[Sắc] Cải Tà Khó Quy Chính - Mễ Lộ Lộ [Edit- Hoàn]
Cải Tà Khó Quy ChínhTác giả :Mễ Lộ LộThể loại : Ngôn Tình, sắc, cổ đạiMuốn đọc mà trên wp không có nên đăng lên để đọc cho tiện…
Cải Tà Khó Quy ChínhTác giả :Mễ Lộ LộThể loại : Ngôn Tình, sắc, cổ đạiMuốn đọc mà trên wp không có nên đăng lên để đọc cho tiện…
CP : Hansel x Mộc Kha/ Hắc Vũ x Mộc KhaWarning: Mascot x char, có yếu tố OOC!Có một số chap sẽ viết riêng về Hắc Vũ, còn lại đa phần đều xào cp.Ngoài ra còn có sự góp mặt của một mascot khác mang tên Lâm Bạch Vi -thuộc về một người bạn của chủ thớt.Lời cuối cùng, ai dị ứng với chủ đề này xin vui lòng lướt qua nhé! (人 •͈ᴗ•͈)…
hẳn là nhớ.warning, lowercase, textfic, tục vch, ooc…
Một thi thể không tên.Một cơ thể không còn nguyên vẹn.Không vân tay, không khuôn mặt, không bất kỳ dấu vết nào để nhận dạng. ....…
cứ phiêu du rong chơi một đời,nắm đôi tay em không thể rời.…
Đay là fic mới của cp FortPeat nha ,tôi hơi bị mê cp này luôn á tr 🤡🤡🤡🤡🤡🇹🇭🇹🇭Ủng hộ tui nha không tui khóc 2844 ngày cho mấy bà xem nhá (;'༎ຶٹ༎ຶ')(;'༎ຶٹ༎ຶ')…
như tiêu đề, một loạt oneshot về những couple khác nhau được viết bởi ngẫu hứng (cũng để trả req)lâu lắm gấu mới up chap mới nên đừng mong chờ quá nhiều ahCre cover: https://www.reddit.com/r/EarthPorn/comments/gxe6nn/somewhere_in_ladakhindia_26843967_oc/?utm_source=share&utm_medium=ios_app&utm_name=iossmf…
Trường THPT Số 1 Thâm Thành từng có hai "báu vật của trường".Một là Nhan Linh của ban Xã hội, người còn lại là Trần Trạc Thanh của ban Tự nhiên. Cả hai đều là nam thanh nữ tú, mỗi người thống trị một nửa ngôi trường, luôn giữ vững vị trí đứng đầu.Mặc cho các bạn học thường ghép hai người lại thành cặp đôi học giỏi lý tưởng, nhưng suốt ba năm cấp ba, giữa họ chẳng hề nảy sinh chút tình cảm nào.Ai mà ngờ được vài năm sau, đối tượng xem mắt của Nhan Linh lại chính là Trần Trạc Thanh.Người đàn ông trước mặt diện đồ trang trọng, vest đen áo sơ mi trắng, mái tóc vuốt ngược gọn gàng, ngũ quan vẫn điển trai vô cùng. Ngược lại, cô chỉ mặc chiếc áo thun trắng rộng và quần jean, để mặt mộc. Có chút không tôn trọng đối phương.Cô đang định suy nghĩ xem có nên về thay đồ không thì anh đã ngắt lời: "Cục Dân Chính còn một tiếng nữa là đóng cửa, cô Nhan, chúng ta cần phải tranh thủ thời gian."Sau này cả hai cùng tham gia buổi họp lớp cấp ba.Sự xuất hiện đồng thời của Nhan Linh và Trần Trạc Thanh khiến những người từng "đẩy thuyền" cho họ không khỏi xôn xao trở lại.Không biết ai đó nói: "Hồi đó tôi nghĩ hai người này có khả năng thành đôi là vì tôi có nghe một tin đồn. Một tin đồn rằng Trần Trạc Thanh yêu thầm Nhan Linh."Lời vừa dứt, nam chính ngồi ở góc phòng đột ngột lên tiếng: "Không phải tin đồn. Là tôi yêu mà không được đáp lại."Tất cả mọi người: "!!!!"Buổi họp lớp kết thúc, ai về nhà nấy. Hai nhân vật chính đi sau cùng, Trần Trạc Thanh bất ngờ ôm lấy Nhan Linh từ phía sau.Dáng người cao lớ…
" Anh xin yêu em đơn phươngThà dặn lòng đừng nói raĐể mai đây bên emTa chung về lối nhỏ Dù lòng nhiều đớn đauYêu em từ lâu" ------Lúc đầu là oneshot 1710, sau này là tổng hợp oneshot allcp10 =)))) Dù là allcp10 nhưng tui ship 1009 á nha 1009 chứ không phải 0910 á nhaaaa Siêu thích Di Di nên cho thêm cả 1107 Cuối cùng ra đống hổ lốn này =)))) Không sao, Hạnh thích là Hạnh xàm thôi ⊙﹏⊙Phần lớn fic kết SE ( tình đơn phương mà ) NOTP của Hạnh là 1706, 619, 0209...tòe loe từa lưa cả và siêu nhiều =)))) nhưng Hạnh thích cho NOTP vào để ngược 10 vậy đó =))))…
Mười năm, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.Đủ lâu để nhớ một người, cũng quá ngắn để quên một người.Không biết từ bao giờ, lặng im không báo trước, tình yêu chầm chậm tiến đến, nhẹ nhàng mà khắc sâu.Ai nói không gặp là sẽ quên, ai nói cách xa là phai nhạt, ai nói tình đầu thường mong manh?Mười năm ước hẹn, chỉ vì một lời hứa, có đáng để lưu luyến mãi không quên?Tất cả là vì tình yêu...Nếu yêu em thì sẽ chờ em.YÊU EM, CHỜ EMTiết tửTrường THPT Nguyên An.Sau vườn trường, ở một góc khuất, có hai bóng người, một cao gầy, một thấp bé, nam mặc đồng phục học sinh, nữ mặc áo dài.- Tớ...ừm...- Cậu học sinh nam một tay đặt sau gáy, nét mặt không được tự nhiên.- Có chuyện gì cậu nói nhanh lên, lễ tốt nghiệp sắp kết thúc rồi.Cậu trai hít sâu một hơi, dường như đã hạ quyết tâm.- Tớ thích cậu, làm bạn gái tớ được không?Trên mặt nữ sinh không biểu lộ ra cảm xúc gì, ánh mắt nghiền ngẫm không rời cậu học sinh nam, dường như muốn nhìn thấu xem cậu ta đang suy nghĩ gì.- Hôm nay không phải ngày cá tháng tư.- Tớ đang nói thật, không phải đùa! - Cậu ta tỏ ra tức giận, bàn tay nắm chặt, cố kiềm chế xúc động muốn xông lên đánh người.Nữ sinh thái độ vẫn bình tĩnh, tựa đang cân nhắc. Sau một hồi lâu, đến mức cậu trai sốt ruột tưởng chừng không chịu nổi, cô mới nhìn thẳng vào mắt cậu ta, đôi mắt trong suốt nhưng tràn ngập kiên định.- Nếu mười năm nữa, cậu vẫn có thể đứng trước mặt tớ nói những lời này, tớ sẽ suy nghĩ lại.Hàng cây bạch đàn tán lá khẽ rung rung. Vài chiếc lá nhẹ nhàng rơi x…
Trong vô số phó bản chồng chéo như những sân khấu được lập trình sẵn của trò chơi, nơi Bạch Liễu dẫn dắt đội của mình bước qua từng ván cược sinh tử, luôn tồn tại một NPC cấp cao mang tên Cận Triêu - một thiếu niên mảnh khảnh, dung mạo ôn nhu đến mức phi thực, sở hữu thuộc tính vạn nhân mê khiến mọi sinh vật trong phó bản, từ quái vật, tín đồ, boss cho đến người chơi, đều vô thức bị hắn hấp dẫn và xoay quanh hắn như quỹ đạo đã được định sẵn. Cận Triêu là hạch tâm cốt truyện của những phó bản cấp cao: khi thì là tế phẩm được hiến dâng, khi là thánh tử được sùng bái, khi lại trở thành vật thí nghiệm hoặc vị thần giả được dựng lên để dẫn đến kết cục bi kịch hoàn mỹ nhất. Hắn không mang ký ức của những lần gặp gỡ trước, không nhận ra những người đã từng cùng hắn đi qua sinh tử, cũng không biết rằng có một người chơi luôn dừng ánh mắt trên hắn lâu hơn tất cả - hắn chỉ tuyệt đối chấp hành nhiệm vụ mà hệ thống giao, hoàn thành vai trò của mình như một đoạn chương trình hoàn mỹ. Thế nhưng chính sự lặp lại vô thức ấy lại trở thành biến số duy nhất trong những ván cờ của Bạch Liễu: bởi mỗi lần Cận Triêu "chết" để khép lại cốt truyện, trò chơi đều ổn định hơn một chút, và mỗi lần hắn sống lại trong một thân phận mới, ánh mắt hắn vẫn sẽ có một khoảnh khắc ngắn ngủi dừng trên Bạch Liễu - như thể linh hồn đã bị xóa sạch kia vẫn còn sót lại một sai số không thể định dạng. Không ai biết Cận Triêu rốt cuộc là NPC, là công cụ của hệ thống, hay là chiếc "neo" dùng để khóa…
Title: Bệnh.Author: JinahRating: K.Pairings: 2JaeDisclaimer: Họ không thuộc về tôi.Category: Romance, fluff.Warning: OOC, SA.…
Đây là truyện convert.Tác phẩm là phần 2 của "Nương tử, đừng chạy!"Tác giả: Văn Phi MộngNguồn: Vnsharing…
vui quá được quay lại rồi…
Đơn giản là một bộ Sắc Hiệp. thể loại này cũng lâu rồi, ta viết còn chỗ nào chưa được thỉnh chỉ giáo Truyện dành cho Sắc nữ, thánh nữ tốt nhất không nên đọc mà đọc rồi thì đừng kêu ca 😂Lịch cập nhập sau nha…
Waring: OCC nặng, nhân vật là của bác Ken nhưng cốt truyện là của tôiđây là fic đầu tiên của tôi nên mong mọi người giúp đỡmikey botMikey botMikey botĐiều quan trọng tôi phải nhắc lại ba lầntruyện có thể là kết SE nên mong mn chuẩn bị tinh thầnChúc mọi người ngày ấm…
Tôi tên Tùng năm nay học lớp 12 tại 1 trường THPT của 1 tỉnh lẻ miền nam. Body của tôi thuộc dạng không chuẩn 6 múi nhưng cũng dễ nhìn và hơi cao to, có lẽ giống gen của cha tôi. Nói về tôi là 1 người vui vẻ hoạt bát, cũng hơi lém lĩnh và nhất là tôi chỉ thích đàn ông trung niên cao to, béo mập tí.…
Tác phẩm: Trò chơi thí luyện nhân gian Tác giả: Lộng Thanh PhongThể loại: cường cường, hư cấu huyền ảo, vô hạn lưu, sảng văn.Nhân vật chính: Đường Thố | Phối hợp diễn: Cận Thừa, Trì Diễm.Chuyển ngữ: NgọcVĂN ÁN" Người chơi số hiệu K27216, Đường Thố, 23 giờ 05 phút ngày 1 tháng 4 năm 2019 Dương lịch, xác nhận đã tử vong. "" Kết quả trò chơi: vượt ải thất bại."" Thời gian sống sót: 24 năm 4 giờ 18 phút 6 giây. Cấp bậc người chơi: A, Điểm số nhân vật bước đầu đạt được: -5. "Nếu tử vong chỉ là sự khởi đầu.Nếu sinh tồn chỉ như một trò chơi.Bạn đã sẵn sàng chưa?…
"Nghe nói mày là học sinh giỏi quốc gia môn Anh à?"Tôi ôm chồng đề cương đi ngang qua hành lang, liếc nhìn tên con trai đang gác một chân lên lan can, trên người vẫn mặc chiếc áo số 10 đẫm mồ hôi của lớp 11A1: "Thì sao?"Cậu ta vuốt lại mấy sợi tóc mái, nhếch môi cười tự mãn:"Thế đã dịch được câu này sang tiếng Anh chưa: 'Nguyễn Đức Anh đẹp trai vô địch vũ trụ, tương lai gánh vác nền bóng đá nước nhà, hiện tại đang nóng lòng muốn làm bạn trai Hạ Vy'?"Tôi nhìn bản mặt ảo tưởng của cậu ta, khẽ nhướng mày: "Tất nhiên là tao biết dịch rồi. Mày có muốn nghe không?"Đức Anh lập tức gật đầu, mắt sáng lên đầy mong đợi: "Muốn chứ!"Tôi mỉm cười, nhấn mạnh từng chữ bằng chất giọng chuẩn bản xứ: "You are a certified madman."---Hà Nội, những ngày thu năm 2023.Năm đó, trường THPT của chúng tôi phát cuồng vì Nguyễn Đức Anh - tiền đạo chủ lực của đội tuyển môn bóng đá thành phố. Học lực của Đức Anh ở lớp 11A1 chỉ ở mức "vừa đủ xài" để không phải mời phụ huynh, nhưng hào quang của một siêu sao tương lai được ca tụng sẽ gánh vác đội tuyển quốc gia khiến cậu ta đi đến đâu, tiếng hét của các nữ sinh vang dội đến đấy.Và có lẽ vì được cả thiên hạ nuông chiều quá mức, Đức Anh mắc một chứng bệnh nan y: Tự luyến giai đoạn cuối.Đen đủi thay, tôi - Hạ Vy, đứa lớp phó học tập 11D1 đang đầu tắt mặt tối ôn luyện cho kỳ thi HSG Quốc gia môn Tiếng Anh - lại vô tình lọt vào tầm ngắm của cậu chàng mang áo số 10 này.…