (27t) anh là một cảnh sát chuyên nghiệp, trong một lần truy bắt tội phạm cấp S mà bị thương nên đã để cho tên tội phạm đó chạy mất, còn chính bản thân anh thì bị thương nặng và phải chuyển vào bệnh viện gấp. Và bất ngờ gặp được cậu đúng lúc trực ca này.Và bánh răng định mệnh đã bắt đầu xoay chuyển.Trịnh Phồn Tinh (25t) cậu là một bác sĩ giỏi có tiếng trong ngành, tất cả các bệnh viện đều muốn mời cậu về dù bằng biện pháp nào đi nữa cậu vẫn không đến. Cậu từ chối hết các lời mời từ các bệnh viện cao cấp để chỉ ở lại nơi bệnh viện tồi tàn của một tỉnh lẻ ở Tứ Xuyên vì một lý do khá khó hiểu vì đồ ăn ở đây ngon.truyện đơn giản, nhẹ nhàng, không ngược, ngọt. Mà không biết có H hay không thôi =3=…
-"Baeeeee. Hong phải đâu. Em yêu mỗi anh thôi. Cô ta tự ve vãn em đấy. Em sợ lắm😭"•••••-Truyện là được viết dưới trí tưởng tượng phong phú của mình ạ. -Nhân vật là của mình còn hai anh là của hai anh ạ. -Nếu có gì thiếu sót mong mọi người góp ý để chúng ta cùng có những bộ fic hay hơn ạ.…
Đẹp hơn cả "Gặp Gỡ" chính là "Tương Phùng"Đẹp hơn cả "Tương Phùng" chính là "Đồng Hành"Thể loại: thanh xuân vườn trường, fanfic,...Chủ nhật hàng tuần ra một chương.Số chương dự định: 4 chương.…
Tình cũ,tình một đêm,tình nhiều đêm....sỉ lẻ các loại tình(ko có cảnh gì hốt hốt đâu,vì tôi không biết viết)Bối cảnh năm 1940,hướng hiện thực nên sẽ đề cập tới việc lấy vợ sinh con Tổng 11 chap,cp đầu 5 chap,sau chia đều cho 2 cp khác…
Mark Siwat và Gun Napat cưới nhau đã lâu. Cuộc hôn nhân này thực chất chỉ là tấm bia chắn với hoa văn trang trí là sự hạnh phúc và yên vui. Tuy nhiên nó cũng không phải hợp đồng mà là bằng mặt không bằng lòng. Gun thật sự yêu Mark, thói trăng hoa của Mark không thây đổi cuối cùng đã bức anh tới đường cùng.…
- Một cái tẩm cung ngộ lạ của tớ . Mọi thứ điều rất tùy hứng. - <3333.- Hố chẳng bao giờ lấp, trường tồn với thời gian - <3333.- Tớ là Trịnh Phàm - Trịnh Nhất Phàm…