[ H văn] Chiếm Đoạt Ngọt Ngào❤ (NamJin)
❌⚠ Lưu ý : truyện sẽ toàn H và H. Tại vì tui có một niềm đam mê với H nên tui sẽ viết toàn H. Nội dung : HE và hơi bị vui ấy…
❌⚠ Lưu ý : truyện sẽ toàn H và H. Tại vì tui có một niềm đam mê với H nên tui sẽ viết toàn H. Nội dung : HE và hơi bị vui ấy…
Thanh Xuân của tôi đã từng mang tên Cậu. Nhưng nếu có thể quay ngược thời gian, tôi sẽ không yêu cậu nữa…
Chuyện nàng tiểu thư ôm ấp giấc mộng vĩnh cửu cùng tinh linh anh đào.…
truyện đầu tay ấy mn nên còn non nớt lắm mong mn bỏ qua à mà bàn phím của tui hơi nhảy chữ nên hay sai chính tả mn thông cảm,có một vài chỗ và tính cách sẽ dừa vào chuyện của tác giả luôn nhé mọi người!…
"And I lost youThe one I was dancin' with"(Maroon - Taylor Swift)…
Nam chính: Dương Khải NamNữ chính:Trần Thùy DươngNam phụ: Quách Phúc HoàngNữ phụ: Lâm Thiên Vy Cùng một số diễn viên khác.... …
Một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về chiếc kẹp tóc mái Hàn Quốc, nơi phụ kiện trở thành nguồn cảm hứng và sự tự tin cho người con gái.…
Một câu chuyện tình nhảm nhí của Vua Yaoi Đệ Tam và Công Tước Bisexual vào mùa Trung thu :)))))))))…
một câu truyện tình yêu ngọt ngào của một thiếu nữ và một tổng tài ác ma lạnh lùng , nhưng không tình yêu nào mà không từng trải qua những trắc trở, chỉ cần sau trắc trở đó họ vẫn yêu nhau, nhìu lần tan vỡ và lại đc hàn gắn. Liệu đến cuối cùng họ có thể đến vs nhau ko. Mời các bạn đón xem.…
Thể loại:Hiện Đại, lãng mạn, ngược tâm đan xen sủng, cường thủ hào đoạt Tóm tắt:10 năm trước một gia đình giàu có bị yakuza lừa mà gia đình li tán mất đi đưa con trai Hy Lạc(con nuôi) Và Hy Gia (cha)bị bắt vào tù chỉ còn lại đưa con gái Hy Kết 10 năm sau Hy Kết trở thành Idol một lần gặp bọn yakuza đang giao hàng cô đã quay lại và bị bọn chúng phát hiện và rượt đuổi.... By:Kohanaharuka…
Bình yên!vậy bình yên là như thế nào ?bình yên là khi ta cùng ngồi lại thấu hiểu cho nhau cũng đôi khi bình yên chỉ cần một bữa cả hai cùng ngồi lại kể cho nhau nghe về ngày hôm nayvậy...hãy xem trong câu truyền tình này liệu có đc hai chữ "Bình yên" hay không--------------------------truyện đầu tay nên còn dở tệ mong mọi người thông cảm và tui là người đa sầu đa cảm nên là lúc ngọt lúc ngược ko bt trc đc ạ…
mình đã dùng idea liên quan đến tác phẩm nổi tiếng "Harry Potter" để làm bộ fanfic này.Nếu mọi người không thích thì chắc hẳn nên lướt qua đúng không?Mình hoàn toàn đảm báo fic này không có ý bôi nhọ tác phẩm Harry Potter hay có ý xấu xa gì nhé.Mình chỉ viết theo một số tình tiết mình thực sự ấn tượng với Harry Potter để có thể xây dựng một cốt truyện kì ảo cũng như thú vị.…
-ê Băng-sủa-mày thích tao hả........ai nói vậy-tối hôm qua m nhắn cho tao- vậy giờ mày bt rồi đó-tao xin lỗiTao bt m sẽ ko chọn t mà trong mắt mày chỉ có cô ấy‐-‐------------------Băng à tao thik mày mà- kệ mày ai biểu hồi đó tao thik mày mà mày ko chịu giờ tao hành mày lại nè conLà do trước kia tao ko dám đối diện với cảm xúc còn giờ tao nhớ m rồi--------------------------------------truyện đầu tay nên mong mọi người tha thứ cho một số lỗi lầm của Annie…
Một thế lực bí ẩn ngàn năm về trước biến khu rừng nọ trở thành nơi của sự chết chóc. Bóng tối bao trùm, giết chết hàng vạn sinh linh rồi hành hạ linh hồn chúng như một thú vui. Mười hai con người bất đắc dĩ trở thành... ân công? Họ được chọn để tham gia vào cuộc hành trình. Không thể quay đầu, không có lối thoát, tất cả vì mục đích cao cả: Hóa giải lời nguyền...Một cuộc tình... bị lãng quên, lời nguyền mang đến cuộc hành trình. Cuộc hành trình... mang người thương trở lại...…
Có những ngày, tôi ước gì mình chỉ là một đứa trẻ, để được yếu đuối mà không thấy tội lỗi.Tôi là Mai Chi. Tôi không phải người đặc biệt. Chỉ là một cô gái lớn lên giữa những căn nhà mái tôn cũ kỹ, có tuổi thơ êm đềm bên cha mẹ, và một thời thiếu niên bắt đầu bằng tiếng mưa và kết thúc bằng tiếng khóc.Năm tôi mười sáu tuổi, mẹ rời khỏi thế gian này. Mọi thứ trong tôi dừng lại từ đó. Tôi học cách sống tiếp - không còn tiếng mẹ gọi mỗi sáng, không còn những bữa cơm có đủ người. Nhưng cũng từ lúc ấy, tôi bắt đầu hiểu thế nào là trưởng thành, là đau mà không oán trách, là sống mà không cần ai thấy mình mạnh mẽ.Đây không phải câu chuyện để thương hại hay ngưỡng mộ. Chỉ là những ngày tôi đã đi qua. Những ngày lặng lẽ, buồn bã, nhưng cũng rất thật. Và nếu bạn đang mỏi mệt, có lẽ bạn sẽ thấy mình đâu đó trong tôi.…
Ngày xửa ngày xưa, ở làng Lệ Giang, có một con sông mang tên Nguyệt. Nước sông quanh năm trong vắt, phản chiếu ánh trăng mỗi đêm. Bên bờ sông ấy sống một cô gái tên Lan, nổi tiếng không chỉ vì nhan sắc dịu dàng mà còn vì tấm lòng nhân hậu.Cha mẹ mất sớm, Lan sống cùng bà ngoại già yếu. Mỗi ngày, cô dệt vải để kiếm sống và chăm sóc bà. Một tối mùa thu, khi đang giặt vải bên sông, Lan nghe tiếng kêu cứu. Cô vội chạy theo tiếng gọi và thấy một chàng trai bị thương đang cố bơi vào bờ. Không chút do dự, Lan lao xuống nước, kéo chàng trai lên.Chàng trai tự xưng là Dương, thương nhân từ phương xa đến, bị cướp chặn đường và đẩy xuống sông. Biết Lan mồ côi, Dương muốn tặng tiền cảm ơn, nhưng Lan từ chối. Thay vào đó, cô chỉ xin anh một món kỷ niệm "để nhớ rằng một ngày nào đó, anh từng thoát chết bên sông Nguyệt". Dương lấy từ túi áo ra một chiếc kẹp tóc khắc hình hoa mai bằng ngà voi, nói rằng đó là kỷ vật gia truyền.Từ hôm đó, Lan luôn cài chiếc kẹp ấy trên mái tóc đen dài. Dân làng nói rằng khi ánh trăng rọi xuống, chiếc kẹp phát ra ánh sáng dịu nhẹ như đang kể một câu chuyện.Nhiều năm trôi qua, Dương quay lại làng Lệ Giang. Anh tìm đến bờ sông Nguyệt, nơi lần đầu gặp Lan. Nhưng giờ đây, cô không còn nữa - Lan đã mất trong một trận dịch bệnh, để lại chiếc kẹp tóc đặt trên bàn thờ bên cạnh tấm khăn thêu hoa mai. Người làng kể rằng trước khi mất, Lan dặn:"Hãy trả chiếc kẹp về cho người từng trao nó. Nói với anh ấy rằng tôi đã giữ trọn lời hẹn bên sông."Dương cầm chiếc kẹp, lặng lẽ nhìn sông Nguyệt, n…
Ở một làng nhỏ ven núi Tà Lăng, nơi sương sớm giăng mờ mỗi buổi bình minh và tiếng suối róc rách như bản nhạc ngàn đời, có một cô gái tên Thảo. Thảo không giàu, nhưng nổi tiếng khắp vùng vì đôi bàn tay khéo léo, có thể biến những mảnh gỗ, sợi chỉ, hạt đá thành những chiếc kẹp tóc tinh xảo.Những chiếc kẹp của Thảo không chỉ đẹp ở hình thức mà còn mang hồn của núi rừng: có chiếc khắc hình lá phong đỏ rực, có chiếc gắn hạt cườm long lanh như giọt sương mai, có chiếc uốn cong như cánh chim én. Người ta bảo, kẹp tóc của Thảo khi cài lên mái tóc đen dài của thiếu nữ sẽ khiến cả gương mặt sáng bừng, nhưng điều đặc biệt hơn cả là mỗi chiếc đều ẩn chứa một câu chuyện riêng.Một ngày cuối thu, khi Thảo đang phơi những tấm vải nhuộm chàm bên bờ suối, cô nghe tiếng người kêu cứu. Một chàng trai lạ, quần áo ướt sũng, đang cố bám vào tảng đá giữa dòng nước xiết. Thảo lập tức lao xuống, dìu chàng trai vào bờ. Sau khi được sưởi ấm bên bếp lửa, chàng mới kể tên mình là Lâm, một nho sinh đang trên đường đi thi, chẳng may trượt chân ngã xuống suối.Họ trò chuyện cả buổi chiều. Lâm ngạc nhiên trước những chiếc kẹp tóc Thảo làm, còn Thảo thấy Lâm có nụ cười hiền và đôi mắt sâu như giữ cả trời thu. Trước khi rời đi, Lâm tháo từ tay áo ra một gói vải nhỏ, bên trong là một chiếc kẹp bạc đính đá xanh biếc. Anh nói:"Tôi chẳng có gì quý hơn để tặng cô. Khi nào thi đỗ, tôi sẽ quay lại, mang cho cô món quà còn đáng giá hơn cả bạc và đá quý."Từ hôm đó, Thảo luôn cài chiếc kẹp bạc ấy trên tóc. Mỗi sáng, k…