nắng.
viết những gì mình viết…
Chetme gre ảnh là của: Ngõ phố trai đẹp AOV nha. (Xém quên ghi nguồn) Y sao khi hẹo vì bệnh thì bỗng được xuyên không cứ tưởng mình sắp thành bá chủ võ lâm bật hack thì bỗng hẹo ngay từ chap 1. Không thể ngờ Y tức tối nổi điên thì mệt quá nên tác giả cho y 1 hệ thống hóng chuyện để cho y nói ít lại. Từ đó y thành ma mà lang thang đi hóng từ ngày này tới ngày khác, trong lúc đang hóng chuyện vui vẻ thì bỗng từ đâu xuất hiện một đạo sĩ đã nhìn thấy y. Y tưởng người đó là ma giống mình nên tám chuyện và để lộ thân phận cuối cùng sau một khoảng thời gian thì y cũng biết người đó không phải là ma giống y. Nhưng y còn không ngờ đó không chỉ là đạo sĩ mà còn là một...(vào truyện đi rồi dần tui tiết lộ cho).…
Idea của bạn nào trên threads á, letme try a little bit nha 😱Sẽ thế nào khi các chị đẹp chơi xến bảng te? Vì một cddg era no end 🕯️Running man version chị đẹp 2024.cảm ơn các idea đến từ cư dân sợi chỉ nhiều nheeee 😻…
"anh đã từng nghĩ suốt cuộc đời em chỉ trao mình anh mà thôi."nhiều năm sau khi chia tay, họ vô tình gặp lại nhau ở nơi bờ biển từng là khởi đầu của tất cả. vào một ngày trời xám xịt, gió đổi chiều - ngày mà dự báo thời tiết nói rằng trời hôm nay mưa. lần hội ngộ này, họ không còn là những đứa trẻ ngây ngô của những năm đó nữa, không còn những lời hứa hẹn, không còn niềm tin sẽ luôn cạnh bên nhau suốt đời. chỉ còn lại những khoảng lặng, sự dè đặt và một câu hỏi "dạo này khỏe không?" vẫn nghẹn nơi cổ họng. liệu lần này, nếu bắt đầu lại, hai người trưởng thành, trải qua nhiều đắng cay của cuộc đời có thể làm tốt hơn không?…
Như tiêu đề, đây là tập hợp những câu chuyện nhỏ của PalmNeung diễn ra sau Never let me go và Our Skyy 2. Nhân vật và background thuộc về GMMTV nhưng những câu chuyện ở đây đều là của mình. Mong mọi người không mang đi đâu khác. Nếu mọi người có ý tưởng nào muốn mình viết thì cũng có thể gợi ý cho mình nha. Đây không phải fic đầu tay nhưng lại là fic đầu tiên mình đăng public, thế nên rất mong được mọi người ủng hộ nha.Ps. Ảnh bìa mình chôm trên pinterest nên ai biết tác giả của ảnh thì chỉ mình nha.…
Tóm tắt: Khi linh hồn của Suou còn lưu lạc cạnh người cậu yêu thương, những dòng cảm xúc thấm đẫm in hằn trên gương mặt người thương...…
ngôi trường dành cho những con người đặt biệt…
Crush tôi là 1 thằng không cao to.. bạn tôi nói nó đẹp trai khoảng 8/10 thôi NHƯNG với t nó đẹp gấp mấy lần như vậy !Éo le sao tao và con bạn thân tao đều crush nó. mãi tới lúc 2 đứa tâm sự mới biết..Nó để quả đầu nhìn giống cái tô úp xuống mà cắt vl....ai nhìn cũng cười riêng rao đéo bao giờ dám nhìn thẳng mặt nó quá 2 giây.. cứ nhìn trộm suốt. Nó lớn hơn tao 1 lớp , tao crush nó lúc tao lớp 7 ,, nó lớp 8 lúc đó còn học cùng buổi.. sang năm nó lớp 9 thì tao mới lớp 8. đm khác buổi.. nó học buổi sáng tao học buổi chiều éo le vl.. hôm kấy lễ 2/9 được nghĩ. mấy đứa em về chơi tao cố tình cho nhỏ em vẫy tay chào trên messenger... cái tao mới ib bảo là nhầm cho xin lỗi nó trả lời 1 từ duy nhất ' Uh' đm tao mới cố ý nhắn thêm là bảo đừng nói ai.. nó vẫn nói UH chúng mày ạ.. sao nó nhạt thế. muốn đắp muối cho nó vl.. tao lại nhắn thêm : Sao mỗi lần t gặp nó ở ngoài thấy kì kì sao á ... nó tl : sao là sao ... cái tao cười kkk. cái nó bảo ngủ. .. t mới bảo uh... mà đjtme tao không bao giờ muốn. xóa tin nhắn đó cả thì lại mất fb ôi vãi đái.. buồn chetme.... tạo nick mới gửi lời mời kb đéo thèm đồng ý.. gửi đi r xóa đến tận 6 lần mới đồng ý.. đời căn bản là buồn... mỗi lần gặp nó là tao làm ngơ nhưng kiểu không quen í..... Rồi đến 1 ngày định mệnh tao với con bạn xin ông thầy đi vệ sinh mà đéo phải đi vệ sinh nữa ngồi phía sao văn phòng ( tại văn phòng sát bên nhà vs ) 2 đứa ngồi nặng mụn 1 cách bá đạo thì nghe tiếng dép tao mới bảo với con bạn chắc là *** ra á. nó cũng tưởng vậy.. ai ngờ crush tao cùng 3 thằng khác đi ra ôcacbanonmẹ…
Những lần bị đánh đòn…
Tên truyện: Thoại hồ 《作者》Tên tác giả: Phù Phong Lưu Ly 《扶风琉璃》Thể loại: Trọng sinh - Cổ đại - Kiếp trước kiếp này - Thủy chung - Công sủng thụ - 1X1 - HETình trạng: HoànEdit: Zenk.Beta: Tiêu Nguyệt GiaoTình trạng edit: Đang tiến hànhVăn án:Cửu vĩ hồ vương Bạch Lê ái mộ thư sinh Du Thanh, vứt bỏ chín đuôi, đuổi theo chín kiếp, tìm ngàn năm vẫn chưa ôm được người về, bởi vì mỗi lần đều chậm một bước. Bên ranh giới tuyệt vọng, hắn sống lại, trở về lúc hai người lần đầu gặp nhau, thời điểm hết thảy đều chưa xảy ra. Lúc này đây, hồ vương vô cùng vội vã! Nhất định phải đem thư sinh bắt về!Thị tòng: Vương, hắn là nam nga! Như thế nào làm vương phi của chúng ta?Hồ vương: Vậy làm vương phu!Thị tòng: "..."Thư sinh Du Thanh: ôn nhuận bình tĩnh công ( không cần xem thư sinh yếu đuối, mặt sau sẽ làm ngươi chấn động ~)Hồ vương Bạch Lê: si tình trung khuyển dụ thụ ( không cần đánh giá cao hồ vương khí thế, ngốc manh đến làm cho không người nào có thể nhìn thẳng ~)Bản repost: http://www.phongkieudabac.com…