Cứ Tin Ở Tôi
kể về chuyện không phải ngôn tình, có thật, hơi giống đấu đá trong cung, có nhièu từ ngữ hơi bất lịch sự…
Kiều Phi Độc Nữ - Yên Vũ Phương Đinh
Nữ tử kinh đô nhìn cô với ánh mắt tràn đầy khinh thường: "Một người từ nông thôn đến đây như ngươi, ngươi có quần áo Nghê Vân Phường sao? Ngươi gặp qua trang sức quý giá sao? Ngươi biết mỗi ngày có bao nhiêu người vây quanh Việt Vương anh tuấn khí phách sao?"Mộc vân dao thần sắc lười nhác: "Nghê vân phường? Ta hủy. Trang sức quý báu? Ta hủy. Còn Việt Vương...... lúc này còn đang thiếu ngân lượng của ta đấy?"Việt Vương lạnh lùng: "Lấy thân báo đáp?"…
Yêu Lầm Tội Phạm
" Hắn vì cô mà sẵn sàng hi sinh tất cả kể cả tính mạng của bản thân, nhưng hắn nhận được gì?""Là phát súng ngay tim hắn do chính tay người con gái hắn yêu thương nhất bắn chỉ vì 4 chữ 'hoàn thành nhiệm vụ' "…
Những nỗi lòng nhảm loz của tao :)
Tao thích viết gì tao viết, chủ yếu bực gì viết đó, nói trước truyện rất xàm lone và tao bt bọn mày del thèm quan tâm đến chuyện đời tao đâu :"< *crai(đú theo mấy đứa bạn viết watt :)))..nguồn bìa truyện: trên pixiv í ko bt của ai…
THỂ CỤC ĐỐI ĐẦU
Năm năm trước, Sở Hàn Thanh lặng lẽ rời đi. Không ai biết cậu đã đi đâu. Năm năm sau, cậu trở về với thân phận CEO Đông Lâm, đứng đối diện Tần Dịch trên bàn đàm phán.Một người không còn tin. Một người chưa từng quên.Giữa thương trường đầy tính toán, ai cũng nghĩ đối phương muốn thắng mình.Chỉ có Tần Dịch biết rõ- thứ hắn thật sự muốn đoạt lại, từ đầu đến cuối... chỉ có Sở Hàn Thanh. "Anh chưa từng quên em.""Nhưng ...tôi đã học được cách ...không tin anh nữa, Tần Dịch."…
Theo đuổi một giấc mơ
Đôi khi hạnh phúc của một cuộc đời thật ngắn ngủi. Khi con người ta cảm nhận được hơi ấm của hai tiếng "hạnh phúc", như một giấc mơ, nó biến mất và trả lại chỉ còn là bóng đêm. Giấc mơ sau cùng cũng chỉ là những gì mà người ta hằng ao ước.Càng lớn lên, con người ta càng phải nhìn vào thực tế nhiều hơn và thôi đi những mơ mộng của mình. Giấc mơ cũng vì thế mà trở nên thật xa vời. Người ta quên đi cách mình từng mơ mộng, từng ao ước, từng cười đùa và hạnh phúc. Còn lại là gì, chút mong manh của những tia sáng leo lét trong một màn đêm vô tận, hay là một trái tim trở nên chai sạn bởi cảm xúc. Cho đến một ngày, khi chợt tỉnh giấc, người ta hoàn toàn mất đi khái niệm về một giấc mơ. Không còn mục đích, không còn khao khát, chỉ còn một mình lẻ loi giữa cõi đời vô hạn, hay lạc vào một vùng đất vĩnh hằng tựa hồ như là bóng đêm.…













