Gia đình
Tuấn Anh…
Shshxbxbsvzvsicbabxjdj…
Phụ nữ cũng chỉ là những sinh vật yếu đuối thôi, họ cũng muốn được quan tâm, được sẻ chia những gánh nặng, nhưng ít ai có thể thông cảm cho điều ấy nên họ luôn phải tỏ ra mạnh mẽ. Câu chuyện trên đây cũng chính là lời tâm sự của mình đến các bạn nam chưa và đang gặp phải những trường hợp tương tự nữ chính. Hãy thấu hiểu giá trị của con người. Đó là nằm ở tâm hồn!…
Hẳn ai trong chúng ta cũng từng có một tuổi thơ dữ dội với series Thất Kiếm Anh Hùng rồi nhỉ, tác đây cũng vậy.Và hẳn các bạn cũng không quá xa lạ với series Ô Long Viện của đại sư huynh Ao Yao Hsing rồi nhỉ, và tác đây cũng vậyHai series, tuy thuộc về hai đất nước, nhưng lại lấy chung bối cảnh ở Trung Quốc, chung motif hào kiệt võ lâm, và đều được giới độc giả Wattpad chúng ta yêu thíchVậy nên, sao không kết hợp cả hai lại làm một nhỉ?Note: ra chap lâu lắm, phần vì tác hay bận, phần vì đã gần mười năm từ lần cuối tác xem Thất Kiếm Anh Hùng rồi, kí ức đã phai nhạc khá nhiều theo thời gian, nên nếu được các bạn có thể trợ giúp tác bằng cách cung cấp thông tin dưới phần bình luận…
Truyện nhảm nhí, cực kì nhảm nhí…
-cậu còn chối chính mắt tôi thấy mà cậu còn chối, cậu nghe cho rõ đây TÔI KHÔNG YÊU CẬU.. và tôi CŨNG KHÔNG PHẢI LÀ ĐỒNG TÍNH LUYẾN ÁI NHƯ CẬU VÀ. CŨNG KHÔNG PHẢI LÀ BẠN CẬU đừng bao giờ làm phiền tôi ,không xuất hiện trước mặt tôi luôn càng tốt. Vì tôi ghê tởm cậu lắm, Và tốt nhất là đừng đụng vào MoMo nếu không đừng trách tôi...…
Năm hai mươi bảy tuổi, Tống Dĩ An chết trong một vụ tai nạn giao thông.Khoảnh khắc cuối cùng trước khi nhắm mắt, cô mới biết người đã âm thầm bảo vệ mình suốt mười năm không phải vị hôn phu mà cô yêu đến mù quáng.Đó là Giang Trạch Dương.Người đàn ông lạnh lùng, kiệm lời, luôn xuất hiện khi cô gặp nguy hiểm.Người mà cô từng hiểu lầm, từng tổn thương.Người đã chết thay cô trong vụ tai nạn ấy.Khi mở mắt lần nữa, Tống Dĩ An phát hiện mình trở về năm mười tám tuổi.Mọi chuyện vẫn chưa bắt đầu.Bi kịch vẫn chưa xảy ra.Người cô yêu sai vẫn chưa xuất hiện.Còn Giang Trạch Dương...Vẫn là chàng thiếu niên ngồi cuối lớp với gương mặt lạnh lùng và đôi mắt luôn lặng lẽ nhìn về phía cô.Kiếp trước cô nợ anh một mạng.Kiếp này cô muốn dùng cả cuộc đời để trả lại.Nhưng cô không ngờ rằng...Người trọng sinh không chỉ có mình cô.Bí mật về cái chết năm đó dần được hé lộ.Một âm mưu kéo dài nhiều năm cũng từ từ xuất hiện.Liệu lần này họ có thể thay đổi số phận?Hay lại tiếp tục bỏ lỡ nhau giữa dòng người đông đúc?…
Tình tiết trong truyện có thể có thật hoặc do tác giả tự tưởng tượng ra. Mong mọi người ủng hộ.…
Câu chuyện xoay quanh về nhân vật Đường Hiển Vinh. Một cô gái 14 tuổi xuất thân trong 1 gia đình bình thường vùng ngoại ô của thành phố Kim Hoa, Chiết Giang. Tưởng chừng cô bé ấy sẻ sống vô tư như trong thế giới bé thơ không lo âu, phiền muộn cho đến khi gia đình cô phải đối mặt với một biến cố....#Head with love…
Nữ9 : Lạc Minh Châu ,17tN9 : Bạch Vũ Thần, 21t Cùng các nv khác....Một cánh cổng không gian? Xuyên không??Thế méo nào lại xuyên vào đúng lúc nằm trong quan tài. Cuộc đời cô sẽ ra sao ? Cô sẽ trừng trị bọn người kia như thế nào ?Hãy cùng đón xem nhé .Xin chào mọi người, mình là Pi. Đây là câu truyện đầu tiên mình viết về thể loại xuyên không . Nên có gì sai sót mong mọi người góp ý với nha…
Bốn mươi vạn năm trước, thời không thần phong ấn thành công Ác vương. Đặt dấu chấm cho thảm hoạ.Bốn mươi vạn năm sau. tại một thế giới nọ......Ma lực tuyệt đỉnh, đôi mắt xanh ngọc chính là biểu tượng của hoàng gia. Gia tộc đã dùng từ hoàn hảo để hình dung sự có mặt người con của nữ hoàng khi đc sinh ra...- Ngươi biết không, thứ gì càng hoàn mỹ thì chỉ cần một lỗi sai sót sẽ biến nó thành thảm họa. Tại sao lại là màu vàng? Tại sao không phải màu bạch kim? tóc của nó sao lại là như vậy? Đây rốt cuộc là chuyện gì?Cái màu vàng ấy, Đó là cái màu sắc của sự sai lầm, là sai lầm, là sự sai lầm tuyệt đối!" từ khi sinh ra ta chưa từng làm gì sai trái.. vậy vì sao mọi người ghét bỏ ta như vậy? ".-Ta đã làm gì sai đúng không? - Nàng hỏi-Ta đã sai chỗ nào? - Hắn hỏi.. " Ta chỉ muốn được yêu thương... Điều đó khó thế sao?.."…