|bangtan| bangtan: the regular show
jimin 95: loạn vãi mấy bố ạhoseok 94: công nhậnseokjin 92: cứ thế này có khi tao phải từ bỏ mạng xã hội sớm thôi----- "chào mừng đến với thế giới của những điều ngớ ngẩn" - namjoon, chắc thế.…
jimin 95: loạn vãi mấy bố ạhoseok 94: công nhậnseokjin 92: cứ thế này có khi tao phải từ bỏ mạng xã hội sớm thôi----- "chào mừng đến với thế giới của những điều ngớ ngẩn" - namjoon, chắc thế.…
đây là lần đầu mình viết truyện.đây là truyền kết thúc có hậunếu có sai sót mong các bạn góp ý.Truyện viết về cặp đôi akakuro…
Tình yêu cs thể đến 1 cách bất ngờ, nhưng cx cs thể ra ik mà ko báo trcKhi cs thì ko trân trọng, nhưng khi mất r thì lại ko ngừng đau đớnTình yêu ko phải là một con đường màu hồng. Đôi khi cx cs những vị đắng và cayVì vậy nên... khi yêu phải yêu hết mik. Và quyết định đúng đắn trc khi buông tay Hơ~~~~ cs vẻ lạc đề r😂😂Tóm lại là.... nam chính và nữ chính sẽ cs kết HE nhé😁…
Hắn ta là ăn cướp, là sơn tặc, nhưng lại thờ Bồ Tát.…
❝ Hết lần này đến lần khác, anh thấy mình trở lại thuở xưa, hồi tưởng lại người con gái xinh đẹp mà anh yêu. ❞ ━ A Kim Taehyung Short Story…
Thích em nhưng là ôm cây xương rồng Mặc dù biết sẽ đau nhưng chị vẫn ôm…
Dựa trên đa vũ trụ Hứa Chỉ - Thủy Tổ - Tầng Gốc (Nguyên Trường) mà bạn vừa xây dựng, mình đề xuất một tên truyện chính thức kèm giới thiệu sơ lược, theo giọng huyền huyễn - triết lý, đủ "nặng" để gánh được chiều sâu này.---TÊN TRUYỆN《HỨA CHỈ - NGUYÊN TRƯỜNG VÔ NGÃ》(Hứa Chỉ - Cội Nguồn của Kẻ Không Có Ta)> Tên này mang 3 lớp nghĩa:1:lọ 2:thủ 3: thần GIỚI THIỆU SƠ LƯỢCTrong một cấu trúc đa vũ trụ không vận hành bằng thời gian, mà bằng nhận thức, vô số thế giới được sinh ra như những nhánh quan sát khác nhau của cùng một khả năng tồn tại. Ở mỗi nhánh ấy, đều có một người mang cùng một cái tên: Hứa Chỉ.Họ không phải bản sao, cũng không phải luân hồi, mà là những biến thể của một ý niệm gốc-ý niệm đầu tiên từng tự hỏi về chính mình.Ở ngoài mọi vũ trụ, tồn tại một tầng không thể chạm tới bằng sức mạnh hay tri thức: Nguyên Trường. Nơi đó, Hứa Chỉ Thủy Tổ không sống như một cá nhân, mà tồn tại như khoảnh khắc đầu tiên của tự nhận thức, âm thầm quan sát sự phân tách của chính mình thành vô số khả năng.Câu chuyện theo chân một Hứa Chỉ đang sống trong một vũ trụ hữu hạn, từng bước vượt qua giới hạn của thân phận, sức mạnh và cái tôi. Nhưng càng tiến xa, anh càng nhận ra: thứ chờ đợi mình ở điểm cuối không phải là kẻ thù, cũng không phải chân lý tuyệt đối-mà là câu hỏi đã từng khai sinh ra toàn bộ đa vũ trụ.> Khi một cá thể nhìn thấu chính mình,liệu thế giới có còn cần phải tồn tại?…
Tình sử của ai được chứng giám bởi ông tơ bà nguyệt hay bi lụy được người đời ca thán. Còn chuyện ái tình của cô hai làng Hến lại được chứng kiến bởi lũ vịt quạc quác suốt ngày.Ai cho nàng biết lí do có được không vậy?…