Random shit about Misdirection
Không còn là các oneshot xàm ke về Misdirection nữa mà là Misdirection luôn. Cái series siêu ngẫu nhiên với không cốt truyện này không cần phải được viết ra ở đâu nữa ngoài đây.*Write when I feel like it.…
Không còn là các oneshot xàm ke về Misdirection nữa mà là Misdirection luôn. Cái series siêu ngẫu nhiên với không cốt truyện này không cần phải được viết ra ở đâu nữa ngoài đây.*Write when I feel like it.…
Type truyện dàii.Tình yêu học đường và những truyện học sinh nổi loạn...Kiểu lãng mạn với vui vui í? Follow nhé❤️ P/s: Nếu có vô tình giống với thực tế của bạn nào thì không phải lỗi của mình đâuTÌNH TRẠNG: DROP…
Có những người chỉ vô tình xuất hiện trong một khoảnh khắc rất bình thường của tuổi trẻ, nhưng lại khiến cả thanh xuân về sau trở nên rực rỡ.Huyền Trang chưa từng nghĩ mình sẽ nhớ mãi một người chỉ vì một tấm ảnh.Trong khung hình cuối cùng cạnh cửa sổ, Minh Vũ ôm cuốn sổ đầu bài rồi ngủ gục dưới nắng chiều tháng mười. Một khoảnh khắc rất đỗi bình thường, nhưng lại là khởi đầu cho tất cả.Từ những buổi sinh hoạt CLB cầu lông vào chiều thứ tư, những lần vô tình gặp nhau ở hành lang, những đoạn tin nhắn kéo dài đến khuya, cho đến những buổi đi ăn chè cùng cả nhóm dưới ánh đèn vàng của quán nhỏ gần trường-Có một người đã lặng lẽ bước vào tuổi trẻ của ai đó như thế.Không quá ồn ào.Không cần danh phận.Nhưng đủ để mỗi lần nhớ lại, tim vẫn mềm đi vì những năm tháng ấy.Một câu chuyện thanh xuân vườn trường nhẹ nhàng, mập mờ và rực rỡ như ánh nắng cuối chiều nơi hành lang năm đó.…
Tác giả : Ốc Xào Sả Ớt Tổng hợp oneshot của Sanyu***Lưu ý :1 . Truyện chỉ được đăng duy nhất trên watppad, ko reup, ko chuyển ver.2 . Truyện viết theo sở thích, trí tưởng tượng và đam mê của Ốc, không đem ra so sánh với đời thực và các trường hợp tương tự.Chân thành cảm ơn (✿^‿^)…
✨ **[GIỚI THIỆU TRUYỆN]** ✨🎓 **Đại học | Lãng tử quay đầu | Nam theo đuổi nữ | Chữa lành | Yêu trước ngược sau**Trong những năm tháng đại học, Ngu Tích không ngờ người khiến cuộc sống của mình đảo lộn lại là Cận Chước Tiêu - một công tử đào hoa nổi tiếng, ngang tàng, ngông cuồng và chưa từng biết hai chữ "an phận" viết như thế nào.Đối với cô, anh là kẻ phiền phức nhất từng gặp.Đối với anh, cô lại là ngoại lệ duy nhất khiến anh không thể buông tay.Một người lạnh lùng, luôn dựng lên lớp vỏ phòng bị.Một người bất cần, quen đùa giỡn với mọi cảm xúc.Họ bắt đầu bằng những lần dây dưa không rõ tên gọi, một mối quan hệ không ai chịu thừa nhận là tình yêu nhưng lại mong manh đến mức chỉ cần một biến cố cũng đủ tan vỡ.Kỳ nghỉ đến, Ngu Tích chủ động cắt đứt mọi liên lạc và biến mất khỏi thế giới của anh.Đến khi gặp lại, Cận Chước Tiêu chặn cô bên bức tường, ánh mắt sâu thẳm cùng giọng nói khàn thấp vang lên:**"Thấy anh là em chạy sao?"**Có lẽ Ngu Tích giống như người lữ khách cô độc giữa mùa đông lạnh giá, chỉ chờ một người bước đến, nắm lấy tay cô và dịu dàng nói:**"Ngu Tích, mùa xuân đến rồi."** 🌸…
Sức mạnh của đồng tiền lớn đến như thế nào?Bạn đang là kẻ bắt nạt hay kẻ bị bắt nạt?Bạn đang sống hay bạn đang tồn tại?Khi bạn cười có thật sự bạn đang hạnh phúc?Nếu có kiếp sau, bạn có muốn được sinh ra lần nữa?…
Tóm tắt nội dung:Lê Uyển Dao - nữ sinh lớp 11 nổi tiếng toàn trường vì thành tích học tập xuất sắc, gương mặt xinh đẹp nhưng luôn giữ thái độ lạnh lùng, xa cách. Cô không chơi thân với ai, luôn một mình đi học, một mình về. Đối với Uyển Dao, trường học chỉ là nơi để đạt mục tiêu - không cảm xúc, không quan hệ xã giao.Nguyễn Minh Hạo - nam sinh vừa chuyển về từ thành phố lớn. Con trai của một giảng viên đại học, Minh Hạo mang trong mình dáng vẻ tự tin thái quá, ngạo nghễ như "thế giới này không ai giỏi hơn tôi". Từ học lực đến ngoại hình, Minh Hạo nhanh chóng trở thành tâm điểm mới... và cũng là cái gai trong mắt Uyển Dao.Lần đầu gặp mặt là trong một cuộc tranh luận nảy lửa trong lớp học chuyên Toán. Từ đó, cả hai bắt đầu một chuỗi "không đội trời chung": ganh đua điểm số, đấu khẩu, cả những tình huống éo le do giáo viên "ép cặp" học nhóm với nhau.Nhưng càng va chạm, Minh Hạo càng nhận ra sự lạnh lùng của Uyển Dao không phải vì kiêu ngạo mà vì cô đang xây một bức tường bảo vệ mình khỏi tổn thương. Còn Uyển Dao, dần dần, cũng không thể không rung động trước một người luôn đối đầu với cô bằng tất cả sự kiêu hãnh... nhưng cũng là người đầu tiên nhìn thấy nỗi cô đơn trong mắt cô.…
Những bạn đã quen với thể loại tiểu thuyết, tự sự khi đọc quyển sách này có thể bạn sẽ cảm thấy chán, không thú vị. Nhưng nếu bạn đang trong độ tuổi thanh xuân hay đã qua tuổi thanh xuân rồi hãy nên đọc một lần, cảm nhận một chút về thanh xuân của Lưu Đồng, của chúng ta. Lần đầu đọc quyển sách là nhờ vào bộ phim cùng tên, cứ ngỡ sách sẽ là những câu chuyện về tình bạn, tình yêu, ước mơ của tuổi trẻ như trong phim, mua về đọc thử lại khá thất vọng. Nhưng đọc lần thứ 2, suy ngẫm kĩ từng câu từng chữ của Lưu Đồng mới thấm thía, mới nhìn thấy mình trong cuốn sách. Thanh Xuân của Lưu Đồng có bóng dáng thanh xuân tôi, Thanh Xuân của tôi có bóng dáng thanh xuân của các bạn.Muốn chia sẽ với các bạn về cuốn sách này vì tôi thực sự rất yêu nó. Cuộc sống sinh viên, khi lập nghiệp, tình bạn, tình yêu, tình thân, quan hệ đồng nghiệp... đều được Lưu Đồng dùng một cách diễn đạt rất khác để kể, những câu chuyện bình thương nhưng rất nhiều người điều trải qua...Tác giả: Lưu Đồng"Kinh qua những tháng ngày của tuổi trẻ bạn sẽ phát hiện: Chúng ta không phải bị biến thành chúng ta của hiện tại; mà là, chúng ta bắt buộc phải chấp nhận chúng ta của hiện tại. Thật ra chúng ta đều như nhau, đều sẽ phải bước qua những chật vật, những phóng khoáng, đừng sợ những rối ren, những xê dịch, thanh xuân mà, có thanh xuân của ai mà không mơ hồ?!"…
lần đầu tiên viết truyện có gì mong các chế bỏ qua cho - Ba cô gái với ba tính cách khác nhau, nhưng họ lại là bạn thân với nhau bao nhiêu năm trời. Do biến cố cá nhân nên nó đã đi du học bên Mỹ, còn cô thì sang Pháp, nhỏ sang nhật. - Ba chàng trai với ba tính cách khác nhau, cold boy lạnh lùng , cool boy sở hữu nụ cười tỏa nắng,nếu 2 người trên là nắng và mưa thì play boy này là tổng hợp tính cách của cả 2 người trên -Việt Nam là nơi 6 con người gặp nhau. Liệu 6 con người đó có đồng hành cùng nhau trên con đường đời không???…
Câu chuyện này được lấy bối cảnh là cuộc sống của emMong mọi người ủng hộ cho em để em có thể tiếp tục viết cuốn tiểu thuyết nàyHiện tại thì em cũng chưa thể biết được sức viết của em là bao nhiêu chap nhưng em mong rằng mọi người sẽ đón đọc cuốn tiểu thuyết này của emVà mọi ý kiến đóng góp xin gửi về hòm thư góp ý: [email protected]ặc gửi về Fanpage duy nhất và chính thức của em: https://www.facebook.com/Metarus-1628665660558997/Có thể, mọi người cũng sẽ cần sự tương tác của em trong quá trình đọc truyện: https://www.facebook.com/metarus.wattpadNếu thực sự cần thiết, thì có thể gọi đến em qua số điện thoại sau: 01683621398…
Nguyên tác : Trọn một đời người .Author : Nguyệt Thiền .Đông Dương Vĩ Thành × Hoàng Lộ Khiết - Hoàng Đế Tra Nam × Hoàng Hậu Si Tình -1×1 - Nam sạch nữ sạch - Ngược sủng đan xen - Hài - Cưới trước yêu sau .CHÚ Ý : 1. Sự ủng hộ của các bạn là động lực của tớ .2. Truyện chính chủ không edit ,...3. Nghiêm cấm mọi hành vi sao chép , chỉnh sửa , cắt xén bản quyền ×3 ( Việc quan trọng phải nói 3 lần ) .4. Lịch đăng truyện : 1ngày/1chương , rất siêng năng vì tớ là cháu ngoan bác Hồ .5. Mong các bạn không chỉ trích cốt truyện , chỉ trích nhân vật , miệt thị tác giả ... Tác giả buồn , tác giả giận à nghennn .…
Thể loại: Tình yêu vườn trường, gương vỡ lại lành, xa cách lâu ngày gặp lại, HE. (Tag editor tự thêm: Ngụy huynh đệ, cứu rỗi, chữa lành.)Công si tình, khẩu xà tâm phật x Thụ cô độc, nhạy cảm, có xu hướng bi quan.Văn án:Mùa đông năm ấy, thời tiết ở thành phố miền Bắc hanh khô vô cùng, chỉ có đúng một trận tuyết lớn trước ngày Tết Nguyên Tiêu.Thiếu niên độ mười mấy chuyển từ vùng non nước Giang Nam đến phương Bắc, bôn ba cả một đường, cuối cùng giẫm lên nền tuyết dày nặng đi vào tòa nhà hai tầng đó.Cậu đứng dưới lầu đối mắt với anh, ánh nhìn êm dịu tựa dòng nước, đôi ngươi trong trẻo sáng ngời.Vui lòng không Re-up dưới bất kì hình thức nào!!!Bản dịch phi thương mại và chưa có sự cho phép của tác giả.…
"Liệu phép màu có xảy ra""Tại sao lại tàn nhẫn đến vậy?""Sao lại cướp đi thế giới của tôi chứ,cậu ấy chỉ mới 23 tuổi thôi,chúng tôi còn chưa kịp kết hôn nữa"."Gặp được cậu là do duyên số,nhưng sao nó lại ngắn ngủi vậy chứ?""Phép màu chỉ xảy ra một lần thôi sao,ngày nào tôi cũng cậu nguyện cho cậu ấy được bình an cơ mà""Nếu có kiếp sau em vẫn sẽ tìm được anh,anh vẫn đợi em chứ?"…
Lần đầu tiên của người con gái cô bị Duật Tôn dùng thuốc cưỡng bức trên đàn dương cầm. Nhục nhã trăm bề, y nhìn cô giãy dụa trong đau đớn và giày vò, rồi y giứt bỏ rời đi, để lại cô một mình nguyên vẹn. Cô có tự trọng, cô đã không chịu đầu hàng. Nhưng, số phận là cái gì? Số phận là chiếc bàn xoay trên tay kẻ có tiền có thế, họ muốn chơi, cuối cùng thì ta vẫn phải chơi cùng họ. Rốt cuộc Mạch Sanh Tiêu vẫn không tránh khỏi số phận tự mình đem dâng sự trinh trắng để hầu hạ y, đam mê tình dục của y vừa biến thái vừa cực đoan, y muốn cô bất kể khi nào cô cũng phải chấp nhận, mặc cho y chơi, mặc cho y tiêu khiển. . . . Một cuộc hôn nhân đổi lấy bàn tay tàn phế, kiếp này cô chẳng còn có thể chạm vào dương cầm. Ngày rời khỏi Duật Tôn, cô khao khát được sống, trốn vào vòng tay của một người đàn ông, người ấy chẳng những chấp nhận hết thảy quá khứ còn bằng lòng làm bàn tay còn lại của cô. Chớ trêu thay, thêm một lần nữa kẻ tàn nhẫn Duật Tôn lại xuất hiện, nghiền tan tương lai đẹp đẽ cô hằng mơ ước. Y phá hỏng hôn lễ, làm nhục cô trước mặt bao người: "Mạch Sanh Tiêu, con đàn bà tôi chơi chán còn nằm mơ lấy chồng, cô xuống khỏi giường tôi, còn muốn bò lên giường thằng khác sao?" Thêm một lần y khiến cô phải tự dâng thân thể. ....…
*Chủ yếu về oc trước đây và chúng được Cla viết lại không còn mang nhân dạng một thứ to lớn.*Không thích thì lướt,chủ yếu để thõa cơn Ocs*Build oc,art,action ocs"Mỗi cá thể bắt buộc phải sống phụ thuộc vào Crystal"…
Title : Stargaze Pairing : Midotaka , Muramuro , AkaKuro,...Genre : Psychological , Romance , yaois ,....Warning : OOCs , slow updateSummary : "Cậu là người hay là ma ? Tôi có thể nhìn thấy cậu, chạm vào cậu, nhưng những người bình thường khác thì tuyệt nhiên không thể ""Là ai ư ? Là một tiểu thần chuẩn bị ám cậu đây " Nhân vật thuộc về Fujimaki - sensei , còn plot thuộc về tác giả . Đừng mang đi đâu nếu chưa hỏi một câu…
Hắn( cô ):Giáo sư tiến sĩ bác sĩ Thiên tài Thế kỷ 21 vì yêu từ bỏ tất cả, phản bội không để tâm chấp nhận hi sinh mạng sống, xuyên không trở về không gian dị giới xa lạ.Cô: thiếu gia vu gia, một dược sư không ai biết đến ( không để ai biết),phế vật không tu luyện nổi,cự hôn kẻ thù bị đánh chết.Nàng:gia gia và phụ thân bỏ mặc, di nương ác độc, các muội muội hãm hại, phu quân lừa dối gian dâm muội tử. Nàng nhận hưu thư bị đuổi khỏi phủ.Hài nhi trong bụng chết, lòng đau bị bức bách tự sát một cách tàn nhẫn trọng sinh quay về trở nên cường bạo trả thù tất cả.Hắn:lạnh lùng, vô tâm, phế vật yếu ớt Phong Ly quốc hoán thiên chi kiêu tử, y thuật cao minh, dám yêu dám hận. Nàng:đại tiểu thư đích nữ phế vật mệnh danh bao cỏ, vương gia từ bỏ trao cho hưu thư yếu đuối trọng sinh, có ơn tất hoàn có thù tất trả, lấy máu trải trên con đường của mình.2 con người 2 số phận tựa hồ giống nhau, nguyện vì người kia hủy diệt tất cả.…
Chúng ta ai cũng từng có một khoảng thời gian không mấy tươi đẹp khi ở độ đôi mươi, có những mất mát, cả những đau thương và hận thù. Để rồi, khi thời gian qua đi, mỗi người lại thấy biết ơn những điều mình đã phải trải qua trong quá khứ, đau đớn nhưng kì diệu... Thanh xuân là khoảng thời gian mà cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, bất kể ai cũng muốn đôi lần quay trở lại. Vì chẳng ai là trẻ mãi, là được sống mãi với những lần đầu tiên, những trải nghiệm muôn hình vạn cảm xúc như vậy.Ai đã yêu và từng đau lòng, nhất định sẽ hiểu rằng không dễ dàng để có thể thoát khỏi cái nỗi ám ảnh ở quá khứ. Và rồi không ít người, để thanh xuân trôi qua như nắm cát vương vãi dần dần qua kẻ hở bàn tay chỉ vì những điều cô nghĩa, chỉ vì những người chẳng hề xem trọng mình.Một sáng thức dậy, nếu bỗng thấy tuổi trẻ của mình đã trôi đi quá nửa, bạn giật mình nhìn ra ngoài kia cuộc sống vẫn đang trôi chảy một cách hoàn hảo chúng ta hiểu ra rằng mình không nên đau lòng nữa, nhận â rằng mình phải sống thật tốt và vui vẻ cho kịp những năm tháng thanh xuân. Thanh xuân vì một cười mà cứ cất mãi để dành, nhưng dẫu người đó có trở lại thì thanh xuân cũng đâu có thể đem ra dùng được nữa ? Cho nên, hãy biết mình phải yêu thương lấy bản thân và biết mình phải tự trân quý chính mình. Thanh xuân này, tuổi trẻ này, phải là của chính chúng ta ! Đối mặt với những câu chuyện cũ bằng tâm hồn thanh thản, nhất định rồi buồn đau cũng hoá mây trời...…