Note
…
THREE SHOTS | RỪNG MÀU NHIỆM"Chàng có một niềm tin mãnh liệt rằng tinh linh của mình vẫn còn tồn tại, thậm chí hắn vẫn luôn âm thầm ở bên bảo hộ cho chàng. Trong màn đêm đen nghịt của những cơn ác mộng, chàng luôn cảm nhận được một luồng sức mạnh kì lạ lan truyền khắp thân thể, thức tỉnh từng giác quan để chàng bật dậy mà thoát khỏi sự truy đuổi của bóng tối. Chenle cho rằng tinh linh của mình vẫn đang bị giam giữ trong bóng tối, tuy hắn không thể chạy thoát để dẫn chàng đến những miền đất mộng mơ yên bình, hắn vẫn còn chút sức tàn để vực chàng thức tỉnh."• Tinh linh canh giữ giấc mơ Jisung x Hoàng tử Chenle• Số chữ: -Written by Đào.Được đăng tại Wattpad @dreamyperspective và WordPress Nắng Cappuccino. Vui lòng không re-up hay chuyển ver.…
tác giả: dưa hấu xoàinghệ thuật, lãng mạn, tự do, đau khổ, buồn tủi, hạnh phúc, vui vẻmãn nguyện.na jaemin, huang renjunhai kẻ lang thang, vô tình hạnh phúc.…
𝘀𝘂𝗺𝗺𝗮𝗿𝘆: em có nghe chăng về ý nghĩa của những bông tuyết đầu mùalà khi mà trong tâm tư có một mong ước mớikhi những ưu phiền được rũ bỏcũng là khi em đến bên tôi𝐩𝐚𝐢𝐫𝐢𝐧𝐠: lee jeno x na jaemin𝐚𝐮𝐭𝐡𝐨𝐫: chellycherries𝐛𝐞𝐠𝐢𝐧: 23/04/2019𝐞𝐧𝐝𝐢𝐧𝐠: 08/2020ⒺⓃⒿⓄⓎ!…
hai kẻ thích chơi đùa với tình cảm yêu nhau; lowercase hay không tùy tâm trạng tớ…
1st by gió from sweet dream.please don't reup our works without permission.…
Đừng rời bỏ anh , nữa nha .…
-Có hứng thú sẽ viết...-Mang chút buồn...-Không theo chap.…
Tình ta như một bản tình ca . Có vui có buồn…
Quán hủ tiếu nhỏ mở ven đường, chư vị khách nhân xin dừng bước chân, vào đây uống chén trà thanh họng, ăn chút điểm tâm mát bụng.Nơi này, lão bản bán hủ tiếu có nước thịt rất thơm, có rượu đỏ Ba Tư hiếm có, đặc biệt quán có góc bình loạn đam mỹ. Hoan nghênh chư vị khác quan cùng đến đây góp ý....Vì sao quán hủ tiếu lại mở góc bình loạn?Vì sao góc bình loạn lại mở trong quán hủ tiếu, mà lại không phải trong quán trà thanh lịch, khách điếm ồn ã?Chủ quán muốn phe phẩy quạt lông ngỗng tưởng tượng: "Ừ, hủ tiếu ăn ngon!".…
chỉ là rác…
Đôi lời: Mình vẫn đang trong quá trình rèn luyện kỹ năng viết nên đôi khi viết chưa chắc tay nên hy vọng mọi người góp ý giơ cao đánh khẽ cho mình với nhé. Mình xin chân thành cám ơn ạ!GIỚI THIỆU: Haechan, một chàng trai trẻ tài năng trong nhóm nhạc nổi tiếng, bị ám ảnh bởi trầm cảm. Tình hình dường như không còn hy vọng cho anh, cho đến khi một ngày, tính cách của anh bỗng nhiên phân chia thành hai.Tính cách thật, cái tên Donghyuck, là một người tốt bụng, nhạy cảm và nhút nhát. Anh luôn tận hưởng những phút giây yên bình và tìm kiếm niềm vui trong âm nhạc.Tính cách thứ hai, Haechan- đồng thời cũng là nghệ danh sân khấu của anh ấy, tồn tại dưới hình hài của một thiên thần nhưng đội lốt con quỷ. Anh ta biết cách che đậy bản chất thật của mình và thể hiện một bề ngoài thân thiện, chăm chỉ và hòa thuận với các thành viên trong nhóm. Nhưng bên trong, anh ta tràn đầy ghen tỵ và tham vọng. Anh ta sẵn sàng hãm hại các thành viên để đạt được mục tiêu cá nhân và thậm chí muốn chiếm hữu thể xác của Donghyuck để loại bỏ hoàn toàn đối thủ. Đây là một kẻ liều mạng, sẵn sàng đánh đổi bất cứ điều gì để đạt được mục tiêu.Cuộc sống của Haechan bắt đầu trở nên phức tạp hơn bao giờ hết khi hai tính cách này hoán đổi với nhau, và họ không nhớ về những việc mà nhân cách kia đã thực hiện. Câu chuyện xoay quanh cuộc hành trình để giải quyết sự mâu thuẫn giữa hai tính cách này và tìm ra cách để Haechan có thể sống một cuộc sống cân bằng và hòa hợp.…
Một đôi mắt có ma tính.Một đôi mắt bắn thủng linh hồn cô, phá hư lý trí, đồng thời cũng bắt cô làm tù binh.***- Anh là đồ lưu manh, vô liêm sỉ chết tiệt!- Là do cơ thể em quá hoàn mĩ thôi.…
Tình yêu học trò thôi. Một chút hoài niệm về quá khứ"Thích không phải yêu à?"Viết rất ngẫu hứng không có sắp xếp. Viết bởi: Sjin…
Hyuck bị ốm rồi, Jen không đưa bạn đi mua quà được. Thôi thì ship quà về nhà nhỉ…
Câu chuyện xoay xung quanh các cô gái là trainee của SM và các thành viên NCT và giữa họ có rất nhiều vấn đề và mối quan hệ phức tạp…
Lần đầu mình viết Fanfiction, mình viết chưa cứng tay nên nếu mọi người có góp ý thì xin giơ cao đánh khẽ ạ! Mình xin chân thành cảm ơn!Văn án:"Tụi mình cứ bình thường, đừng như vậy nữa nhé?". Cậu ấy khẽ thì thầm bên tai tôi trong cái đêm mùa hạ nóng bức ấy.Bình thường?! Cậu ấy muốn như thế nào mới là bình thường nhỉ? Tôi thật sự không hiểu nổi. Chúng tôi đã là gì đâu. Là bạn? Ừ, thì chắc chỉ dừng lại ở mức bạn thôi.Tôi hối hận rồi. Tôi yêu anh ấy. Tôi yêu Haechan. Tôi chưa bao giờ yêu Donghyuck cả.…
Ơ chả lẽ kém tuổi thì không được yêu?…